Bài ca Trường Nguyễn Văn Trỗi

Nhạc và lời: Hồng Tuyến

Thứ Tư, 26 tháng 9, 2007

Tìm lại anh em K8 Nguyễn Văn Trỗi

Nhờ các bạn nhớ lại và xác định tên và lớp ?(B ?) cuả anh em K8 có mặt trong ảnh dưới đây :

Thứ Bảy, 22 tháng 9, 2007

Giới thiệu André Rieu

André Rieu Sinh ngày 01 tháng 10 năm 1949 tại Maastricht, Hà lan, là nghệ sỹ vỹ cầm và chỉ huy dàn nhạc người Hà lan. Ông nổi tiếng tạo ra sự Phục hưng quốc tế về nhạc waltz (nhạc van) và cũng nổi tiếng với nhiều đĩa bán chạy nhất cùng với dàn nhạc giao hưởng “Johann Strauss” .
Thời thơ ấu và sự nghiệp
Rieu bắt đầu học vỹ cầm từ lúc 5 tuổi. Ông lớn lên trong bầu không khí âm nhạc gia đình và cha ông là một người chỉ huy dàn nhạc. Từ khi còn rất nhỏ , ông đã bị dàn nhạc giao hưởng quyến rũ. Ông học vỹ cầm tại Dàn nhạc giao hưởng Hoàng gia tại Liege và tại Nhạc viện Maastricht (1968-1973). Thầy giáo của ông là Jo Juda và Herman Krebbers. Từ năm 1974 đến năm 1977, ông học tại Viện Hàn lâm âm nhạc tại Brussel (Bỉ), học cùng với Andre Gertler. Tại đây, ông đã dành được giải thưởng hạng nhất (Prremier Prix).
Rieu chưa bộc lộ năng khiếu về nhạc giao hưởng cổ điển cho tới khi học tới đại học là nơi mà ông trình diễn bản “Vàng và Bạc” (Gold and Silver) của Franz Lehar. Sự say mê của khán giả với nhạc waltz đã gây ấn tượng mạnh và ông đã quyết định đi theo dòng nhạc này. Ông đã hình thành nên Dàn nhạc giao hưởng thính phòng Maastricht và trình diễn như một nghệ sỹ vỹ cầm với Dàn nhạc giao hưởng Limburg. Năm 1987, ông thành lập dàn nhạc giao hưởng “Johann Strauss” và công ty ghi đĩa riêng của mình. Kể từ đó, bằng chính phong cách trình diễn nhạc kịch, lối chơi mang phong cách nhạc rock của mình cùng với mái tóc dài gợn sóng đã đưa một luồng sinh lực mới cho thể loại nhạc waltz.
Dàn nhạc giao hưởng mang tên Johann Strauss
Dàn nhạc thành lập năm 1987 với 12 thành viên, nhưng từ khi mới thành lập đã thường xuyên trình diễn với 40 nhạc công và lên tới 50 người. Vào thời gian đó, dàn nhạc đi trình diễn vòng quanh Châu Âu và chính tại đây dàn nhạc đã tạo ra những cách tân về nhạc waltz. Sự phục hưng này chủ yếu ở Hà lan và đã lan tỏa ra các nước khác bằng đĩa “The Second Waltz” từ Shostakovich’s Jazz Suites (tổ khúc gồm ba phần nhạc Jazz của Shostakovich). Chính vì lẽ đó, Rieu được biết đến như Vua của Waltz.
Rieu và dàn nhạc giao hưởng Johann Strauss đã trình diễn trên khắp Châu Âu, Bắc Mỹ và Nhật bản. Đã dành được rất nhiều giải thưởng âm nhạc thế giới kể cả hai giải “Âm nhạc thế giới ( World Music Awards), đĩa đã được chuyển đĩa vàng và bạch kim tại nhiều nước, riêng tại Hà lan đã có 8 đĩa bạch kim. Rieu đã ghi đĩa trong phòng thu riêng của mình nhiều thể loại nhạc cổ điển cũng như pop, dân ca và đệm nhạc cho nhiều bộ phim tình cảm nổi tiếng, nhạc nền và nhạc kịch. Sự trình diễn sống động và đầy màu sắc đã thu hút thính giả ngay từ ban đầu với nhạc cổ điển.
Rieu kết hợp với anh trai mình Jean Philippe trong bảy năm nhưng hiện nay Jean Philippe đã lập công ty riêng. Con trai Rieu, Pierre hiện vẫn làm cùng bố. Andre Rieu đã chơi cây vỹ cầm dòng violin Stradivarius sản xuất năm 1667. Một số buổi trình diễn của Dàn nhạc giao hưởng của ông đã được phát sóng tại Vương quốc Anh và Mỹ trên mạng truyền hình PBS’ như năm 2003 album “Andre Rieu Live in Dublin” , được trình diễn tại Dublin, Ailen 2005, Album “André Rieu Live in Tuscany được trình diễn tại cộng hòa Piazza Della, ở Cortona Tuscany, Ý. Một loạt album nổi tiếng như: Live at the Royal Albert Hall (2001), New Year's Eve in Vienna (2003), Christmas Around the World (2005), Songs from My Heart (2005), New York Memories (2006)… ra đời đã được công chúng trên toàn thế giới nồng nhiệt chào đón và hâm mộ, nhất là tầng lớp trung niên và những người cao tuổi.
Nguồn Wikipedia
(Người dịch: LTH)

TRÒ NGHỊCH CỦA LÍNH TRỖI KHOÁ ÚT

Tôi xin liệt kê một số trò nghịch ngợm điển hình của học sinh trường Trỗi khoá nhỏ, từ mức độ nhẹ đến tăng dần. Còn nặng từ "tấn" trở lên thì xin phép không liệt kê ra đây nữa vì có lẽ đã nói rồi hoặc không dám nói, để mọi người hình dung học trò xa nhà tiêu khiển ngoài giờ học tập phong phú như thế nào ? Nếu có chi tiết không chính xác, hoặc còn thiếu xin mọi người bổ xung thêm, cho thêm phần" hoành tráng". Ngoài trò ném lựu đạn, chơi kíp bom, lấy vật tư của bạn biến thành đồ ăn của mình và vô số trò khác ? Lính Trỗi khoá nhỏ còn nghĩ ra nhiều trò nghịch ngợm làm đau đầu các thầy, cô phụ trách - thầy Trọng đã có bài trong SRTKL tập 2. Khiến các thầy chịu không xiết phải thốt lên :"là ngợm chứ không phải là người", nhưng biết làm sao ? Bố, mẹ chúng nó có ở đây đâu mà dạy bảo chúng ? Phải gồng mình chịu thôi, Không khéo thì bị kỷ luật, khéo quá thì bị chúng qua mặt ? Tôi xin đi tiên phong kể ra đây.

1-Phong trào nuôi gà, vịt:

Có lẽ nảy sinh từ các thầy tăng gia. Gà, vịt nuôi dưới gầm cầu thang, thế rồi lan ra các trò, nhưng mà nuôi ở đâu ? Mỗi đứa chỉ có khả năng nuôi 1-2 con, cơm thì người còn thiếu nữa là vật ? Chúng bèn nghĩ ra cách, nuôi trong ống tay áo bông, ăn mối, ăn kiến, chỉ được vài ngày gà, vịt chết hết do môi trường nuôi lạ quá, ỉa, đái trong tay áo đâu được ? mà đối với gà, vịt thì khoản đó không thông báo trước. Thế là không nuôi được thì ai nuôi được thì lấy, đỡ phải nuôi mất công. Gà, vịt của các thầy lập tức biến mất không hồi âm ? Chúng bị vặn cổ , được mang ra khu rừng trước cổng trường bọc bùn, khỏi mất công làm lông, mổ bụng, nướng chưa kịp chín, chia nhau xơi, trong khi thịt còn đỏ lòm. Có hôm tập trung đi ăn sáng, cả đại đội còn được chiêm ngưỡng một đàn ngỗng tung tăng trên nóc nhà ở khoá 7, chúng nó chơi cả đàn chứ không thèm nhỏ lẻ như lớp dưới.

2-Đi phi thuyền:

Phía sau trường, gần hố xí có một con dốc, dốc khoảng hơn 45 độ. Không biết ai nghĩ ra trò này ? Chúng lấy ghế băng dùng để ngồi học, lật ngửa ra làm phi thuyền, ngồi lên trên rồi lao từ trên dốc xuống, rất khoái ,nhưng ghê người, không phải ai cũng dũng cảm leo lên. Trò này lôi kéo cả đám học viên anh hùng, dũng sĩ diệt Mỹ tuy lớn, nhưng tâm hồn trẻ thơ, tham gia rất hào hứng, dù có lúc té lăn quay, rách quần, rách áo, trầy sước cả mình mẩy ? Trò này kéo dài rất lâu, cứ hết giờ học, rồi đến giờ ăn cơm, rảnh giờ nào là kéo ra chơi, đi nhanh, sợ chậm hết chỗ ? Thậm trí khi chuyển trường sang Hưng hoá không còn dốc nữa, chúng vẫn tổ chức trượt từ trên cầu thang xuống, nhưng không còn hào hứng nữa, nên đi vào quên lãng. Ngày nay ta được biết trò chơi này qua trò chơi trượt nước ở Đầm Sen, Suối tiên, nhưng gần 40 năm trước mình đã chơi rồi?

3-Cưỡi ngựa:

Mấy ai được cưỡi ngựa ? Nhảy dù như anh HCQ, lái máy bay, lái tàu, lái xe, thậm chí cả lái xe tăng như anh LMT k3 (?), như Tam Châu k6, như Quảng già k7. Nhưng cưỡi ngựa lúc còn học sinh tôi chỉ thấy có một, chẳng biết con ngựa của ai? Có lẽ của mấy chú công binh coi kho ? Lúc đó có nhiều tên nhảy lên cưỡi nhưng không được, vì không biết cách cưỡi, nhưng tôi thấy Võ hùng Thế k7 lúc đó nhảy lên và cưỡi như bộ đội biên phòng, ngựa phi như bay được một đoạn dài và hất Thế té xuống đất ? Đoạn này về sau tôi có hỏi Thế, được biết do không biết làm sao dừng ngựa ?Nên đành phải tự té.Trò này cũng làm học sinh 2 đại đội tham gia nhiệt tình khoảng 3 ngày cho đến khi con ngựa biến mất ?

4-Điểm danh tối:

Điểm danh là hình thức các thầy quản học trò, đi ngủ mà còn nói chuyện, thầy nói không nghe là điểm danh, học trò rất ngán, vì đã lên giường, cởi hết quần áo để ngủ, lại phải mặc vào để ra điểm danh, oan nhất là mấy vị đã yên giấc ngủ, rồi trời mùa đông, lạnh tỉnh người. Nhưng vỏ quýt dày có móng tay nhọn. Chúng cũng ra đầy đủ, nhưng lợi dụng tối trời, vì 9h00 tối, máy phát điện đã ngưng hoạt động, đèn dầu không đủ sáng, lại chói mắt thầy, đèn pin thì hạn chế bật, vì pin hiếm. Nên ai bị đứng đầu thì dáng chịu, còn hàng thứ 2 được uỷ quyền khi thầy đọc đến tên ai vắng thì hô "có" thật to, mà phải đổi giọng thầy mới không nghi, cho nên có hiện tượng gọi tên 1 người thì 2-3 giọng hô "có". Hàng thứ 3 trở đi hầu như vắng hẳn, chúng chui vào giường ngủ tiếp.

5-Gìơ tập thể dục sáng:

Cứ 5h00 sáng là phải dậy tập thể dục, mùa nào cũng vậy. Thầy trực ban có nhiệm vụ gõ kẻng, kẻng bằng vành ôtô treo trên cây. Thế mà một hôm nằm chán chê mà không thấy tiếng kẻng? Hoá ra chúng nó, không biết ai ? hình như từ b6 ? Tháo dùi , quăng mất. Được 1 hôm thì vẫn tiếp tục tập thể dục. Kiểu này không được rồi ? Chúng lại tháo cả kẻng vứt đi, cũng kì công thật, kẻng nặng như thế, mà chúng tháo xuống, lôi ra chỗ vắng vứt, làm các thầy kiếm muốn bở hơi tai .Nhưng cũng chỉ được 1 ngày, cả đại đội ngủ no con mắt. Lần này chúng nghĩ ra cách ác hơn, để kẻng nguyên chỗ, dùi cũng không vứt nữa, mất công quá ? Chúng lấy phân bôi lên dùi , cho nên hôm sau ai dậy sớm sẽ thấy thầy trực ban cứ lúi húi chùi tay xuống đất, muốn rửa tay phải ra giếng, mà giếng đâu có gần ? Cả đại đội lại được dịp nướng. Thằng nào nghĩ ra chiêu này dã man quá!

6-Trốn học:

Trốn học đây là trốn học tự tu, còn chính khoá không ai dám trốn? Trốn bằng cách công khai, danh chính ngôn thuận, các thầy không khiển trách được ? Cách nào hay thế ? Chúng nghĩ ra cách làm điện đoản mạch, máy phát sẽ ngưng hoạt động. Đầu tiên chúng cúp cầu dao, nhưng cách này chỉ được mấy chục phút, mấy thầy tìm ra ngay. Lần sau chúng nghĩ ra nhờ học vật lí ? Lấy kim, hoặc vật nhọn đâm từ dây này sang dây kia lúc ban ngày không có điện, thế là máy phát ngưng hoạt động, do CB tự động ngắt, chúng nó được nghỉ, leo tường ra ngoài coi phim, lúc đó ở Hưng hoá, bãi chiếu phim ngay cạnh trường, bảo sao tụi nó không phá ?

7-Cướp bánh mì:

Thời điểm đó có đói không? Có đói. Nhưng không là bánh mì, chúng thèm cái khác ? Cướp bánh mì để mang ra bến đò Trung hà đổi trứng, chuối, đổi bất cứ thứ gì không phải là bánh mì ? Lúc đó lò bánh mì ở dãy nhà bếp trước cổng trường, biết cô nuôi hay gánh bánh mì từ lò về kho, kho cách lò bánh một đoạn dài. Lợi dụng trời tối, cô nuôi một vai gánh bánh mì, một tay xách đèn dầu, chúng xông ra thổi tắt đèn, lấy bánh mì rồi chạy. Cô nuôi ngã bổ chửng, la oai oái, nhưng trời vắng, chẳng có ai giúp. Cũng may nó chỉ lấy bánh mì. Về sau cô nuôi phải có 2 người mới dám đi, hoặc là đi sớm, trước trời tối.

Còn nhiều nữa, nhưng tôi không nhớ, bạn nào biết xin kể thêm, để chúng mình hồi tưởng lại một thời nghịch ngợm, phá phách vô tư. Làm các thầy, các cô, các chú phải lo lắng. Bây giờ thì yên tâm rồi...

Hồ Bá Đạt

Thứ Sáu, 21 tháng 9, 2007

CHUYỆN BÂY GIỜ MỚI KỂ

Phải nói khoá 8 có duyên nợ với binh chủng công binh? Này nhé, mới tập trung được mấy ngày. Khi xuất phát, từ địa điểm ban đầu thuộc tỉnh Hà tây, đêm đó vượt sông Hồng để bắt đầu đoạn trường sang ngụ cư bên Trung quốc, cả 1 trung đoàn công binh xe lội nước phải thức cả đêm "cõng" người, xe qua sông trong tư thế đề phòng máy bay địch đánh phá, vì lệnh từ BTTL là phải bảo đảm an toàn tuyệt đối cho "chuyến hàng" đặc biệt này. Họ đâu có biết vài năm sau là phải lãnh "cục nợ" này một lần nữa ?

Sau khi từ Trung quốc về, trường ta chia làm hai phân hiệu, một ở Hưng hoá (Phú thọ) cho các lớp lớn và một ở Trung hà (Hà tây) cho các lớp nhỏ. Địa điểm lại nhờ công binh giúp đỡ, ngoài nơi ở, học hành thật tuyệt vời so với thời điểm đó, chúng ta còn được hưởng vị trí thật lí tưởng gần sông, rừng, cách xa dân, gần đó là phòng tuyến sông Đà của Pháp để lại rất thuận tiện cho những đầu óc giàu trí tưởng tượng tổ chức đánh trận giả? Nhưng điều không tính tới cho BTL công binh là các kho hàng dự trữ chiến đấu lại để quá gần cái bọn mà người xưa đã phải phong cho nó chức đứng thứ ba sau quỉ và ma, mà quỉ, ma không có thì chỉ có nó mà thôi, nhất là nó lại xa gia đình nữa nên mức độ tàn phá của nó có lẽ chỉ sau bão cấp 12? Trước tiên là nó huỷ hoại tài sản ngoài, tôi nhớ đi đầu là khoá 7, cụ thể không biết là ai? Nhưng một hôm trốn ngủ trưa, mò ra bến đò, lúc đi ngang qua mấy cái lô cốt thì thấy Cao lùn và một số tên k7 đang hì hục đập một ống pháo sáng để lấy thuốc trong đó, do quen biết nên chúng nó chỉ điểm trong locot là cả 1 kho đạn, bom bi, thuốc nổ của địch được gom lại. Thế là lớp trước chỉ lớp sau, một thời gian ngắn kho đó bị xoá sổ, thủ kho bị kỷ luật do chủ quan, khinh "địch", có thể bị chụp mũ cao hơn với thời đó ? Mà chúng nó lấy mấy thứ đó làm gì ? Câu hỏi khó cho người lớn, nhưng dễ ợt đối với đầu óc giầu trí tưởng tượng của tụi nó. Câu trả lời là lấy bom bi về gỡ thuốc nổ đốt chơi, đập lấy bi chơi chẵn, lẻ. Đập lâu quá thì nó nghĩ ra cách gắn kíp vô lại, rồi ném vào tường cho bom nổ lấy bi nhanh hơn, nhưng cũng để lại tác hại cho chính bản thân chúng nó. Chung quy là lấy thuốc nổ, thuốc đạn đốt chơi, lựu đạn thì ném xuống giếng quanh trường cho khoái. Hết kho nhỏ đến kho lớn, chúng bắt đầu ghé thăm ! Đầu tiên phải kể là thằng bạn thân của tôi tên Đàm Quang Lương, thổi ống đu đủ bắn đạn bom bi không mạnh bằng thổi ống đồng, chuyện này có lẽ nó đọc trong cuốn"Bí mật miếu Ba cô" có anh gì nhỉ ? (Ai nhớ bổ xung cho tôi với, hình như là Hai Sếu?) chuyên bắn chim bằng ống xì đồng. Mà ống đồng thì chỉ có trong các xe ôtô công binh thôi, thế là nó mở màn, lúc đó không có cưa sắt, nên dùng tay bẻ, các ống bị móp 2 đầu, không thẳng? Nó nghĩ ra cách khắc phục bằng cách lấy đũa chọc, gõ cho thẳng, bắn đạn chán, nó nghĩ trò cao hơn là lấy mica làm trái tim, mỏ neo. Mica thì các xe đặc chủng trong kho công binh đầy. Khỏi nói thì ai cũng biết hậu quả như thế nào ? Ngoài phá ra chúng còn gây khó khăn cho trung đoàn tên lửa đóng quân ngay đó. Chúng nó đã làm mất thời cơ bắn hạ máy bay chỉ vì lang thang đi chơi gần mấy bệ phóng tên lửa. Ngoài thì như thế, trong thì thế nào ? Chúng lấy kíp nổ bom bi chứa trong lon guygo giấu ở đầu giường, khi lấy ra nó phát nổ may mà chỉ gây thương tích nhỏ. Còn giếng quanh trường thì cái nào có thể bơi được là chúng nó nhảy xuống, ném lựu đạn làm giếng thối hoắc. Nhiều chuyện chúng nó làm không thể tưởng tượng nổi? Duyên nợ với công binh nhiều quá.

Có lẽ vì ân hận nên vừa rồi, sau 37 năm, chúng nó tổ chức về thăm lại chốn xưa? Quên hết chuyện cũ, công binh lại tổ chức đón tiếp chúng nó. Không biết chúng nó có ôn lại chuyện cũ không ?

Hồ bá Đạt

Photo : Nguyễn Thị Thái B6 K8

( Kỷ niệm 22/12/2006 về thăm lại Trung hà và Hưng hóa)

Chú thích ảnh:

1/ Ảnh 1: Mặt trước của doanh trại công binh ở Trung hà nơi phân hiệu cấp 2 đóng quân

2/ Ảnh 2: Chụp ảnh kỷ niệm với Trường kỹ thuật nghiệp vụ Công binh (BTLCông binh)

3/ Ảnh 3: Về thăm trường cũ tại Hưng hóa: Từ trái sang fải Lê Trí Dũng B6, Hoàng Việt Thiện B4, Ngô Hoàng Hà B6, Lê Mai Bình B6, Nguyễn Thanh Bình B6, Nguyễn Thành Biên B6, Bùi Việt Sơn B6, Nguyễn Trọng Dương B6, Nguyễn Quang Vinh B3, Nguyễn Thị Thái B6, Bùi Thắng B2, Vũ Trung B6

4/ Ảnh 4: Về thăm trường cũ tai Trung hà


50 NĂM NGÀY MẤT TƯỚNG NGUYỄN CHÁNH

Sáng nay, 21/9/2007, tại Bảo tàng Cách mạng Việt Nam (Hà Nội), Hội Sử học VN và gia đình Tướng Nguyễn Chánh tổ chức lễ tưởng niệm 50 năm ngày mất của ông.
Nguyễn Chánh, một nhân vật lịch sử, người lãnh đạo Khởi nghĩa Ba Tơ 1945, nguyên Bí thư Khu ủy Khu Năm, Tổng cục trưởng Tổng cục Cán bộ. Ông ra đi quá sớm khi đất nước vừa chiến thắng thực dân Pháp đựơc 3 năm, trước đợt phong quân hàm cho các tướng lĩnh trong quân đội 1958, nhưng cán bộ, chiến sĩ trong quân đội vẫn gọi ông với cái tên thân thương - TƯỚNG NGUYỄN CHÁNH.
Xin chân thành thắp nén tâm nhang tưởng nhớ đến ông!


Trần Kiến Quốc
Nguồn: Blog Trường VHQĐ Nguyễn Văn Trỗi

Thứ Tư, 19 tháng 9, 2007

Cảm xúc âm nhạc

Tôi thích nghe khá nhiều loại nhạc, bởi mỗi loại nhạc đều có một sự cảm nhận, tiếp thu riêng. Đều có những cảm xúc đặc trưng của nó.

Chẳng hạn, nhạc quốc tế thì cho ta sự hiểu biết văn hóa ...quốc tế, về tình yêu lãng mạn, cảm xúc...Âm nhạc nó rất đặc biệt, đặc biệt ở chỗ là không cần nói nhiều, chỉ cần một vài câu, vài từ là đã có cảm xúc, có nhiệt huyết rồi. Tất cả mọi thứ, không nhất thiết phải nói hết ra, ta sẽ có nguồn cảm xúc riêng, cảm nhận riêng của mình khi nghe các bài hát.

Ai thích nhạc quốc tế mà không nghe Only Love - Trade Mark,Foolish game - Jewel, Immortality - Celine Dion, That's the way it is - Celine Dion, Cry on my shoulder - Super Star, ...Với nhạc quốc tế thì tôi hay nghe Celine Dion, bạn đã xem VideọClip That's the way it is của Celine Dion song ca cùng N'Sync's chưa? Chưa hả? vậy thì nên tìm xem đi nhé. Đảm bảo sẽ không thấy hối hận khi bỏ công ra tìm kiếm nó. Kết cái phong cách biểu diễn trong bài hát này của Celine Dion. Đúng là một Celine Dion với đẳng cấp quốc tế thực sự, giọng hát mạnh mẽ, có hồn, thể hiện được cái cá tính không giống ai, rất thuyết phục người nghe.

Ngoài ra còn khá nhiều như West Life, Richard Marx, Toni Braxton, Christina Aguilera ...Mỗi ca sỹ đều có một phong cách riêng, với giọng hát với giọng ca đã được đào tạo bài bản và hấp dẫn, lôi cuốn được người nghe. Phong cách biểu diễn thì tự tin, ấn tượng. Một số bài hát có sức sống bất diệt như: Unbreak my heart - Toni Braxton, My heart will go on - Celine Dion, The power of love - Celine Dion, Yesterday - The Beatle ...

Cũng là một bài hát, cùng một ca sỹ, nhưng nghe ở những thời điểm khác nhau, không gian khác nhau thì lại có những cảm xúc ...khác nhau rất lạ kỳ! Chẳng hạn, nghe nhạc đỏ. Nghe nhiều bài hát về Hà nội của Mỹ Linh, Cẩm Vân ... nghe vào buổi chiều sẽ có cảm xúc khác lúc nghe vào giữa đêm khuya.

Nghe vào ban đêm, bao giờ bạn cũng cảm nhận được những âm hưởng, những cảm xúc, suy nghĩ sâu sắc hơn khi nghe vào thời gian khác. Vì lúc đó, không gian rất tĩnh lặng, và tâm hồn của bạn lúc này hoàn toàn bị âm hưởng bài hát "điều khiển". Bạn tập trung hơn, từ đó sẽ có những tư duy, sáng tạo riêng, những suy nghĩ riêng của bạn về bài hát. Nên nếu ai làm về nghệ thuật, yêu cầu sự sáng tạo thì nên nghe nhiều nhạc vào ban đêm (nghe có chọn lọc). Đảm bảo, bạn sẽ có những cảm xúc rất khác, sâu sắc hơn, ý nghĩa hơn, và lãng mạn hơn.

Nguồn Blog's Vinhnq

Thứ Bảy, 15 tháng 9, 2007

Chủ nhật thư giãn, xả strees !

Triết lý cùn

1. Học đi đôi với hành, hành đi đôi với tỏi

2. Nhà sạch thì mát. Bát sạch tốn nước rửa bát!

3. Không có phụ nữ xấu, chỉ có phụ nữ... tự làm đẹp cho mình

4. Thật ra có rất ít phụ nữ đẹp. Không phải vì phụ nữ không biết làm đẹp mà vì họ làm hoài mà...vẫn không đẹp

5. Tôi có thể cưỡng lại tất cả mọi thứ ... trừ sự cám dỗ

6. Khi ta hướng tới mặt trời...bóng tối sẽ khuất sau lưng!

7. Một dòng sông mà chia làm 2 nhánh có nghĩa là......nó bị tõe làm 2 nhánh

8. Khi có con mèo đen đi qua trước mặt bạn thì điều đó có nghĩa là nó đang đi đâu đó.

9. Học, học nữa, học mãi, đúp... học tiếp!

10. Bọn này đúng là càng lớn càng ... nhiều tuổi.

11. Hãy sống để được chết một lần.

12. Quân tử nhất ngôn là quân tử dại. Quân tử nhai đi nhai lại là quân tử khôn.

13. Bầu ơi thương lấy bí cùng, mai sau có lúc... nấu chung một nồi.

14. Trèo cao ngã đau. Trèo thấp ngã cũng đau.

15. Cá không ăn muối cá ươn, con không ăn muối.....thiếu iot rồi con ơi.

16. Không mày đố thầy dạy ai.

17. Con đường tới vinh quang không có dấu chân của kẻ lười biếng vì kẻ lười biếng thì làm quái gì chịu đi bộ mà có dấu chân.

18. Học là để hiểu
Không hiểu thì phải hỏi
Đã hỏi thì phải hiểu
Không hiểu thì ... đừng hỏi!

19. Một điểm cũng là thầy, nửa điểm cũng là thầy!!

20. Thuận vợ thuận chồng , con đông mệt quá!!

21. Người ta dùng thời gian để kiếm tiền ......rồi lại dùng tiền để đốt thời gian.

22. Tiền không thành vấn đề , nhưng vấn đề là không có tiền!

23. Ít ra tượng cũng biết vâng lời, không được động đậy

Thi đố

Trong một cuộc thi ở nhà chủ nhật về kiến thức đời sống do VTV3 tổ chức, có hai bố con cùng hăng hái đăng ký dự thi. Cuộc thi trải qua hai lần trả lời câu hỏi:

Ở vòng thứ nhất câu hỏi được nêu ra cho cả bố và con là: " Cơ quan nào của phụ nữ được tất cả mọi người cùng biết nhiều nhất ". Và ông bố được ban giám khảo cho 0 điểm về câu trả lời mà họ cho là quá thật thà và ngây ngô, còn thằng con thì được ban giám khảo cho điểm tối đa là 10 vì câu trả lời quá xuất sắc ... không ngờ, ông tức quá liền bợp tai thằng con và nói: " Thế mày đã ba hoa gì vậy ", thì con nói: " Ðó là hội liên hiệp phụ nữ mà ". Ông bố tức tối thế mà tao cứ tưởng…

Sang vòng hai câu hỏi được đặt ra là: " Ở nơi nào tóc người phụ nữ lại là xoăn nhất? ". Và một lần nữa người con lại thể hiện sự xuất sắc đến tuyệt vời .. . 10 điểm cho đứa bé, ban giám khảo nói, còn điểm 0 lại mỉm cười cho người bố tội nghiệp. Ông bố tức quá quay ra bợp tai thằng con... " Mày đã bốc phét gì thế hả"; thì con cũng chỉ bảo: " Ðó là ở Châu Phi mà " , ông bố tức tối lại lẩm bẩm: " thế mà tao cứ tưởng ...".