Bài ca Trường Nguyễn Văn Trỗi

Nhạc và lời: Hồng Tuyến

Thứ Bảy, 15 tháng 9, 2007

TRIỆU BÔNG HỒNG MỘT BẢN TÌNH CA BẤT HỦ

Chuyện kể rằng có chàng họa sĩ yêu thầm một cô ca sĩ. Cô gái có một điểm đặc biệt là rất yêu những bông hồng, yêu loài hoa tượng trưng cho tình yêu và hạnh phúc. Để làm đẹp lòng cô, chàng đã bán tất cả những gì mình có, nhà cửa, những bức tranh chàng yêu thích, để đổi lấy một triệu bông hoa hồng mang tặng cô và hy vọng..

Triệu bông hồng thắm (Миллион алых роз - tiếng Nga) là tên một ca khúc của Nghệ sĩ Nhân dân Liên Xô R.V. Pauls, phổ nhạc từ bài thơ cùng tên của nhà thơ Nga A.A.Voznesenski.

Bài thơ và bài hát đều dựa theo một câu chuyện trong quyển thứ năm "Бросок на юг" (Về phương nam) thuộc tiểu thuyết "Повесть о жизни" (Tiểu thuyết cuộc đời) của nhà văn K.G.Paustovsky viết năm 1960 về chuyện tình của họa sĩ tự học người Gruzia Niko Pirosmani (1862-?) với nữ ca sĩ người Pháp Marguerite tại Tiphlis (tên gọi cũ của Tbilisi)

Bài thơ: Triệu bông hồng

Миллион алых роз

Triệu bông hồng

Жил был художник один,
Домик имел и холсты,
Но он актрису любил,
Ту, что любила цветы.

Он тогда продал свой дом,
Продал картины и кров,
И на все деньги купил
Целое море цветов.

Миллион, миллион, миллион алых роз
Из окна , из окна, из окна видишь ты,
Кто влюблен, кто влюблен,
кто влюблен, и всерьез,
Свою жизнь для тебя превратит в цветы.

Утром ты встанешь у окна,
Может, сошла ты с ума?
Как продолжение сна,
Площадь цветами полна.

Похолодеет душа,
Что за богач здесь чудит?
А под окном, чуть дыша,
Бедный художник стоит.

Миллион, миллион, миллион алых роз
Из окна , из окна, из окна видишь ты,
Кто влюблен, кто влюблен,
кто влюблен, и всерьез,
Свою жизнь для тебя превратит в цветы.

Встреча была коротка,
В ночь ее поезд увез,
Но в её жизни была
Песня безумная роз.
Прожил художник один,
Много он бед перенес,
Но в его жизни была
Целая площадь цветов!

Миллион, миллион, миллион алых роз
Из окна , из окна, из окна видишь ты,
Кто влюблен, кто влюблен, кто
влюблен, и всерьез,
Свою жизнь для тебя превратит в цветы

Xưa một chàng hoạ sĩ
Có tranh và có nhà
Bỗng đem lòng yêu quý
Một nàng rất mê hoa

Và chiều lòng người đẹp
Đ
lấy tiền mua hoa
Chàng đã đem bán hết
Cả tranh và cả nhà

Chàng đã mua hàng triệu bông hồng
Ngoài cửa sổ cứ nhìn ta sẽ thấy
Rằng người yêu có yêu thật hay không
Khi bán nhà đ mua hoa như vậy

Sáng hôm sau thức dậy
Nàng nhìn ra lặng người
Tưởng đang mơ vì thấy
Cả một rừng hoa tươi

Nàng ngạc nhiên, đang nghĩ
Ai đây chắc rất giàu
Thì thấy chàng hoạ sĩ
Đ
ang tội nghiệp, cúi đầu

Họ gặp nhau chỉ vậy
Rồi đêm nàng đi xa
Nhưng đời nàng từ đấy
Có bài hát về hoa

Có chàng hoạ sĩ nọ
Vẫn vợ không, tiền không
Nhưng đời chàng từng có
Cả một triệu bông hồng

Chàng đã mua hàng triệu bông hồng
Ngoài cửa sổ cứ nhìn ta sẽ thấy
Rằng người yêu có yêu thật hay không
Khi bán nhà đ mua hoa như vậy.

(Người dịch: Không rõ)



Bài hát có tiết tấu nhanh, sôi động nhưng phảng phất nỗi buồn. Ca sĩ Alla Pugacheva thể hiện bài này rất thành công.

Tại Nhật Bản, bài hát này nổi tiếng và phổ biến đến mức được người dân nơi đây đều cho là “biểu tượng của tình ca” và nó có mặt trong tất cả các phòng hát karaoke nơi đây.

Ở Việt Nam bài hát cũng rất được ưa chuộng, được nhiều người nghe và hát, và được đặt lời tiếng Việt.

Nghe bài hát Triệu bông hồng do ca sĩ Alla Pugacheva trình bày tại đây

Alla Pugacheva

Thứ Sáu, 14 tháng 9, 2007

Blog vô tội

Bao nhiêu dồn nén đã đến lúc không chịu nổi, hắn đi đến quyết định cuối cùng: xin nghỉ việc. Hắn trút toàn bộ nỗi lòng mình lên blog, những chuyện tị hiềm nhau, những chuyện tranh giành quyền lợi, những thờ ơ trước đề nghị đổi mới… và cả những chuyện rất ư là chẳng-đụng-đến-ai, như là chuyện ứng dụng và phổ cập công nghệ thông tin, như là tạo blog…

Hắn đã đi rồi…

Buổi sáng hôm ấy, một gã rảnh việc trong cơ quan (cũ) của hắn sau khi nhâm nhi ly cà phê và phì phèo điếu thuốc bèn nhởn nhơ lang thang trên net để đọc mọi thứ linh tinh trên đời. Bỗng hai đùi gã rung rung, hai mắt gã giật giật, mười ngón tay gã lúng búng và môi thì lắp bắp: Ơ, thằng nào? Thằng nào móc họng mình đây? Thằng nào xỏ lá cơ quan mình đây? Chẳng khó gì để gã biết rằng đó là blog của hắn. Thế rồi một cơn chấn động rần rật lan truyền, giống như lũ kiến đánh hơi được giọt mật ai vừa làm đổ.
- Hả, có vụ gì thế?
- Có thằng nó chửi xỏ cơ quan mình trên Internet nè?
- Đứa nào? Có chửi tui hông?
- Cho coi với. Bà kia xích ra, nó có chửi bà không mà bà giành coi vậy?
Đàn kiến bu quanh giọt mật. Đông quá, chẳng ai đọc được gì trước cái màn hình nhỏ xíu. Có người nghĩ ngay ra sáng kiến: Cơ quan mình thiếu gì máy tính, qua máy khác coi đi bà con!
Lại rần rật, rần rật…
- Ê, làm sao vô đó coi? Vô blog hả? Blog là cái gì? Làm sao vô?
- Thằng X đây mà! Đuổi việc nó mới được. Ủa mà nó nghỉ việc rồi, làm sao đuổi?
- Thì chửi lại nó cho bõ ghét!
- Đúng, đúng! Chửi cho nó tắt bếp luôn! Nhưng mà… làm sao chửi?
Có người chỉ cách phải Comment vô blog của hắn, nhưng trước hết bản thân mình phải có blog mới được! Thế thì phải tạo blog. Những người bị hắn xiên xỏ xa gần, những người bị hắn chửi thẳng, và cả những người không bị hắn đụng chạm gì cả đều hí hoáy học cách tạo blog, để thỏa mãn nhu cầu… chửi. Thoáng cái, ở cơ quan đã có thêm mấy chục cái blog, có thêm mấy chục người đã tiếp cận thêm một bước với công nghệ thông tin.
Blog của hắn đột ngột có số lượng Visitor tăng vọt, và có thêm hàng trăm cái Comment.

Rồi một vài tuần trôi qua. Chuyện xung quanh cái Entry trong blog của hắn nguội dần. Mọi người quên béng nó đi sau khi đã mắng đã đời cho hả tức, và bởi vì hắn cũng chẳng còn xuất hiện ở cơ quan nên chẳng còn ai nhớ tới.
Nhưng mấy chục cái blog thì còn đó. Và người ta thử sử dụng nó, người ta post lên những entry để tâm tình, tự sự… người ta comment cho nhau đầy tình tương thân tương ái. Cuộc sống yên ả được tô thêm những nét thân tình nhờ blog.

Bây giờ hắn đang ngồi uống cà phê khề khà với tôi. Hắn nói:
- Anh thấy không, phổ cập ứng dụng công nghệ thông tin là chuyện dễ ợt. Đâu cần phải mở lớp dạy, đâu cần phải PRO, cũng chẳng cần phải nói khích kiểu Ôm chân giường mà khóc hu hu như anh. Thế mà người ta vẫn ùn ùn tạo blog đó thôi!
Tôi gật gù đồng ý, nhân tiện hỏi hắn cái Entry trong blog của hắn nằm ở nơi mô để tôi đọc thử xem sao (cũng nhằm để xem hắn có… chửi mình không). Hắn cười khà khà, bảo:

- Em Delete nó rồi anh ơi! Để làm chi, hậu họa khó lường!

(Sưu tầm)

Giờ học vẽ đầu tiên của thày Phạm Lực

Hôm đó, theo thời khóa biểu là giờ vẽ đầu tiên của thày Lực. Sau khi vào lớp thày trò làm quen nhau, thày bắt đầu giới thiệu về môn vẽ, lịch sử hội họa của thế giới qua các thời kỳ, các trường phái: Phục hưng, kiểu cách, Baroque, Rococo, tân cổ điển, chủ nghĩa lãng mạn, hiện thực…. chúng tôi ngồi dưới ngây ra nghe (mắt chữ A, mồm chữ O); thày có cách nói hết sức lôi cuốn, nhưng đơn giản và dễ hiểu. Nghe thày Lực giảng bài mà tôi và các bạn nghĩ ngay có lẽ sau này mình phải đi theo nghề họa sĩ. Bỗng thày dừng lại và chỉ vào chiếc bảng đen trên tường hỏi : Các em có biết đây là bức tranh vẽ cái gì không ? Cả lớp mặt đều thộn ra, đăm chiêu suy nghĩ không hiểu là bức tranh gì ! chỉ thấy đó là tấm bảng đen, chờ mãi không thấy chiến sĩ nào trả lời, thày gợi ý 2 phút, 3 phút …vẫn không có ai trả lời, lúc đó nét mặt thày tỉnh “queo”, thày giải thích: Đây là bức tranh vẽ hai võ sĩ da đen đang đấm nhau trong đêm tối. Lúc đó cả lớp mới Ồ! À…!!!

Thày kết luận hội họa là thế đấy các em ạ !

Đó là kỉ niệm giờ học vẽ đầu tiên của chúng tôi.

Vinhnq

Thứ 7 bình ảnh



THỨ SÁU NGÀY 14

Bố Giang "mù", trưởng đoàn Tuyên văn F308, có mặt từ sớm để "dợt" (tiếng miền nam là tập) văn nghệ. Organer Kha nhanh nhạy bắt nhịp ngay. Sau đó còn khề khà với nhau li rượu hội ngộ.
Trưa đi thăm anh em Học viện KTQS. Đ/c Phạm Văn Bính, nguyên Trưởng bộ môn từ ngày xưa, mời cơm ở Quán bia "Sỉu" trên đường Phan Chu Trinh. Có mặt anh Khả, anh Chiêu cùng anh Thắng "tụt" k2 Trỗi cùng Hữu Việt (báo Tiền Phong), Hửơng (k14 Viện KTQS) và bác sĩ Châu (vợ Tạ Vinh k3). Cánh sau tự xưng là k9 Trỗi. Vui hội ngộ.
Khi nhậu xong hẹn về uống trà thì có đ/c hô to: Mất xe máy tại quán bia. Anh em nhốn nháo. Nhìn ra thấy mọi người hốt hoảng truy nã, tìm kiếm. Nhốn nháo một vùng. Suýt nữa báo CA nhưng có anh "phát hiện" ra xe vẫn nằm tại 3 ngõ Phan Chu Trinh. Hoá ra là vấn đề tại "say"!!! May không phải ngày 13, chứ không thì... lại lắm chuyện!!!
Chiều nay còn vụ giao lưu với anh em CCB, cựu sinh viên Tăng-Thiết giáp tại Nhà máy bia Hà Nội, cảm ơn về việc tìm LS Lê Minh Tân k3.

Thứ Tư, 12 tháng 9, 2007

Phở ở đâu ngon?

Người Việt sinh sống ở đâu, thì ở đó có món phở, vùng nào nấu phở ngon ? và chuẩn nhất ? "...Chỉ có phở nấu theo kiểu Bắc, hay chính xác hơn nữa là theo kiểu Hà Nội, mới đáng gọi là phở. Các hiệu phở ở đất Sài Gòn muốn bán được, cứ là phải treo biển “phở Hà Nội”. Và cùng là phở Hà Nội, thì chỉ có phở ở Hà Nội là ngon nhất, không đâu sánh bằng..."

Tại sao vậy nhỉ ? BBT sưu tầm một số bài nói về món phở truyền thống của người Việt để mọi người cùng tham khảo. Xin mời đọc ở đây



GẶP GỠ HÀ NỘI

Chiều qua có cuộc gặp mặt thú vị giữa các anh Hữu Thành k4, Kiến Quốc k5, Quang Vinh k8 cùng anh Giang "mù" (HVKTQS). Vinh kéo về quán bia của Đoàn xe 12 ngay đường Đội Cấn, đối diện khách sạn La Thành. Khuôn viên đẹp, mát, rợp bóng xà cừ. Anh em cụng li bia Pacific và bốc phét chuyện trường, chuyện mạng. Lát sau Quang Tuệ tiếp khách xong từ Cung Văn hóa Việt-Xô mới "trương phi" tới. Hắn ta vẫn vậy, vui vẻ, trẻ trung. Lại cùng nhau nhắc một lô chuyện "cổ tích hiện đại", trong đó có cả chuyện bắn gà của Trạch Văn Đoành và tự tiêm kháng sinh (không thèm lên bệnh xá) vì có đứa bị viêm tai giữa.
Hà Nội đã vào thu, trời mát. Kẻ nam người bắc, xa nhau nhưng thỉnh thoảng có những cuộc gặp mặt như thế thật thú vị.