Bài ca Trường Nguyễn Văn Trỗi

Nhạc và lời: Hồng Tuyến

Thứ Sáu, 24 tháng 2, 2012

Đố ACE có bạn Trỗi trong ảnh này không?


Tìm được một ảnh cũ tôi có cảm giác có bạn Trỗi trong tấm hình này. ACE thử cho ý kiến xem có trùng hợp với tôi không.

Tin nóng: GIỚI THIỆU VIDEO CLIP BÍ THƯ THÀNH NÓI CHUYỆN VỚI CLB BẠCH ĐẰNG

Lại chuyện liên quan đến Tiên lãng. Bác nào không quan tâm, "tua" qua nhé!
 ................................................................................
Cu Vinh: "Mình đã không muốn đưa Clip này lên, vì đã có kiến nghị của các cụ lão thành cách mạng gửi Trung ương Đảng, nhưng do có công văn trên của CLB Bạch Đằng gửi Trung ương, nghĩ rằng, nếu mình không đưa clip lên thì các cụ dễ bị quy chụp. Đoạn clip sau đây cho thấy sự phản ứng dữ dội của các lão thành cách mạng với ý kiến của Bí thư Thành như thế nào, và có đúng như công văn của CLB Bạch Đằng là Hội viên CLB Bạch đằng rất hoan nghênh và nhất trí cao hay không..." ĐỌC TIẾP
Nguồn: Blog Cu Vinh
Nghe câu này của bt Thành: "...đồng chí Lê Đức Anh, đồng chí Đặng Hùng Võ, và một số người lập tức bắt đầu từ đó luôn, lập tức các bài báo liên tục xuất hiện, phải thế nọ phải thế kia, phải phải liên tục, phải cho đến ngày hôm qua là 1300-1400 bài báo và 5 triệu lượt người vào mạng Gú-gờ chấm Tiên Lãng..." đau bụng quá!

Đính Chính:



Cu Vinh “Nói thêm cho rõ: – Trong lần rã băng ghi âm đầu tiền, Cu Vinh viết ra lời có câu hùa về thằng Vươn luôn, sau đó nghe lại thấy chưa đúng, lại nhờ một bạn đọc có thiết bị tốt nghe lại, tạm ghi ra là bắt đầu từ đó luôn, nhưng ngay cả mấy chữ này cũng không thật rõ lắm, vì chỗ này tiếng nghe rất khó nhưng tạm chấp nhận. Dùng bắt đầu từ đó luôn cũng có nghĩa là từ cái vụ việc Đoàn Văn Vươn, ý nghĩa phê phán của Bí thư Thành về cái gọi là ‘một chiều’ không thay đổi. Chỉ có một chữ thằng Vươn có thể không đúng như lời nhân vật nói. Nếu thực sự Bí thư Thành không dùng từ ‘thằng Vươn’ thì Cu Vinh xin lỗi Bí thư Thành”.

Thứ Năm, 23 tháng 2, 2012

Đồng cảnh

Có anh rất " tận tụy " với sếp . Cứ ngày lễ , tết là hai vợ chồng dù bận thế nào cũng phải tới " chào hỏi " sếp bằng được để tỏ lòng cho sếp biết .
Nhưng có lẽ tại cái số của anh ta không được may mắn . Lần nào cũng như lần nào , hai vợ chồng đều phải ngồi chực ở trước cửa nhà sếp đến khuya, mặc cho bọn muỗi quấy phá chán chê mới thấy hai vợ chồng sếp về .
Sau màn chào hỏi và vài câu chuyện chẳng mấy mặn nồng thì hai vợ chồng xin phép cáo lui và không quên " để lại món quà tình cảm " . Sếp bắt tay rất chặt , nói lời chia tay rồi quay đi che miệng ngáp .
Về đến nhà , hai vợ chồng " kiểm điểm " lại thì thấy mặt mũi chân tay ai cũng nổi lên những nốt mụn nhỏ ly ti màu đỏ . Cô vợ vội đi lấy dầu để xoa . Anh chồng đi về giường ngủ vừa ngáp vừa nói :
- Lần sau nhớ mua thuốc chống muỗi nhá ...
Bỗng anh thấy hai vợ chồng sếp đang co ro ngồi trong bóng tối có vẻ như đang chờ ai đó . Nhìn thấy cái túi to tướng bên cạnh vợ sếp , anh vội chắp tay cung kính :
- Dạ . Hai bác đi ... Bác để em xách giúp cho ...
Và mặc cho vợ sếp cứ giữ chặt lấy cái túi , anh vẫn cố giằng lấy để mang giúp . Trong lúc giằng nhau quyết liệt thì cái túi văng ra làm lộ hết cả " nội dung " trong đó . Mà cái " nội dung " đó giống hệt như của vợ chồng anh mang đến .
Anh bừng tỉnh khi nghe vợ anh vừa cởi giày cho anh vừa cằn nhằn :
- Mệt đến mấy thì đi ngủ cũng phải cởi giày ra chứ ! Muỗi lại vừa cắn cho thêm đây này ...

BỨC ẢNH NÓI GÌ?

Một anh nông dân đang dùng lưới bén để bắt cá.

Lưới bén là loại lưới sợi rất mảnh, đan thưa, có hàng phao ở trên và hàng chì nhỏ phía dưới ( không cần chì nếu đước cắm cây căng lưới). Lưới không có đáy và được dựng vuông góc với mặt nước. Khi con cá bơi ngang, nó sẽ bị vướng vây, ngạnh vào mắt lưới ( cá nhỏ hơn cỡ mắt lưới nó có thể chui qua dễ dàng). Đơn giản vậy thôi nhưng lưới này vứt trên bờ ban đêm có lúc dính cả...rắn.

Điều làm tôi quan tâm:

1. Chú chàng luôn cặp nách “đạo cụ” là một chiếc roi ( khá vướng víu). Làm gì nhỉ? Thì ra ngọn roi trên bờ có thể lùa vịt, đuổi gà, chăn trâu...còn ở đây ( sau khi chăng lưới) , anh ta dùng roi đập xuống nước để “lùa” cá vào lưới. Hay!

2. Chiếc nón bảo hiểm! Ngươi ta chỉ đội khi đi Honda, còn nhà anh này...

- Nè, sao đi mần cá mà anh đội nón này chi cho cực? Tôi hỏi.

- Đội riết quen rồi bác ơi. Bây giờ bỏ ra thấy cái đầu nó...trống lắm. Cháu đội nón cả ngày, chỉ tới tối lên nằm với má sắp nhỏ mới lột ra đó!

Thằng “phóng viên báo chữ to” là tôi, nghe tới đây lập tức muốn giật tít ngay một bài: “ Nón bảo hiểm đã đi vào cuộc sống như thế nào”. Không dám kỳ vọng nhiều, nhưng cứ nghĩ đến cảnh anh to cỡ ĐLThăng, anh bé như NTrung khi đọc báo cảm động khóc rưng rức là mình thấy khoái rồi.

SG 23/2/2012

Thứ Ba, 21 tháng 2, 2012

'Trưởng thôn Khoai Lang' kể chuyện tác nghiệp Tiên Lãng


"Ai đó bảo tôi 'điên' thì tùy, nhưng tôi chỉ nói đơn giản đó là tính công dân của một nhà văn. Nhà văn lúc nào cũng cần chất liệu cuộc sống, và không lăn vào thì chất liệu đâu tự chạy đến" - nhà văn Nguyễn Quang Vinh, chủ blog Cu Vinh kể chuyện bỏ việc chạy từ Quảng Bình ra nằm vùng ở Tiên Lãng, để đều đặn mỗi ngày đưa 1 - 2 bài viết cập nhật tình hình suốt từ khi vụ Tiên Lãng nổ ra, trở thành điểm nóng dư luận.
LTS: Theo đánh giá của nhiều người, 'vụ Tiên Lãng' là một chiến công lớn của báo chí. Trong cuộc họp kết luận về Tiên Lãng, Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Tấn Dũng cũng đã cảm ơn báo chí đã đưa thông tin minh bạch, chính xác và kịp thời, giúp Chính phủ có nhiều nguồn thông tin hơn để xác minh sự việc với gần 1000 bài báo về vụ việc.
Tuy nhiên, bên cạnh hệ thống báo chí của Nhà nước, góp sức không nhỏ trong việc phanh phui, cập nhật thông tin về Tiên Lãng là các blogger, những nhà báo tự do. Trong đó trang blog nổi bật của Cu Vinh với những thông tin, bằng chứng mới nóng nhất cập nhật từ tâm điểm.

Mục Gặp gỡ & Đối thoại tuần này, Tuần Việt Nam trò chuyện với blogger đặc biệt này.

XEM TIẾP

Blogger hoạt động như nhà báo
Chào 'trưởng thôn', chúc mừng blog Cu Vinh sắp đạt 2 triệu độc giả trong năm 2012. Ông có thể phác vài dòng về mình và blog Cu Vinh, cũng như quá trình tác nghiệp 'vừa là phóng viên vừa là Tổng biên tập' trong vụ Tiên Lãng?
Tôi cố gắng xây dựng blog của mình như một tờ báo thực sự, với những thông tin chính xác, nóng bỏng và đầy trách nhiệm. Tôi không khỏi tự hào khi blog của mình trở thành nguồn tin thúc đẩy nhiều anh em đồng nghiệp tìm được manh mối tác nghiệp.
Ngay như sáng 19/2, tôi đưa chùm ảnh bàn thờ và cột cờ lều nhà ông Vươn bị phá dỡ, các báo biết tin đã lập tức khai thác, cập nhật. Nhiều phóng viên chạy hối hả từ Hà Nội về Hải Phòng, vừa đi vừa gọi điện trách móc tôi: "anh làm khổ bọn em, Ban biên tập làm ầm lên: tại sao tin hay thế lại để lọt lên blog trước" (cười)
Từng là phóng viên điều tra của báo Lao Động nhiều năm, tôi đã tích lũy được rất nhiều kinh nghiệm. Trong đó có một điều cực quan trọng là phóng viên điều tra không bao giờ 'nằm vùng' ở điểm nóng 24/24, sẽ vô cùng nguy hiểm, mà phải tạo cho mình được một mạng lưới cộng tác viên cơ sở. Chính họ sẽ là những nguồn tin nhanh nhất, chính xác nhất.
Nhưng muốn cài cắm được cơ sở, mà cơ sở là dân, thì nhà báo phải hành động để dân tin tưởng, gần gũi. Bây giờ ở Tiên Lãng và Hải Phòng tôi có ít nhất 80 cơ sở như thế. Nhất cử nhất động của các ông Hiền, Liêm, Thoại... tôi đều được biết ngay tức thì.
Chính vì thế từ khi tôi ở Quảng Bình, chưa hề đặt chân đến Hải Phòng, Tiên Lãng, tôi đã có những thông tin mới nhất, nóng nhất, độc nhất từ trong 'lõi' điểm nóng đều là nhờ anh em cơ sở.

Chính vì thế từ khi tôi ở Quảng Bình, chưa hề đặt chân đến Hải Phòng, Tiên Lãng, tôi đã có những thông tin mới nhất, nóng nhất, độc nhất từ trong 'lõi' điểm nóng đều là nhờ anh em cơ sở.
Một hướng khác nữa là rất nhiều anh em phóng viên các báo cũng có những tấm lòng, tâm huyết nhưng ở thời điểm đầu thông tin chưa đẩy ra được nhiều nên họ đưa đến chỗ tôi trước, rồi những thông tin đó tác động ngược trở lại báo chí.
Tôi không thể nêu tên ra đây, nhưng thực sự cảm động và khâm phục những nhà báo đó.
Ít ai biết được để có được phóng sự ảnh và thông tin chị Hiền, chị Thương ra đầm cắm lều ở vào mùng 1 Tết, hai phóng viên bạn tôi đã phải phóng xe máy từ Hà Nội xuống Hải Phòng giữa Tết, lạnh cắt da để đưa thông tin lên blog Cu Vinh, tất nhiên chẳng có đồng nhuận bút nào.
Thời điểm đó báo chí xuống tác nghiệp lại vô cùng nguy hiểm, bao nhiêu thành phần lạ mặt vẫn lảng vảng quanh khu đầm, lơ mơ là bị chúng tấn công ngay.
Rồi còn bao nhiêu người dân ở khắp các đường ngang ngõ tắt của Tiên Lãng, đều sẵn sàng mạo hiểm cung cấp thông tin và bằng chứng sai phạm cho tôi.
Đặc biệt tôi không thể nào quên một trong những sự kiện gây chấn động và phẫn nộ lớn cho nhân dân cả nước chính là việc ông Vũ Hồng Chuân, Trưởng ban Tuyên giáo huyện Tiên Lãng đã tập trung 300 đảng viên trong huyện để tuyên bố những thông tin ngược ngạo, sai phạm.
Tôi nhớ 12h đêm hôm trước, tôi nhận được cú điện thoại nói rằng sáng mai huyện Tiên Lãng có cuộc họp đảng viên để nói về chuyện Tiên Lãng.  Với sự nhạy cảm của người làm báo lâu, tôi biết chắc chắn sẽ có nhiều tình tiết quan trọng, nhưng phải làm thế nào đây khi đang ở tận Quảng Bình, và cuộc họp đó của các đảng viên Tiên Lãng, người ngoài chắc chắn không lọt được vào.
Một kế hoạch nhanh chóng được thực hiện ngay: sau cả mấy chục cuộc điện thoại, đến 1h sáng 3/2, tôi đã thuyết được 7 cán bộ đảng viên đồng ý giúp tôi ghi âm buổi nói chuyện.
Bước tiếp theo: máy ghi âm ở đâu, và làm thế nào các chị mang theo? Cũng ngay trong đêm tôi đề nghị được các anh em trong làng báo Hải Phòng mang máy ghi âm cho các chị em. Nhưng các chị cả đời không dùng máy, chả biết tắt bật thế nào. Thế là phóng viên phải bật máy cho các chị từ 6h sáng.
Khi về gỡ băng, tôi nghe đủ các chuyện của các 'bà': từ quát con nhanh đi học, đến 'buôn dưa lê' chuyện trên trời dưới biển.
Đúng 9h mới bắt đầu nghe giọng ông Chuân, và y như rằng, ông Chuân có bài phát biểu 'động trời' như báo chí đã đăng tải. Nào thì 'quan chức hưu nhầm lẫn', nào 'chỉ ai sợ mới không dám thu hồi', nào 'làm sao Huyện sai được'...
Họ đã tận dụng cả hệ thống chính trị để tuyên truyền điều dối trá là vô cùng nguy hiểm. Báo chí không phanh phui ra thì làm sao chúng ta biết sự thật.
Tôi vui nhất là lần đầu tiên một blog cá nhân của tôi đã góp phần tích cực vào việc đẩy lùi tiêu cực, như chức năng hoạt động của một tờ báo. Cũng lần đầu tiên, Đài truyền  hình Công an Nhân dân phỏng vấn một blogger như tôi, có thể coi đó là một thành công lớn, ít nhất với cá nhân tôi.
Ai bảo tôi điên thì tùy
Tôi rất tò mò muốn biết, nguồn cơn từ đâu ông quyết định bỏ công bỏ việc, chạy từ Quảng Bình ra xông vào 'điểm nóng' Tiên Lãng để làm một việc vất vả và nguy hiểm như thế?
Thật lòng giờ nghĩ lại chuyện 'nguồn cơn' thì tôi cũng chỉ nói được hai từ duy  nhất: máu nghề. Ngay những ngày đầu, tôi mới đứng từ xa quan sát, viết những bài bình luận về những thông tin theo dõi trên báo chí.
Sau đó độc giả blog của tôi, phần nhiều là anh em viết lách bức xúc ghê quá, thêm cả bao người dân oan cũng vào bày tỏ nỗi niềm, đã thúc ép tôi phải xông vào thẳng vấn đề, bới tung những khuất tất sau vụ việc, mà có khi những khuất tất đó  không được xuất hiện trên những trang báo chính thống vì nhiều lý do.
Tôi quyết định phóng xe từ Quảng Bình ra Tiên Lãng làm 'trinh sát Khoai Lang' rồi lên blog báo cáo 'trưởng thôn Khoai Lang' mọi chuyện là vì thế.
Rồi cứ thế, cứ hết 'hiệp 1' rồi đến 'hiệp 2', tôi cứ lang thang Tiên Lãng - Hải Phòng - Hà Nội suốt cả tháng chưa về Quảng Bình. 20 triệu mang đi tiêu cũng vơi quá nửa.  Nếu ai đã biết tôi rồi thì thấy kể cả lúc cần tôi bán ô tô đi để lo 'vác tù và hàng tổng' cũng chẳng có gì lạ.
Ai đó bảo tôi 'điên' thì tùy, nhưng tôi chỉ nói đơn giản đó là tính công dân của một nhà văn. Nhà văn lúc nào cũng cần chất liệu cuộc sống, và không  lăn vào thì chất liệu đâu tự chạy đến.
Cũng như những phóng viên tôi nhờ giữa mùng 1 Tết chạy xuống chụp ảnh, chẳng lẽ họ cũng điên? Tiền bạc chả có, đến cái tên cũng không nốt.
'Trưởng thôn' xuống thăm đầm Đoàn Văn Vươn, đi cùng là chị Phạm Thị Hiền, vợ bị can Đoàn Văn Quý, Ảnh blog Cu Vinh
Bám sát 'trận địa' Tiên Lãng, ông chứng kiến những sự thay đổi như thế nào sau tất cả nỗ lực của những người như ông và hệ thống báo chí, đặc biệt sau khi có kết luận của Thủ tướng?
Những thay đổi bề ngoài thì đương nhiên họ không để lộ ra. Nhưng có thể thấy - ngay thời điểm này - có hai xu hướng đang rất rõ nét ở Tiên Lãng và Hải Phòng: 1, Đùn đẩy trách nhiệm; 2, Chối bỏ tội được bao nhiêu tốt bấy nhiêu.
Ví dụ quyết định của Thành phố cho phép cưỡng chế, rõ ràng có thông qua Thường vụ Thành ủy, thông qua Thường trực UB, trong đó có ông Dương Anh Điền, Chủ tịch TP đồng ý. Nhưng người thi hành Quyết định đó là ông Đỗ Trung Thoại, Phó chủ tịch phụ trách nông nghiệp.
Bây giờ họ lại  nói: chúng tôi đồng ý về mặt chủ trương, còn anh phụ trách ngành anh phải xem xét. Nhiều cơ sở cho tôi biết những cuộc họp ở Hải Phòng rất mệt mỏi.
Ở Tiên Lãng, vụ án phá nhà đang có xu hướng đổ tội cho mấy người trực tiếp phá. Anh Kết, người đã thuê máy xúc cho chính quyền Tiên Lãng có điện cho tôi nói anh ta đang lo  lắng 'người ta' đang có xu hướng đổ tội cho anh ta. Theo kiểu 'tôi mới nói định thuê máy xúc thôi, tôi đã bảo anh làm đâu mà anh tự làm'
Tôi đã động viên Kết: nếu Kết thực sự trung thực, thì cậu phải kể chính xác toàn bộ câu chuyện với cơ quan chức năng và với công  luận. Nếu không em sẽ đi tù.
Một chuyện bi hài khác là khi thấy chị Thương - Hiền phải dựng lều ở ngoài đầm. Một công ty đề nghị cho các chị mượn  nhà tạm (nhà khung chỉ dựng lên). Nhưng sau đó huyện Tiên Lãng đề nghị 'chung tay' với công ty. Công ty đó đồng ý và đề  nghị hai chị viết đơn đề nghị huyện, hai chị không đồng ý.
Tôi cho như thế là đúng. Trong khi huyện cho phá nát nhà người ta, bỏ mặc đàn bà trẻ con đón Tết trong lều tạm cả tháng. Giờ Tiên Lãng bị công luận giám sát ghê quá mới đòi 'chung tay' với công ty, nếu không thì chẳng bao giờ.
Lại nói lại chuyện công luận. Tiên Lãng đúng là một vụ điển hình của đóng góp của báo chí chính thống cũng như các mạng tự do. Tôi  nghĩ sau vụ này, Hội Nhà báo cần tổ chức một Hội thảo về Tiên Lãng để rút ra những kinh nghiệm quý giá.
Nhà báo giỏi sẽ định hướng được dư  luận, tác nghiệp giỏi sẽ tìm được bằng chứng xác đáng, và phóng viên phải giỏi để xử lý tình hình. Thực ra trong vụ Tiên Lãng tôi thấy nhiều phóng viên rất ngơ ngác, non nghề mà với một vụ nhạy cảm như Tiên Lãng sẽ vô cùng nguy hiểm.
Đã qua thời điểm đặt vấn đề,  nghi vấn này nọ, vì mọi chuyện đã rõ ràng. Giờ này việc các phóng viên Tiên Lãng phải nỗ lực  là bám sát các cuộc kiểm điểm, và phải quy trách nhiệm về cho người đứng đầu để họ không thể 'né' được.
Đại tướng Lê Đức Anh: Sai thì phải nhận "Sai thì phải nhận chứ không thể đổ lỗi cho ai được. Cụ thể, huyện Tiên Lãng sai thì phải có trách nhiệm của Đảng bộ, chính quyền TP Hải Phòng. Đây là trách nhiệm rất lớn chứ không phải nhỏ. Chuyện thu hồi, cưỡng chế đất ở xã Vinh Quang, huyện Tiên Lãng không phải ngày một ngày hai. Với trách nhiệm của mình, lãnh đạo TP Hải Phòng phải biết rõ vụ việc sai trái này".
(trích trả lời phỏng vấn báo Người Lao Động ngày 21/2)



Bộ Công an đặc biệt quan tâm vụ Tiên lãng.

Thứ Hai, 20 tháng 2, 2012

" Bồi dưỡng " .

Hồi ở ĐHKTQS luôn có những trận đấu bóng đá giữa các khóa , các đại đội , học viên với giáo viên ... Mục đích chỉ làm cho không khí đỡ nhàm chán vì mỗi khi rảnh rỗi là một số học viên lại tìm cách nhảy tường ra ngoài bù khú , cắm nợ các quán . Còn lại thì nhớ gia đình hay viết thư cho người yêu . Như thế thật là ủy mỵ và không tốt cho học viên một tý nào .
Ngày mai là mồng 2-9 , đột nhiên đại trưởng gọi tôi lên và nói :
- Đồng chí tập hợp đội bóng đại đội mình để thi đấu với các học viên khóa 10 . Cố gắng thi đấu cho tốt vì có giải thưởng đấy .
Thật ra chúng tôi cũng đã tự tổ chức thi đấu tự nguyện với nhau khá nhiều lần và chuyện thắng thua không quan trọng , miễn là vui thôi . Thế mà bây giờ lại có giải thưởng !
Tôi như bay về đơn vị và nhanh chóng điểm quân . KVK7 , Tuấn Hải Phòng , Thảo " lỗ " k9 , Hiền " ve " K8 ...
Sau khi tôi thông báo và giải thích thì tinh thần anh em phấn chấn hẳn lên . Chúng tôi quyết định tập rượt trước ngay chiều hôm đó và phân công vị trí hẳn hoi .
Trận đấu xảy ra khoảng 10h sáng , sau lễ mít tinh kỷ niệm ngày thành lập nước . Giải thưởng là quả bóng bằng cao su ( TCVN XXXX ) có lỗ bơm hơi bằng một cái van nhỏ bằng que tăm bây giờ . Đặc biệt là nó được sử dụng luôn cho trận đấu . Ai thắng thì mang nó về luôn bất kể tình trạng nó ra sao .
Trọng tài trận đấu là Hòa " tầu " K6 . Các fan xung quanh sân chật cứng , thậm chí đứng qua cả vạch vôi .
Trận đấu bắt đầu , chúng tôi nhanh chóng chiếm lĩnh vị trí và tổ chức tấn công . Đôi bạn hoàn toàn bị động trước những cú vô lê móc ngược của KVK7 , và kỹ thuật rê dắt của Tuấn HP ...
Sau khoảng 10 phút Tuấn HP đã tâng bóng qua đầu Đông " ky " và sút tung lưới đội bạn .
Bị thua trước khá bất ngờ đội bạn vùng lên tấn công nhưng một lần nữa chúng tôi lại ghi bàn . 2-0 là kết quả của hiệp 1 . Lúc giải lao chúng tôi tranh thủ " giải khát " bằng nước trà bồm pha đường . Tuyệt nhất là lại được mấy anh em lấy mũ quạt cho khỏi nóng . Một tên thì thầm vào tai tôi :
- Thắng trận này mình không phải đi mượn bóng nữa rồi . Tôi nhìn hắn và gật đầu tin tưởng .
Hiệp 2 bắt đầu . Chúng tôi có vẻ chậm hơn ( có thể chúng tôi đã giải khát quá mức cần thiết chăng ? ) . Khoảng 15 phút sau chúng tôi bị thủng lưới trong một tình huống không có trong sách luật của bóng đá . Số là xà ngang và cột dọc của khung thành được buộc với nhau bằng dây thép . Cột dọc thừa ra khoảng 30 cm so với xà ngang . Oái oăm thay cú sút của đội bạn lại sút vào chỗ thừa ra đó rồi bật lại và nảy vào khung thành . Hòa " tầu " cho đội bạn ăn quả đó nhưng chúng tôi không chịu . Cãi nhau một hồi thì Hòa " tầu " nói :
- Luật là cứ đá vào bất cứ chỗ nào của khung thành rồi nảy vào thì vẫn tính thành bàn . ( Không biết có luật đó không nhưng trọng tài đã quyết và đội bạn cũng rất hăng hái ủng hộ trọng tài nên chúng tôi chấp nhận 2-1 ) .
Về cuối trận , để cho chắc ăn tôi lui về trấn giữ khung thành . Đội bạn cũng gia tăng sức ép lên khung thành chúng tôi . Đúng phút cuối cùng của trận đấu đội bạn đá một cú cầu âu để vớt vát . Đáng ra tôi nên đấm bóng vượt qua khung thành thì tôi lại nhảy lên bắt . Sân trơn, bóng ướt nên bóng đã lọt qua tay tôi và 2-2 là tỷ số cuối cùng .
Không thể đá hiệp phụ vì cũng đã muộn giờ nên hai đội phải sút 11m luân lưu .
Chúng tôi đã thua trong đợt sút đó . Đội bạn ôm quả bóng chạy quanh sân trong tiếng reo hò của các fan của họ . Cả đội ngán ngẩm kẻ đứng người nằm , xung quanh là những fan với cùng tâm trạng .
Đúng lúc đó , đại trưởng xuất hiện và nói :
- Các đồng chí thi đấu rất tốt và đá hay hơn đội bạn . Thua là vì không may mắn thôi . Đơn vị quyết định " bồi dưỡng " cho các đồng chí 2 tút thuốc lá Tam đảo .
Ôi ! Không biết các bác bên ngành y nghĩ gì nhưng chúng tôi thấy thích hơn cái phần thưởng kia .

Chủ Nhật, 19 tháng 2, 2012

Công an ta tài thật.

 Vừa qua ngày 16/2/2012, tại Thường tín Hà nội xảy ra vụ án cướp của giết chủ tiệm vàng. Sau khi gây án, hung thủ trốn mất dạng. Ban chỉ đạo vụ án đã huy động tối đa lực lượng của Phòng Cảnh sát hình sự, Phòng kỹ thuật hình sự, công an các huyện Thường Tín, Phú Xuyên phối hợp với công an các tỉnh lân cận như Hà Nam, Hưng yên, Thái Bình, Hải Dương… tung 200 trinh sát vào cuộc truy lùng kẻ sát nhân, tiến hành rà soát đối tượng và điều tra vụ án. 
Kẻ sát nhân vốn chưa có tiền án tiền sự, sau gây ra vụ giết người hắn trốn về đến quê (Thái bình) cách nơi gây án trên dưới 100 km, trong trạng thái hoảng sợ hắn thú nhận với gia đình, sáng 18/2 sau khi gia đình vận động,  đã ra đầu thú cơ quan công an…và hôm qua 19/2 hung thủ đã được di lý về Hà nội. 

Trích Nguồn: “...Ngay trong buổi chiều cùng ngày, Bộ trưởng Bộ CA đã ký quyết định khen thưởng cho Phòng PC 45, PC 54 thuộc CATP Hà Nội, CA huyện Đông Hưng, Ban CA xã Đông Cường, huyện Đông Hưng, tỉnh Thái Bình mỗi đơn vị 10 triệu đồng. Đồng chí Đỗ Văn Thiềm, Trưởng CA xã Đông Cường, huyện Đông Hưng, Thái Bình được thưởng 5 triệu đồng vì đã có thành tích xuất sắc trong điều tra, khám phá nhanh vụ án. Trung tướng Phạm Quý Ngọ, Thứ trưởng Bộ CA có công điện gửi CATP Hà Nội, CA Thái Bình biểu dương thành tích xuất sắc mà các đơn vị trong điều tra, khám phá nhanh vụ án...”.
May cho công an HN, hung thủ chưa phải loại "cao thủ" nên các đ/c đã đạt được "thành tích xuất sắc" phá án trong vòng 48 giờ. 
Công an ta tài thật !