Bài ca Trường Nguyễn Văn Trỗi

Nhạc và lời: Hồng Tuyến

Thứ Hai, 10 tháng 9, 2007

Tâm sự của một bạn sống xa Tổ quốc

Qua vài dòng tâm sự của một bạn gái K8 C11, nói lên cảm nghĩ về Trường Trối khi sống xa Tổ quốc BBT Xin phép TCH được trích một đoạn tâm sự của bạn về Trường và anh em Trỗi tại Leipzg đăng lên blog để anh em cùng chia sẻ :

“ Thật sự mình rất ngạc nhiên khi con trai mình nói với mình, Mẹ ơi ! Mẹ có thư, mà không phải của dì Hà, rồi mình nhận được thư của anh Quang, anh Quý, bạn Võ Hùng. Anh Quý cho các địa chỉ bạn Trỗi. V có thể tưởng tưởng được không? khi nhìn bức ảnh B5 C5 được công nhận là lớp Quyết thắng mình sung sướng đến nhường nào, bần thần mất 2 đêm không ngủ. Tiếp sau đó là đám cưới con anh Quang, mở màn là bài Trường ca (Sinh ra tronh khói lửa) cả hội trường như vỡ tung bởi những bài hát truyền thống năm xưa, anh Dương Minh hát một lúc giọng khản đặc (vui quá !). Rồi mình nhận được quyển “Sinh ra trong khói lửa” tập hai, đọc một hơi, hay quá. Những chuyện xảy ra ở trường có chuyện biết, có chuyện chưa biết. Những câu chuyện anh em, thầy giáo trường Trỗi gặp nhau ở mặt trận, rồi cuộc sống mưu sinh đời thường sau chiến tranh,tình bạn bè, tình đồng đội thật là tuyệt vời. Bây giờ trên đầu hai thứ tóc, được ôn lại kỷ niệm xưa mới thấy hết giá trị của cuốn sách. Thật cám ơn ý tửởng, cám ơn bạn Trỗi đã làm nên cuốn sách thật hay….

…… Nhìn ảnh các bạn nữ mình đều nhận ra, các bạn ấy không thay đổi mấy so với lúc còn ở trường. Các bạn nam chỉ nhận ra Hữu Nghị,Trần Bình. Các bạn khác thì thật đáng tiếc, chẳng nhận ra ai cả, phần thì các khuôn mặt ấy thay đổi theo năm tháng, phần thì khóa ta đông quá mà lúc bấy giờ còn sợ nhau như “cọp” làm sao nhớ nổi khuôn mặt của nhau…..

.…. V có biết "nỗi kinh hoàng út k8 C11 mỗi sáng ngủ dậy mở mắt ra thấy trong nhà sáng như ngoài sân không ?" tức là tất cả các cửa sổ đều bị mở toang. (Đặc công trường ta cũng giỏi phải không?)

Không biết ai là tác giả của vụ đó?.”….

TCH

Út K8 C11

Các bạn Trỗi tại đám cưới con anh Quang K4 (Leipzig)

Anh em Trỗi đồng thanh hát Trường ca (Leipzig)

Nguồn ảnh : blog bantroi

Chủ Nhật, 9 tháng 9, 2007

VỀ 1 NGƯỜI BẠN

Năm 1976, khoảng đầu năm. Tôi được đơn vị cử đi ôn văn hoá - Lại cử đi, vì lần này là lần thứ 2, lần trước tôi xin đổi quyết định điều động, để về đơn vị chiến đấu tham gia chiến dịch HCM. Địa điểm ôn văn hoá thuộc BTL Hải quân nằm ở Bãi hai, Quảng yên, tỉnh Quảng ninh. Lúc mới lên cũng buồn, vì phải xa đơn vị cũ, các bạn cũ. Nhưng sau đó tôi lại nhanh chóng có bạn mới, lập thành một nhóm. Vui hơn nữa, đơn vị bên cạnh lại có anh Chí Nhân K4 con bác Trần hoài Ân cùng ở khu 16a Lý nam Đế, Hà nội với tôi. Anh Nhân là giáo viên dạy của trường Hậu cần Hải quân. Hai anh, em ngoài giờ thường tìm gặp nhau tán chuyện. Có lần tối thứ 7 được tự do, 2 anh , em thả bộ ra ngoài tán gái quê.Thấy 2 em cũng xinh đang tát nước ngoài ruộng, cả 2 mò tới, tôi thì tát nước bằng gầu đôi quá quen, vì đã nhiều lần đi giúp dân nên học được. Còn anh Nhân ,dân đại học quân y mới ra thì làm sao bằng tôi? Nên kết quả dân vận kém tôi là cái chắc. Một hôm chúng tôi hành quân dã ngoại, đang đi thì bỗng một chú bộ binh đi ngược lại, nhìn thì hoá ra thằng bạn cùng học chung B1, hồi trường Trỗi, giữa chốn thôn quê này, gặp bạn thì mừng lắm. Chúng tôi chỉ dừng lại mấy phút để hỏi thăm nhau, được biết nó ở binh chủng tên lửa đóng ở gần đây, hẹn nhau sẽ gặp lại khi có điều kiện? Nhưng tôi không có lần nào được gặp lại nó do tôi phải đi lao động giúp dân,rôi nhận quyết định vào Sài gòn gấp. Sau này tôi có gặp nó mấy lần, thấy nó có công việc ổn định cũng mừng cho nó. Hôm qua, chủ nhật 9/9 tôi uống cà fê với Liêm mèo, được báo tin bố Hồ Thăng Long mất, buồn cho nó .Biết đời người sinh, lão, bệnh, tử nhưng cũng buồn, vì mất 1 người thân. Biết mình dù có chia sẻ với ngàn lời với bạn cũng chẳng làm bạn vơi đi nỗi buồn, nhưng tôi cũng gửi lời chia buồn với bạn, dù có muộn, còn hơn không. Long còn nhớ hồi tuị mình gặp nhau ở Quảng yên không?

HB Đạt

Thứ Bảy, 8 tháng 9, 2007

TIN BUỒN

Được tin Cụ ông thân sinh Hồ Thăng Long (B1,B3)

Mất hồi 20h00 ngày 08-9-2007 tại Hà nội

Lễ viếng bắt đầu 11h30 ngày 10-9-2007 tại nhà tang lễ thành phố 125 Phùng Hưng – Hà nội

Toàn thể khoá 8 trường văn hoá quân đội Nguyễn Văn Trỗi xin gửi lời chia buồn sâu sắc tới bạn và gia đình.

BLL Khóa 8 - Trường VHQĐ Nguyễn Văn Trỗi kính báo

Thứ Sáu, 7 tháng 9, 2007

Thư giãn thứ 7

Chuyện tối qua

Em đến bên anh nhẹ nhàng trong một buổi tối êm dịu như đêm qua, và những gì xảy ra trên giường của anh còn đọng lại trong anh những cảm giác khó tả. Em chợt đến từ một nơi hư vô nào đó, không hề e ngại, không hề báo trước.

Em nằm trên người anh, em làm tan biến cảm giác băng giá trong anh. Em cắn anh, không hề tội lỗi, em làm cho anh phát điên. Cuối cùng anh chìm vào giấc ngủ...

Sáng nay, khi anh tỉnh dậy thì em đã đi rồi. Anh tìm em nhưng không thấy dấu vết, chỉ có những bức tường chứng kiến chuyện đôi ta đêm qua. Cơ thể anh vẫn còn in dấu vết của em. Đêm nay, anh sẽ thức chờ em. Ngay khi em đến anh sẽ vồ lấy em, anh sẽ không để em ra đi. Anh sẽ giữ chặt em trong lòng bàn tay anh để em mãi mãi không biến mất.

P.S: Anh sẽ giết chết em - những con muỗi đáng ghét nhất trần đời.

(Trích từ nhật ký của một cậu sinh viên chuyên văn thường xuyên bị muỗi cắn)

Sưu tầm

TIN HỌC PHỔ CẬP !!!








Góc thiếu của mỗi người

Con người sống không ai là hoàn mĩ cả, đó là ý kiến của riêng tôi ...

Có người cuộc sống vợ chồng rất hạnh phúc, thu nhập cao, nhưng lại mắc bệnh vô sinh; Có người tài sắc vẹn toàn, giỏi giang, nhưng đường tình lại trắc trở; Có người gia đình giàu có, nhưng con cháu không hiếu thuận; Có người có vẻ rất tốt số, nhưng cả cuộc đời đầu óc chỉ rỗng tuếch.

Trong cuộc sống của mỗi người, đều bị thượng đế vạch một khuyết. Anh không muốn có nó, nó vẫn bám theo anh như hình với bóng.

Trước kia tôi cũng đã từng hận những thiếu sót trong cuộc đời tôi. Nhưng bây giờ, tôi đã mở rộng lòng để đón nhận nó. Bởi vì tôi hiểu rằng, khiếm khuyết trong cuộc đời, giống như cái gai trên lưng ta, luôn luôn nhắc nhở ta khiêm tốn và phải biết thương người hơn.

Nếu không có những buồn khổ, chúng ta sẽ kiêu ngạo, không có những thay đổi, chúng ta sẽ chẳng thể an ủi người bất hạnh ta bằng trái tim đồng cảm.

Tôi cũng tin rằng, cuộc sống không nên hoàn thiện quá, có khiếm khuyết, để may mắn đến với người khác cũng là một điều hay.

Anh không cần phải có mọi thứ, nếu anh có đủ, người khác sẽ thế nào?

Và nhận ra rằng mỗi cuộc đời đều có khiếm khuyết, tôi sẽ không so đo với người khác, ngược lại, tôi càng quý những gì mình đã có hơn.

Vậy nên, đừng ngưỡng mộ những gì người khác có, hãy kiểm lại những gì thượng đế dành cho anh, anh sẽ nhận ra rằng, những cái anh có, nhiều hơn những gì anh không có.

Phần khiếm khuyết, tuy chẳng đẹp, nhưng cũng là một phần của cuộc đời anh, chấp nhận nó và đối xử tốt với nó, cuộc sống của anh sẽ vui hơn và cởi mở hơn.

Nếu anh là một con trai, anh chấp nhận đau đớn cả đời để kết tinh một hòn ngọc trai... Hay anh không muốn có ngọc để có một cuộc sống yên lành?!

Nếu anh là một con chuột, bỗng phát hiện ra mình đang bị nhốt trong cái bẫy bắt chuột, trước mặt là miếng bánh gatô thơm phức, anh sẽ ăn miếng bánh hay là bỏ đó?!

Trước kia, dụng cụ để dành tiền đều làm bằng sứ, khi đã đầy tiền, phải đập vỡ mới lấy được tiền ra... Nếu có một ống dành tiền như vậy, nếu không có đồng nào thả vào, nếu cứ lành lặn đến tận ngày nay... Nó sẽ là một món đồ cổ quý giá. Anh muốn làm ống đựng tiền như thế không?!

Hãy ghi lại từng câu trả lời của anh mỗi khi anh nghĩ đến... Cho đến một ngày nào đó, câu trả lời của anh không thay đổi... Khi đó, anh đã đủ chín chắn!

Tìm một người hiểu bạn... Và hãy mong bạn là người hiểu anh ấy...

Người thông minh thích đoán tâm sự của người khác. Tuy lần nào cũng đoán đúng nhưng lại đánh mất cái tâm của mình.

Người ngốc nghếch thích cởi mở trái tim mình. Tuy lần nào cũng bị người ta cười nhạo nhưng lại có được tấm lòng của mọi người.

Cá nói: Anh không nhìn thấy nước mắt của tôi, vì tôi sống trong nước. Nước nói: Tôi có thể cảm nhận được nước mắt của chị; vì chị ở trong trái tim tôi!

Trỗi K9

Thứ Năm, 6 tháng 9, 2007

ĂN GÌ TRÁNH ĐƯỢC BỆNH GUOT?

Thấy anh em bàn quá nhiều về món cẩu nhục (ngon nhất trên đời!) mà lại gắn với bệnh Guot (nỗi đau của nhà giàu đương đại). Nay xin trình món ăn không kém cẩu nhục nhưng không là nguyên nhân của bệnh Guot.

Thịt cóc
Môn “chế biến thịt cóc” được học từ ngày đi sơ tán cùng anh Đoàn Mạnh Hưng ("phụ huynh" của 3 cháu trường ta: Mạnh Thanh k2, Quốc Khánh k6 và Mạnh Tuyên k8) về xã Tiền Châu, ven đê sông Hồng, năm 1972. Nhìn sang bên kia sống là phố Gạch, thị xã Sơn Tây.
Tối tối, tôi, Chí Quang, Chí Hòa và Huy Dũng thường theo mấy anh lính miền Nam tập kết xách bao tải ra bờ sông. Cóc nhiều vô kể, nhất là ở những thửa ruộng ngô mới cày vỡ. Lúc đầu sợ không dám sờ vào con cóc, cứ phải giả vờ vồ hụt. Chả lẽ cứ vồ hụt mãi không được con nào. Sau thử cầm một chú cóc lên tay mà không thấy dơ bẩn, vậy là tới. (Sau này mới biết cóc chỉ tiết nhựa khi bị làm đau). Nhặt cóc chả khác gì nhặt sỏi. Ra về trên vai nặng một bao tải. Đến nhà đổ cóc vào hầm tăng-xê. Cả đêm nghe tiếng lóc cóc lóc cóc.
Các công đọan làm thịt cóc được thực hiện ngay trong vườn. Một anh được phân công xử lí đầu. (Với lí luận: hệ thần kinh cóc là hệ thần kinh tập trung mà đầu được coi là trung ương thần kinh chỉ huy tiết ra chất độc nên phải chặt trước). Kê đầu cóc lên cục kê, hạ dao đến phập rồi vứt sang một bên. Anh nào nhận lột da chỉ cần rạch một đường dao lam dưới cẳng chân là dễ dàng lột trọn bộ da xù xì khỏi con cóc. Sau đó cầm cuống rốn (thấy các bác ghìa gọi như vậy!) lôi toàn bộ đồ lòng vứt đi. Nghe nói lòng gan, trứng cóc độc, vậy mà gà tranh nhau xơi và sống nhăn răng(?). Riêng mấy chấm đầu ngón chân đen xì trông ghê ghê nên hạ dao cho sạch luôn. Để đề phòng nhựa cóc dính vào thịt, chúng tôi “áp dụng” định luật Ác-si-met: thả cóc sạch vào bát nước muối, nhựa cóc bị nước muối pha đặc đẩy nổi lên mặt nước. Lúc này trông thấy không ai nghĩ đó là thịt con cóc xù xì xấu xí. Cóc có 2 chùm mỡ ở bụng trông như 2 chùm hoa lan. Nhẹ tay bóc ra cho vào bát nước muối. (Vì ngày đó làm gì có mỡ để xào nấu nên phải tận dụng triệt để).
Vừa làm thịt cóc xong, ra giếng rửa tay mà không hề ngửi thấy mùi tanh. Đây là điểm đặc biệt của thịt cóc. Nhiều bác lính già như ông Hay, ông Bích làm thịt cóc từ A đến Z mà chỉ bẩn đúng 4 đầu ngón tay.
Thịt cóc được chế biến thành nhiều món: chả cóc cuốn lá lốt, thịt cóc băm viên, đùi cóc tẩm bột rán hay nấu chua ngọt... Canh cải nấu thịt cóc ngọt vô cùng. (Bà chủ nhà tôi và các con được mời ăn thịt cóc thấy ngon, sau xơi đều đều, riêng ông chủ thì sợ. Một lần chúng tôi mời ông ăn thử bát canh cải. Canh ngọt lịm, không tanh, ông bảo: Các chú cho mì chính! nhưng nào có gì trừ thịt cóc).
Xương cóc rang lên, giã ra làm bột cam cho trẻ còi xương. (Con Chí Hòa được bố chăm nên nay trông to như su-mô Nhật bản).
Chỉ mấy tháng sau khi bộ đội về làng thì tía tô, lá lốt ngoài bờ rào sạch trơn. Bà con cũng học các chú làm thịt cóc. Vậy là có thêm nguồn thực phẩm bổ dưỡng không phải mất tiền. Thật là vui!
Vẫn nghe thối như cóc chết. Đúng thế thật vì cóc là lọai động vật cao đạm nhất!
Kiến Quốc

Cũng phải nói thêm: "Con cóc là cậu ông Trời..." nhưng cái bọn lính Trỗi nhà ta ngang ngạnh lắm, nào có sợ ai. Chắc vì vậy mới dám xơi thịt cậu đều đều?!