Bài ca Trường Nguyễn Văn Trỗi

Nhạc và lời: Hồng Tuyến

Thứ Năm, 4 tháng 8, 2011

“Bệnh thành tích”

Hôm rồi, mấy bạn K6 ngồi với nhau. Phúc lồi nhắc lại nhiều chuyện hồi ở Thạch Thất với những kỷ niệm mà nhiều người (hay ít nhất là tôi) chưa biết. Nghe Phúc nói hầu hết AE “cá biệt” phải đi Thạch Thất trở về đều là Đoàn viên, nhất là số AE đi đợt 1 (năm lớp 8 của K6). Tôi mới buột miệng: Hồi đó tuy tao không phải là ngoan, nhưng ít ra thì cũng không đi Thạch Thất. Vậy mà chẳng thấy Đoàn nào “sờ” tới cả - Kết nạp tụi tao mới có thành tích chớ! Phúc nói.

Ừ hé, đúng là “Bệnh thành tích” mà sau này có một bạn Trỗi k5 đã nói đây. Làm hồi đó khi về lớp 10 ở Hà Nội, tụi Thắng te, Hoàn bệu “đẩy” mãi tôi mới được kết nạp vào đúng ngày liên hoan giải tán lớp, vừa kịp để bổ sung hồ sơ thi Đại học. Vì lúc bấy giờ, thầy chủ nhiệm lớp dứt khoát không chịu tôi với lý do: Trường Trỗi cỡ đó mà còn không phải Đoàn viên thì chẳng còn gì để nói nữa!

Còn chuyện này nữa. Hồi lớp 8, ở Hưng Hóa, thầy Khoát chủ nhiệm có cho mua về một đống chuối, bưởi, trái cây … cất vào kho dưới gầm cầu thang (hình) để chuẩn bị liên hoan lớp. Tôi có “lỡ tay” xách đi một ít và bị phát hiện. Thầy kêu tôi vô phòng “hết sức nghiêm khắc cảnh cáo” hành vi vô kỷ luật này. Phần tôi cũng “hết sức thành khẩn kiểm điểm” trước thầy (sau khi đã ăn hết số chuối “lỡ tay”). Tội này bình thường chắc cũng phải cảnh cáo Đại đội và trong thời điểm đó chắc là đi Thạch Thất(?). Vậy mà tôi chỉ bị “xử lý nội bộ” rồi quên luôn! Sau đó thì tôi mới biết, trái cây mua về để liên hoan mừng lớp nhận danh hiệu “Trung đội Quyết thắng”.

Giờ nghĩ lại, không biết bạn Trỗi k5 đưa ra việc chống “Bệnh thành tích” có phải do đã trải qua kinh nghiệm thực tế từ hồi đó?!

Thứ Tư, 3 tháng 8, 2011

Cảnh báo .

Theo kinh nghiệm bản thân làm nghề CNTT nhiều năm thì gần đây tôi thấy có tình trạng xâm nhập bất hợp pháp vào các blogger . Đích danh là ai thì tôi không chắc nhưng những người hay online thường bị giám sát khá chặt chẽ .
Biện pháp : Hãy thay đổi password thường xuyên . Thay đổi các tùy chọn update của các trình duyệt vì họ lợi dụng điểm này để giành quyền kiểm soát . Không dùng các chương trình chống Virus như BKAV , CMC vì đó thực chất là chương trình theo dõi bạn .
Nếu kinh tế hạn hẹp thì hãy dùng các chương trình chống Virus miễn phí . Trên trang CNET cung cấp khá nhiều đấy .
Hãy thông minh khi online để không bị " tai nạn giao thông " .
TRÂN TRỌNG .

Buôn thuốc phiện bất đắc dĩ .

Gác đêm. Chuyện canh gác ban đêm thì ở đơn vị nào mà không có và ở ĐH KTQS cũng không là ngoại lệ .
Một đêm cũng như bao đêm nao (câu này nghe quen quen, he he!). Phiên gác của mình là phiên đầu và cũng là cuối học kỳ nên anh em vẫn đi lại khá tấp nập. Bình thường không ôn thi thì chỉ có mình với muỗi thôi. Đang ngồi nhìn mọi người thì chợt thấy KVK7 lò dò đi đến.
- Châm thuốc đi mày. ( Mình là thủ kho của cả hội mà . Mình giữ của nhưng tụi nó có quyền ... hạch sách . )
Hai thằng hút chung điếu thuốc Sông Cầu trong im lặng . Bỗng điếu thuốc trên môi hắn đỏ rực và khi đưa điếu thuốc lại cho mình hắn nói :
- K6LS ơi ( hồi đó hắn gọi khác cơ ), bọn mình giầu to rồi .
Ngày đó giầu chưa được ( tung hê ) à quên , tung hô như bây giờ . Mọi người đều thích sự " phồn vinh giả tạo " nhưng không ai dám nói ra . Ngoài đề một chút : Nhiều gia đinh khi nhà có khách , thịt gà cũng không dám ầm ĩ . Lúc chế biến chỉ thái chứ không chặt chan chát như bây giờ để hàng xóm ghét mà nói đổng : Khiếp ! Có mỗi con gà mà nó làm như thịt con bò . Điếc hết cả tai .
Tiếp nhé .
Mình không hiểu vì sao mà giầu vì mấy anh em góp lương , phụ cấp và tiếp tế của gia đình ... cũng chỉ đủ để sắp hết tuần là phải có một đồng chí về " liên hệ " với các phụ huynh . Bộ mặt mệt mỏi vì " học tập " , thư kể khổ ... và phần chính là UPDATE cho các sĩ tử để công thành danh toại .
Chính vì thế mà mình đã rất chú ý lắng nghe KVK7 trình bày .
Thì ra là một câu chuyện kinh khủng . Thuốc phiện , tụi mình có 1 kg thuốc phiện và 1/2 kg cao hổ cốt .
Trời ơi ! Nếu đây là sự thật thì thưa các đấng cao nhân ở trên trời , chúng con sẽ không phải chung nhau 7,8 thằng một điếu thuốc sau mỗi tiết học trên lớp và tự tu . Chúng con sẽ được ăn uống đu đủ chất và sẽ học hành tấn tới .
Sau phút mơ mộng mình cảnh giác :
- Tại sao bọn ông lại có ?
Hắn thì thào :
- Hôm qua chủ nhật cả bọn ra ngoài dốc Láp chơi . Thấy 2 tên dân tộc đến nói muốn bán mấy thứ quý hiếm .
Mình ngắt lời :
- Sao biết bọn nó là dân tộc ?
( Cứ như hỏi cung ấy nhể ).
- Thì nó mặc áo chàm , vai đeo túi dết , chân đi đất và nói tiếng dân tộc mà .
Thế thì đúng là dân tộc rồi . Nói chung mình và KVK7 tin và ngu như nhau .
- Thế rồi sao ? Mình hỏi .
- Nó mặc cả rất cao nhưng bọn tao nói là lính không có tiền , chỉ có 3 cái đồng hồ ( ngày ấy mà đeo ở tay ra đường thì các em xinh xinh chỉ có mà ... thèm thôi , một yêu anh có Senko ...) và 2 cái bút kim tinh . Cuộc mua bán diễn ra nhanh chóng vì hàng cấm mà .
Câu chuyện đang gay cấn thì một thằng chạy đến :
- Tao xin hơi .
Ôi giời . Mình đưa cho nó và xua như xua tà . Nó cầm điếu thuốc chạy , phấn khởi ra mặt .
- Thế bây giờ cất nó ở đâu ? Mình hỏi và nhìn quanh , lúc này có vẻ vắng quá .
- Yên tâm , tao cất kỹ lắm . Hắn thì thầm .
Bỗng nhiên mình cảnh giác :
- Lỡ là hàng giả thì sao ? Vì tao nghe nói thuốc phiện đắt lắm .
Thật ra mình và hắn từ bé tới nhớn chưa bao giờ nhìn thấy cái gọi là thuốc phiện cả , lại còn cao hổ nữa ...
Hôm sau cả bọn ra quán bà T ở bến xe Vĩnh Yên . Mình hỏi bà chủ quán :
- Cô có biết cao hổ cốt không ạ ? Bọn cháu có nửa cân . Ý mình là nếu cô biết thì nhân tiện đây bán luôn cho cô , vì có thằng nào biết cao hổ nó ra sao đâu .
- Đưa cô xem nào .
Nhìn miếng cao hổ trong trong màu xanh lá cây , cầm thấy mềm mềm cô nói :
- Hình như không phải là cao hổ đâu .
Choáng váng nhưng mình không tin và cay cú :
- Bây giờ thế này nhé . Bọn chó là sợ hổ nhất , tao lấy một ít quăng thử cho nó xem sao .
Mình véo một miếng bằng nửa bao diêm nhìn quanh thì thấy mấy con chó đói đang chúi mũi vào đống rác . Miếng cao vừa rơi xuống đất thì bọn chó đã xúm vào . Chúng đánh hơi một lúc rồi thấy hình như không hợp khẩu vị nên lảng dần và không con nào tỏ ra sợ hãi . Cả bọn nhìn nhau tê tái . Cái cảm giác bị lừa bắt đầu xuất hiện .
Cả bọn ra về sau khi đã ghi sổ nợ . Giữa đường mình cùng Hòa vêu quyết định cầm cái ba lô lộn quay ra quán bà Yến ( thường gọi là quán F ) để xác minh . Dù gì thì nhiều ý kiến đa chiều vẫn tin cậy hơn chứ .
Không ngần ngừ 1 giây bà F tuyên bố :
- Không phải cao hổ mà đó là nhựa cây , mà nhựa cây gì thì chịu . Úi giời , mình phải bám vào tay thằng Hòa để khỏi khựu xuống .
Sang phần thuốc phiện , bà F lấy 1 bi ( sau này nhìn tụi hút thuốc phiện mình mới biết từ này ) cắm lên đầu cây kim và hơ lên ngọn đèn dầu . Khói bốc lên , hai thằng ra sức đánh hơi mà không thấy mùi gì ( vẫn nghe nói là khói thuốc phiện thơm lắm ) . Bà F đốt xong vê nhẹ thì thấy nó vụn ra toàn than . Tuy nhiên để cho cẩn thận bà ấy lại làm lại " thí nghiệm " lần nữa . Hai thằng mình căng thẳng tột độ cho đến khi ngọn khói bay mất . Kết quả vẫn thế .
- Đây không phải thuốc phiện . Bà F tuyên án . Hai thằng dựa vào nhau mệt lả .
Nhưng bọn mình không chấp nhận chuyện này . Có ai đó đã nói : Thà đi tìm sự thật suốt đêm còn hơn nghi ngờ nó suốt đời . Chí lý cho trường hợp của mình .

Cuối tuần mình và Hòa vêu về HN mang theo cái ba lô lộn . Sau một ngày hoạt động náo nhiệt nhưng bọn mình vẫn không thể tìm ra nơi nhận mua cái của cấm đó . Khi mang về hai thằng treo ba lô ở một chỗ và thay nhau quan sát .
Lúc này kỳ thi đã đến , bọn mình phải tạm quên tất cả vì lo không bị tăng K . Có một nguyên tắc là : Thi trượt 3 môn thì tăng ca và nếu đã tăng K rồi thì xin bác về đơn vị . Các môn thi phần lớn là vấn đáp . " Dũng sỹ diệt sinh viên " hơi bị nhiều .
Ơn trời , mọi việc xuôn sẻ . Kỳ nghỉ về thăm gia đình đã đến . Trong nhóm có một chú em K9 nhà ở 12A LNĐ ( người cũng có cổ phần khi mua hàng ) nhận lời mang " quả bom " đó về nhà . Mấy hôm sau chú em thông báo :
- Bà già đã xem xét rất kỹ và các nghệ nhân ở phố Hải thượng lãn ông cũng công nhận đó là cao dán nhọt .
Ui giời .

Thứ Ba, 2 tháng 8, 2011

Chia sẻ thêm một tí.


Bác BaChai, blog Bạn Trỗi K5, tác giả của Hải đội Hoàng Sa Sài Gòn có góc phố rất được nhiều người yêu thích, về nước công tác.
Mấy anh em Sài Gòn có được buổi giao lưu cà phê Anh Đỗ buổi sáng nhẹ nhàng, đầm ấm. Anh Chỉnh Huấn K5 bữa nay đang thời gian di chuyển đại bản doanh về tận Củ Chi, chạy về tới nơi mất cả tiếng, nhưng rất vui.

Đố ảnh

Có cái ảnh này trông quen lắm. Ai biết thông tin gì thử nói ra xem nào. Còn việc đố, thì đợi KV có bài kể chuyện rồi mới biết là đố cái gì. Liệu có thông tin nào trùng với mọi người hay không?

CHIA SẺ VÀ CHIA SẺ

Sáng,vừa nhâm nhi li café vừa nhẩn nha bật máy để vào ôg Ut coi cọp cái chơi thì cái tít trên của ôg K6Ls đập ngay vào mắt. Quái lạ cái tên này, bọn Tàu thối nó sắp quất vào mông đến nơi mà còn ngồi đó bức xúc cái nỗi gì. Nhưng khi đọc xong thì ừ nhỉ, nó "lói" cũng đúng đó chứ. Ngẫm lại mờ xem, sống trên đời này có ai lại không cần đến sự chia sẻ lúc cô đơn hay những thất bại...hoặc giả những thành công với ai đó đồng cảm với mình. Cần lắm những lời "còm" mang tính động viên thật sự hoặc những lời góp ý chân tình của những bạn đọc Blog để người viết tìm được sự đồng cảm, những chia sẻ của người bạn một thoáng ghé qua Blog hoặc ít ra còn vớt ra đươc một tí cảm hứng để mà tiếp tục phục vụ bạn đọc.
Liên tưởng đến sự chia sẻ, các pác Trỗi ta thông qua Blog này cũng đã làm được khối việc tích cực cho bạn bè Trỗi, cho cộng đồng. Sự đóng góp tuy không nhiều so với số đông anh em Trỗi nhưng nó cũng để lại suy nghĩ cho một số người trong anh em chúng ta. Sáng nay nhận được đt của ông bạn vốn có họ hàng xa với thống chế họ Tưởng. Bạn mình hỏi: Này ông, quỹ góp tới đâu rồi? Trả lời: Cũng đc tý ti. -Tý là bao nhiêu? cũng gần tròn 50lit. Chả là trong lúc trà dư tửu hậu, ông cháu họ Tường cùng vài người bạn đã đề nghị thành lập một quỹ khuyến học của K7, bước đầu là K7Sg. Nhưng lần đó sự hưởng ứng hơi bị ít nên không thành công. Lần 2 thì ngoài sự đóng góp gần một nửa của cháu ngài Thống chế thì còn có sự đóng góp của một số ít anh em K7 trong đó có anh bạn không nói nhiều nhưng cứ mỗi tháng lại lặng lẽ trích 1 "chai" trong số tiền lương của mình gửi vào TK của quỹ KH. Lính Trỗi ta thì ai cũng biết cái tính cách thich thì chơi không thích thì nghỉ. Có thể có người không tin vào sự đóng góp này có thể làm được một điều gì đó hoặc còn tùy vào suy nghĩ và hoàn cảnh của mỗi người. Quỹ mới thành lập cũng đã kịp làm được vài điều với các cháu con bạn mình có hoàn cảnh. Cần lắm những tấm lòng hảo tâm và biết CHIA SẺ.

Thứ Hai, 1 tháng 8, 2011

Sự lười biếng

Chia sẻ, chia sẻ và chia sẻ. Sharing, sharing and sharing. Xin các bạn hãy comment để một số blogger còn cảm thấy hứng thú khi post bài lên cho mọi người. Một số các bạn có nhu cầu đọc và không muốn lưu lại gì vì sợ ảnh hưởng, một số comment với nặc danh ( thường bị nhốt vì google coi là spam ) nản chí vì không thấy comment của mình. Tuy nhiên, theo thiển ý của tôi thì mình hãy là chính danh đi đã. Khi mình chính danh tức là mình đã chấp nhận cái tôi theo cách của mình. Đừng là kẻ nặc danh ném đá giấu tay. Trỗi mà !
Coi cọp mà không comment lại là bạn đã làm cho người đăng bài nản chí. Bạn cũng vậy thôi, ai cũng muốn mình nói ra và có sự phản hồi dù nghịch nhĩ.
Để môi trường thêm tốt các bạn hãy phản biện, cãi nhau hăng như ở các nhà hàng. Tôi nghĩ rằng chúng mình đã hiểu nhau rất nhiều .