Bài ca Trường Nguyễn Văn Trỗi

Nhạc và lời: Hồng Tuyến

Thứ Tư, 14 tháng 3, 2012

14 tháng 3 .

Cái blog này hay thiệt . Hãy tỉnh giấc mơ ngủ này đi . Sao không có ai nhớ tới ngày này ?
Nốc bia rượu lắm vào và ngủ quên . Đâu rồi những người lính , đâu rồi những tấm lòng và đâu rồi những nghĩa tình đồng ngũ . Có nhớ 64 người anh hùng đã ngã xuống trong ngày ngày này năm 1988 không ?????
Mẹ kiếp ! Buồn hết sức .


Tháng Ba
Mùa Xuân chở mây ra khơi xa
Nước xanh như màu mây ấy
Biển thét gào nỗi đau sống dậy:
64 linh hồn uất nghẹn
Gạc Ma!

Tháng Ba
Tự cổ chí kim chưa thấy bao giờ:
64 người con hy sinh vì Tổ Quốc
Chết cho Nước khỏi sống quỳ sống nhục
Bị biến thành ma!?

Tháng ba
Sao tôi chẳng được quyền kể về các anh?
Lỡ gọi tên có thể là tù tội
Anh dũng hiên ngang bị vùi trong bóng tối
Việt Nam ơi, nhức mỏi đến bao giờ?

Tháng Ba
Nỗi đau Ngày Mười Bốn Tháng Ba
Năm có hai số tận cùng Phát Phát (1988)
Các anh chết để cho ai phát tài, phát nhát?
Phát cả tai ương – dân tộc đoạ đày
Phát cả nỗi căm hờn thành hữu hảo chua cay…

Tháng Ba
Xương cũng hoá thành bùn héo rũ những vòng hoa
Thành mười sáu chữ vàng nhức buốt
Lũ giặc Tàu nghênh ngang cùng lũ chuột
Rứt rỉa đau thương bày tiệc trận cười!

Tháng Ba
Chẳng có cái chết nào có thể hoá phôi pha
Dẫu bạo ngược cường quyền muốn thế
Dẫu cuộc đời ngập chìm dâu bể
Việt Nam ơi, không khiếp sợ, bao giờ!

Tháng Ba
Chúng muốn ta quỳ mỏi gối xin cho
Để Hoàng Sa, Trường Sa máu cuộn cùng nước mắt
Các anh đã hy sinh để hôm nay, sự thật
Tổ Quốc biết những gì CÒN – MẤT
Từ những ngọn sóng xanh bầm đỏ căm thù!

Tháng Ba
Nỗi đau ngày đuổi tận mơ đêm
Cả dân tộc nhớ thương bằng tiếng thì thầm
Khen kẻ ngoài là chê bên trong dở
Nhắc lại ngày xưa là chê thời nay đó
Thuỷ Hoàng ư? Khép nép tẽn tò…

Tháng Ba
Tôi viết bài ngợi ca người Nhật
Tsunami! Chẳng thèm rơi nước mắt
Bonsai như nửa nụ cười…
Có kẻ chỉnh nhắc rằng, khen ít lại, vừa thôi!

Tháng Ba
Ngày mười bốn, mỗi năm
Người Việt nào cũng khóc
Khóc bởi 24 năm qua không biết chỗ
Các Anh nằm
Khóc bởi biết rằng trong chốn mù tăm
Các anh hiểu hàng triệu người vẫn nhớ!

Tháng Ba,
Không thể gọi là thơ những câu chữ ghép vần
Nhưng tiếng trái tim của muôn người là sự thật
Lịch sử sẽ ghi những dòng tươi sáng nhất
Tên các anh
Mãi mãi rạng ngời
Trong bất khuất Lạc Hồng
Sống mãi, Việt Nam ơi!…

Tác giả : Hà văn Thịnh

Cảm ơn tác giả đã viết hộ bao triệu con người Việt nam yêu nước .

Thứ Ba, 13 tháng 3, 2012

Cảnh báo của một blogger

Sau khi bài TEST BIA VN của AK7 đăng lên, có một nhận xét đóng góp như sau và xin phép tác giả được đưa lên trang chính:

Blogger" hoa binh nói...
Uttroi dạo này ít bài không phải do mắt mờ tay kém... Chẳng qua vì buồn chán quá!!
Trước đây tôi đã cảnh báo về cái không khí êm đềm như sông Đa nuýp của Uttroi rồi.
Người ta không thể nhảy mãi điệu valse êm đềm được. Cũng như uống mãi ly rượu "nước mắt quê hương".
Nhưng vì có nhiều lồi kêu gọi giử gìn cái không khí êm dịu này, thành ra kết cục mới nên nổi này. Một số vị đã nhảy ra làm blog riêng để viết theo ý mình. Cũng hay!
Nhưng làm vậy, thì cái kết cục của Uttroi không phải là không đoán được.
Các blogger Uttroi hãy mở toang cửa ra, đưa nó về với hơi thỏ nóng hổi, tươi rói của cuộc sống.
Chúng ta chưa phải là công đồng của những ông già bà lảo. Nhìn blog Thiếu sinh quân VN xem. Họ ít tránh né cuộc sống hơn chúng ta nhiều. Mà họ không chỉ là hạt giống đỏ, mà còn là hàng cây lâu năm cứng cát.
Vài lời với UTTROI! Đùng đóng cửa ngủ vùi nửa!"

4 SG
12:50 Ngày 13 tháng 3 năm 2012

Coi như đây là chủ đề thảo luận, mong muốn các bọ cho ý kiến đóng góp. Tiêu chí thì đã có.
Blog UT này cũng chẳng phải của mình ai, nó là của các bọ đấy, các bọ không chung tay  thì ai làm? Dưới đây là danh sách thành viên đăng bài của UT, công bố để các bọ biết. Các bọ đếm xem bao nhiêu người? và bao nhiêu người thường xuyên "nuôi" blog ???????



Thứ Hai, 12 tháng 3, 2012

TEST BIA VN

Một hôm nhân lúc ngồi Bia hơi với anh bạn K7 và cô Tám Hột vịt, có chú em K10... mấy vui chuyện thẽ thọt: "Em hay zô Bnog T của các anh coi chùa lắm. Em rất thích!
Hè hè!Thằng này khôn, nó nịnh mình để mình say trước nó đây mà, bài dụ kiểu này xưa rồi chú em. Dưng mà khoái, đời ai chẳng thích nghe lời hay ý đẹp, thế là mình tợp thêm 2 ly trước nó. Rồi lúc ngà ngà lại nghe chú em thì thầm: "Dưng mà sao dạo này em thấy các bác làm biếng hay sao đó? Em chả thấy bài mới gì hết? "
Ừ thì bây giờ các anh chú có tuổi rồi, chân chồn tay mỏi mắt mờ rồi, viết lách đâu phải dễ gì chú em. Mình trả lời nó vậy nhưng trong não nhỏ như hòn bi của mình nghĩ nhanh: He he!Các anh đây quen ăn chùa,uống chùa... đọc chùa rồi lâu lâu điểm xạ vài phát chơi. Ngu gì viết.
Rồi lại nghe chú em thở vào lỗ tai thỏ của mình: "Em có bài viết này, có gì anh đăng dùm em cho các anh Nhớn đọc chơi nghen!"
Hì! Đoạn này thì mình sướng. Nó viết thì cũng như mình viết, lâu không có bài gửi anh TQ, anh đang đe cúp chầu nhậu khi ra HN. Mà hình như a.AQ và a.Chí Phèo cũng thuộc họ nhà mình mấy đời thì phải. Vậy xin gửi bài viết của chú em K10...mấy tặng AE đọc chơi.
MỜI QUÝ VỊ TRẢI NGHIỆM BIA NGON NHẤT VIỆT NAM, CỰC CHẤT
Hôm nọ Ông bạn Hoài Nam - tác giả và là nhà tài trợ cho chuyến đi " miệt zườn, lẩu mắm và hột dzịt lộn " lịch sử ở Cần Thơ - tổ chức cho Quý Anh miền sơn cước và hải ngoại, vừa mới phát hiện ra 1 chỗ bán bia ngon nhất Việt Nam ... Tụi em bảo đảm uy tín 101%.
Chao ôi, Quý Anh mà nhấp vô 1 hớp bia này thì: Thôi rồi lượm ơi - Một dòng bia chất. Xin lỗi cỡ Ken, Gơ, Budweiser hoặc Đức Kốpski đều " gửi gió cho mây ngàn bay " hết. Tụi em không thể nào tưởng tượng được là nó ngon đến zậy, y bon hương vị La Bière con cọp của Pháp ngày xửa ngày xưa, cái thời mà gái Velo Solex, trai solo Mobylette đô thành để " rong chơi cuối trời quên lãng ".
Số là thế này: anh Nam đang trên đường thức đủ (Thủ Đức) về, tình cờ đi ngang đường Nguyễn Kim, Q.10, kế bên sân vận động Thống Nhất, thì phát hiện thấy 1 bảng hiệu mới toanh treo ngay góc ngã tư Nguyễn Kim - Đào Duy Từ:
"Nhà Máy Bia Sài Gòn – Cửa Hàng Bia Tươi Nguyên Chất"
Thế là anh ấy thắng xe lại cái két ở bên kia đường, khiến mọi người đang tham gia giao thông và ngay cả nhân viên trong nhà hàng vô cùng ngạc nhiên, không hiểu tại sao cái Ông này cứ nhìn tới nhìn lui chiếc bảng hiệu của quán. Sau 1 phút điều nghiên, anh ấy bèn tấp vô nhà hàng, ngồi quan sát và phát hiện ra các quả bom bia vô cùng hấp dẫn và ấn tượng. Tiếp theo đó là cuộc trò chuyện thú vị với nhân viên ở đây và 1 bình bia tươi (draft) thơm ngon nhanh chóng được Phan Đình Giót vào ly chỉ sau vài cái tích tắc. Anh Nam vừa ngôi nhâm nhi một cách khoái chí, vừa mỉm cười sung sướng một mình - Haha hehe, ôi thiên đàng là đây rồi (Il a pensé). Được biết nhà hàng này mới khai trương chỉ hơn 1 tháng (trước đây toàn nhà hàng bia tươi "rỏm" từ nhà máy rượu bia Bình Tây).
Ngay ngày hôm sao, anh ấy đã khẩn trương tập kết một số chiến hữu và đàn em thân thương có mặt ngay tại nhà hàng này để chứng kiến và chiêm nghiệm xem anh ấy có bị nằm mơ không? Oh không, hoàn toàn không, anh ấy nào có nằm mơ đâu, mà chính chiến hữu và đàn em của anh ấy nằm mơ cũng chẳng thấy chứ nói chi mà được thưởng thức cái loại bia gì mà ngon một cách kỳ lạ. Xin thưa rằng, 1 vị Giáo Sư Đại Học có tiếng tăm năm nay bước qua tuổi 75 - tên Thầy Trang, chủ nhiệm bộ môn hóa thực phẩm, hằng ngày phải ngồi đây làm vài ly bia này rồi mới về nhà ngủ được. Thầy Trang phán rằng, đây chính là bia ngon nhất Việt Nam …. mà tôi không thể không uống trước khi về nhà mỗi ngày!
Quý Anh tại Xoài Gòn hãy tranh thủ đến đây để thưởng thức và hưởng thụ nha. Vì nếu không, có khả năng thực khách khác sẽ xí hết phần của mình đó. Lúc đó không còn bia ngon nhất Việt Nam này để thưởng thức đâu, nói thiệt mà ...
Ngoài ra nếu may mắn thì Quý Anh sẽ bắt gặp được một hiện tượng kỳ bí, vô cùng thú vị: nghĩa là được hưởng số đỏ đấy: 100% màu đỏ, ngay cả tóc, kính, vớ, giày, chai nước Sting cũng màu đỏ và chỉ bán vé số được in hình màu đỏ. Nếu in hình màu khác, thì ngày đó sẽ nghỉ giải lao, không phục vụ Quý Khách… Vị này chỉ xài tiền màu đỏ (10 ngàn, 50 ngàn, 200 ngàn; không xài tiền 5 ngàn, 20, 100, 500 vì có màu xanh.
Giá bia tham khảo: Uống lết bánh mỗi người phải trả đến 2USD (hai đô-la). Bình thường chỉ có đô rưởi. Hãy chọn mồi ngon nhất Việt Nam và đem vào quán thưởng thức thoải mái.
Địa chỉ: 20 Nguyễn Kim, Q.10, Tp.HCM.
Cảm ơn Quý Anh Út Trỗi và Quý đọc giả
Nguyễn Hoàng Bảo Toàn
P.S: Lần sau em xin phép post bài: Ốc bươu thịt nhồi trứ danh của cô Tám, vịt hầm nước suối La Vie cũng của cô eight (8), gà ngoại hạng ra đời 60 năm trước và những quán ăn của Tàu đúng là chết thằng nhỏ dưới ghe ....

Cựu Đại hội

Như mọi Đại hội, Đại hội Hội Cựu chiến binh Việt Nam cũng có đoàn các cháu cựu thiếu niên quân đội (Thiếu sinh quân NVT) đến chào mừng với sự dẫn đầu của "anh" cựu phụ trách (Chính ủy BKQ). Mời AE xem clip sau đây về cựu Đại hội vào năm 1992.

Chủ Nhật, 11 tháng 3, 2012

Thư giãn: Beer Domino

Những quân domino bằng nhựa chắc phải “chào thua” domino bằng chai bia này. Qua clip dưới đây cho thấy sự sáng tạo qua hiệu ứng domino bằng chai bia.
Điểm xuất phát của hành trình "domino chai bia" từ trong toilet. Mỗi chai bia đều được kê thêm một que nhựa bên dưới đáy để tạo độ nghiêng. Donino bằng chai bia không chỉ tạo hiệu ứng vui mắt mà còn phát ra âm thanh rất rộn ràng. Sau màn biểu diễn ấn tượng của loạt vỏ chai bia, chai cuối cùng vẫn đầy bia bên trong được đổ xuống chiếc phễu rồi vào miệng của một thành viên nhóm đang nằm sẵn ở dưới chờ.
 Nguồn: You Tube

Thứ Bảy, 10 tháng 3, 2012

Cơm lính Đại học kỹ thuật quân sự 2 - Mâm 7

Thôi ! Mai nói với trực lớp bị đau răng là có cháo ngay .
Mình đưa ý kiến thế , vì vừa xét thấy hoàn cảnh của một tên cũng y chang tụi mình . Thằng này ăn chậm như trâu nhai lại cỏ . Cho nên dùng chiến thuật kiểu gì thì nó cũng bị đói .
- Nhưng lỡ có nhiều thằng ăn cháo thì sao ? Hắn rụt dè hỏi .
- Ui giời ! Thì cứ có cháo đã . Sau đó mình mang suất của mình đi đâu mà chẳng được . Thế nhé .
Định bước đi thì nó lại hỏi :
- Thế ăn cháo mãi à ? Nghe như vậy sao tiện .
- Ơ hay !... Xoay vòng , phải xoay vòng hiểu không ? Vừa nói ngón tay mình vừa vẽ 5 cái vòng tròn .
Hắn gục gặc cái đầu ra vẻ hiểu .
Bữa trưa hôm sau , khi cả mâm đã yên vị thì hắn mang 1/3 nồi cháo thịt đến .
Chu cha ! Cả bọn sửng sốt . Vừa nhiều lại vừa ngon . Thoáng nghĩ trong đầu : Có khi tất cả báo cháo hết .
Đem ý nghĩ ấy thổ lộ với thằng bên cạnh . Ai dè nó lắc đầu quầy quậy . Nó nói :
- Ăn cháo chỉ no lúc đó thôi . Buổi chiều là thấy hoa cà hoa cải ngay . Nhưng ăn kiểu này thì tất cả cùng no .
Công nhận lính già kinh nghiệm phết .
Mọi việc cứ êm đềm trôi đi tuy thỉnh thoảng cũng bị cấp trên thắc mắc . Nào là : Ăn cháo lâu thế , chưa khỏi à . Hay là cạnh khóe : Hôm qua còn khỏe mà hôm nay đã báo cháo ...
- Chuyện ! Ốm đau thì ở đâu mà không có . Con người chứ có phải gỗ đá đâu .
Nhưng cuối cùng mình cũng thấy lương tâm cắn rứt vì cứ phải nói dối mãi . Phải có cái gì thay đổi nó đi chứ . Khó phết !
Chính lúc đó " sao quả tạ " đã rơi trúng vào cái mâm này .
Số là , cái lũ " trâu chậm " này toàn ra về cuối cùng . Lúc này chị em mới ra dọn dẹp xoong nồi và lau chùi bàn ăn . Mấy thằng vừa ăn vừa ra giúp đỡ tý ti và nhân thể tán chuyện . Mồm mép thì tán con kiến còn chạy đi nhưng thái độ thì cực chân thành nên chị em cũng thấy vui vui .
Một bữa , nhân lúc mọi người về hết . Mình chạy vào nói :
- Đồng chí ơi ! Cho tôi xin ít nước chấm để ăn hết số cơm . Thức ăn hết cả .
Chị nuôi nhìn theo ngón tay mình chỉ thì thấy 6 " con trâu " đang nhai . Thương tình cô ấy múc cho một muôi to . Mình mang ra cho anh em . Lát sau vẫn thấy cô ấy lúi húi ở chỗ phát cơm , mình lại chạy đến .
- Khổ quá ! Đồng chí cho nhiều nước chấm quá nên anh em ăn hết cơm mà vẫn còn nước chấm . Xin đồng chí ít cơm để ăn hết chỗ nước chấm .
Khuôn mặt cô ấy ửng đỏ lên , không nói gì và quay vào mang cho mình nửa nồi cơm . Đặt nồi cơm trước mặt mình , cô ấy vội quay đi với một nụ cười .
Mình mang chiến lợi phẩm về trong sự vui mừng của cả bọn .
Ăn xong , cả bọn còn cẩn thận mang tất cả xoong nồi vào bếp và được rửa bát đũa ngay trong chảo nước nóng .
Trên đường về , một thằng vừa đi vừa xoa bụng :
- No quá !... Hình như cũng gần đến giờ tự tu rồi . Tự nhiên thấy buồn ngủ quá .
Tất nhiên . Căng cơ bụng thì chùng cơ mắt . Nhưng mà đói thì cũng có ngủ được đâu .
Sau vài lần hết xin cơm lại đến nước chấm , hết nước chấm lại xin cơm . Rồi xin cả nước rau luộc ... nên quen .Tuổi trẻ đúng là rất dễ quen , mà đã quen là mến . Bọn mình xưng hô bắt đầu đã khác . Ai ngang tuổi hay già hơn thì xưng chị - em , ai ít tuổi hơn thì xưng tôi - đồng chí . Thỉnh thoảng lại hỏi thăm quê . Rồi đồng hương đồng khói , nói chuyện có vẻ thân thân hơn .
Một hôm trước khi ra về , bọn mình nhìn thấy gần chục mâm cơm trên cái giá . Một thằng bỗng " ngứa " miệng hỏi :
- Đồng chí ơi ! Hôm nay chắc có lớp nào đi thực tập chưa về hay sao mà còn nhiều mâm thế ?
- Không phải đâu . Chỗ cơm đó là để xét nghiệm đấy .
Xét nghiệm ... xét nghiệm ... mình lẩm bẩm một lúc nhưng không hiểu gì hết .
- Tại sao lại phải xét nghiệm hả đồng chí ? Mình hỏi .
Chị nuôi mới giảng giải :
- Trong trường hợp mà các đồng chí ăn xong lỡ có đồng chí nào hay đơn vị nào bị ngộ độc , hay tiêu chảy ... thì sẽ mang chỗ này đi xét nghiệm .
- Thế nếu không ai bị sao thì các mâm kia ... bỏ đi hả đồng chí ?
- Đúng đấy , đồng chí ạ .
- Chết ! Anh em đang đói thế này mà mang đổ đi thì phải tội đấy . Hay là thế này : Đồng chí cứ cho anh em chúng tôi " xét nghiệm " một mâm nhé . Lính chiến trường uống nước trâu đầm , đào được cái gì ăn được chỉ phủi phủi đít quần là ăn mà chẳng làm sao cả . Khoản này đồng chí cứ yên tâm ...
Người ta đã nói là tán hay như tán ăn mà .
Chẳng mấy chốc bọn tôi đã ngồi bên một mâm mới toanh . Chuyện trò rôm rả phết . 7 thằng bên một mâm 6 suất mà chẳng ai thắc mắc gì .
Những lần sau , các đồng chí chị nuôi còn cố ý để cho bọn mình mỗi ngày một mâm vào ca làm của họ .

***
Bây giờ không biết các chị ở đâu , làm gì , sướng khổ ra sao ... Nhưng trong thâm tâm chúng tôi vẫn nhắc về những ngày ấy với một sự biết ơn . Cầu mong các chị luôn bình an .

Sài gòn , 11.3.2012 .

Thứ Sáu, 9 tháng 3, 2012

Cơm lính Đại học kỹ thuật quân sự .

Tiếng kẻng báo hết tiết học cuối cùng buổi sáng vang lên như loạt pháo bắn mừng đại lễ .
Tất cả các học viên cùng đứng lên chào thầy theo câu lệnh của lớp trưởng và thứ tự rời lớp ra sân ngay ngắn xếp hàng đi về nhà .
- Giải tán ! Lớp trưởng hô .
Câu lệnh vừa vang lên thì mình thấy tái hiện lại cái cảnh " chợ vỡ " . Tiếng gọi nhau í ới nhờ mang hộ sách vở hay bát đũa , thức ăn thêm ... của hàng trăm con người cùng một lúc . Một số tên còn tranh thủ mang cầu ra đá để " giết " thời gian trong khoảng 15 phút .
Sau tiếng còi vang lên là câu lệnh :
- Tập hợp !
Tất cả mọi người nhanh chóng chạy tới đội ngũ của lớp mình . Vài tên lấy đũa gõ vào bát liên hồi như thúc giục mấy kẻ chậm chân .
Chúng chạy như ma đuổi trong ánh mắt sốt ruột của những cái bụng rỗng .
Cuối cùng ( nghĩa là rất nhanh ) hàng ngũ đã chỉnh tề đợi lệnh .
- Bước đều ... bước ! Lớp trưởng hô .
Tất cả cùng đều bước tiến về phía nhà ăn và đồng thanh hát một bài hát quy định ( mình không nhớ tên nhưng bài hát đó có nhịp 2/4 ) . Khi tới nơi mà hát chưa xong thì ... cố gắng mà hát cho hết bài và chân vẫn phải dậm tại chỗ nhé . He he .
Theo quy định thì mỗi mâm cơm là 6 người không phân biệt cao thấp , lớn nhỏ hay yếu mạnh ...
Cứ đủ một hàng 6 tên thì vào mà ăn thôi . Đại khái thế .
Tuy nhiên , có nhập cuộc thì mới thấy . Lắm kẻ ăn rất " hỗn " - theo cách gọi của các cụ . Tiêu chuẩn mỗi mâm có lưng 1 nồi cơm ( có thể nát , khê , sống hay chín ... Sau này còn có độn ngô , khoai , sắn , bo bo ... ) . Nếu đong ra cũng được khoảng mười mấy bát B52 (*) , cái đĩa đựng thức ăn là cái vung nồi cơm có 4 ngăn . 2 ngăn đựng rau , 1 ngăn có 6 miếng đậu hoặc cá , ngăn còn lại đựng nước chấm . Hôm nào sang thì có thịt thay cho đậu , cá ... nhưng đã được thái mỏng tang .
Nói thêm chút : Mà kỳ lạ là bọn " nghệ nhân " này nó thái miếng nào cũng y như miếng nào , hay là bọn nó xếp 1 mâm 6 miếng giống hệt nhau ? Tài !
Anh em lạ nước lạ cái nên ăn uống rất e dè . Gắp rau , nhai cơm nhẹ nhàng và thỉnh thoảng ngắm nhìn miếng thịt xinh xinh của mình . Rồi tưởng tượng ...
Nhưng cái thằng " hỗn hào " thì không như vậy . Ngay từ đầu nó đã " tả " ngay miếng thịt xinh xinh của nó . Anh em nhìn nhau thấy lạ . Người ta nói : Hết nạc vạc đến xương . Thế mà ...
Chưa hết ngơ ngác , chỉ trong nháy mắt 2 miếng thịt xinh xinh của anh em cũng " dính " theo đôi đũa của nó . Ái chà ! Nghiêm trọng rồi đây . 10 con mắt nhìn hắn mang hình 10 " viên gạch " nhưng hắn đâu có quan tâm gì . Bởi vì vừa ăn hắn vẫn còn vừa nhìn 3 miếng thịt xinh xinh kia mà .
Tất nhiên , không có chuyện " bất công " lại xảy ra lâu như thế . 5 tên còn lại chèn hắn ra và tự chia đều cho nhau 3 miếng thịt đó .
Không ổn một tý nào . Đúng thế thật . Không ổn một tý nào . Hắn lại quay sang cơm và rau với tốc độ kinh hoàng . Nhìn hắn ăn thì ... thôi rồi !
Hắn bỏ đi sau khi mâm cơm đã không còn gì để " khai thác " , nhưng cái mặt hắn thì 5 cái óc sẽ nhớ mãi .

***
Thế nhưng ở đời đâu phải cái gì cũng tồn tại mãi mãi . Nhất là trong quân đội thì cái tâm lý " mưa đến đâu , mát mặt đến đó " nó đã ngấm sâu vào máu những tên lính già . Bọn lính trẻ cũng nhìn gương và làm theo .
Đến bữa chiều thì 6 tên ăn buổi trưa đã không cùng một mâm nữa . Sự cùng mâm chỉ là ngẫu nhiên và xác suất gặp lại không mấy cao .
Tuy nhiên bọn mình luôn tìm cách tránh thằng " hỗn hào " đó và theo dõi hắn chặt chẽ .
Không lâu sau . Bọn mình phát hiện ra là cứ mâm nào có mặt hắn là mâm đó ăn , gắp nhiệt tình hẳn lên .
Bắt đầu có chiến thuật : Đầy - Vơi - Đầy . Nghĩa là bát đầu xới đầy , chan nước rau rồi gắp và ăn thật nhanh . Bát thứ hai xới vơi vơi . Bạn sẽ hỏi : Chan nước rau rồi gắp và ăn thật nhanh chứ ?
-Tất nhiên rồi ! Lúc này đang rảnh thì tôi có thể trả lời bạn thế chứ lúc đó thì ... làm gì có thời gian .Và bát thứ ba thì cầm chắc cái muôi và múc cơm và nhấn thật mạnh ( đoạn này làm khéo nhé . Nếu không cũng dễ mất cảm tình lắm đấy . ) . Sau đó gắp số thức ăn lên trên và từ từ , và chậm rãi ... cho đến hết . ( Quay phim , chụp ảnh đoạn này để cổ động là chuẩn nhất ) .

***
Lạ thật ! Học hành vất vả , rèn luyện gian khổ ... nhưng không thể căng thẳng như khi ở bên mâm cơm .
Mọi người có thể cười và cho là mình nói xạo . Vậy thì mình cũng sẽ kể cho các bạn một câu chuyện :
Ở một nhà nọ , có trẻ rất lười ăn . Mỗi bữa nó chỉ ăn có một bát nhỏ . Dỗ thế nào nó cũng không chịu ăn thêm . Đã thế nó còn hay nghịch . Cả nhà ra " nghị quyết " là nếu vi phạm thì nó sẽ phải ăn thêm một bát nữa . Ngoan được mấy hôm thì nó lại mắc lỗi . Nó ăn hai bát nho nhỏ mà vừa ăn vừa khóc .
Một hôm cả nhà bận việc để mặc nó xem truyền hình một mình .
Bỗng nó òa khóc làm cả nhà hốt hoảng , vội chạy lại dỗ dành và hỏi sao nó khóc .
Nó chỉ lên màn hình mà nước mắt vẫn tuôn ra : Con thương chú bộ đội quá . Chú bộ đội bị phạt phải ăn đến bốn bát cơm ...
Ừ nhỉ . Cái gì quá cũng khổ .
Quay lại câu chuyện .
Thấy tên " hỗn hào " hoành hành trong đại đội mình lúc thì như Triệu tử Long vùng vẫy trong mâm , có lúc như Trương Phi trên cầu Tràng Bản và nhiều lúc như Quan Công dùng thế đà đao ( giả vờ quay đi nhưng tay vòng lại gắp thêm một phát ) ...
Bữa đó , do đã bàn với nhau từ trước . Bọn mình quyết ra tay cho hắn một " bài học " .
Trái với mọi lần , khi xếp hàng không một tên nào dám xếp hàng cùng với hắn . Đến nỗi hắn phải chờ đến hàng cuối cùng mới được vào . Vì hàng nào tiến lên cũng đủ số người rồi . Lần này thì không . Hắn có 5 tên ngay từ " lượt gửi xe " với dáng vẻ thư sinh . Sau khi được chỉ huy cho phép vào , chúng tôi chiếm lĩnh ngay " trận địa " . Vòng 1 : Đầu tiên là cái muôi . Tên số 1 xới đầy thật nhanh rồi gạt tay hắn ra đưa cho tên số 2 . Tên số 2 cũng làm động tác đó nhưng chậm hơn một chút . Tên số 3 , 4 ,5 hoàn thành nhiệm vụ . Hắn cầm trên tay cái muôi thì trên đĩa chỉ còn lại chút rau . Vòng 2 : như vòng 1 . Vòng 3 thì hắn cầm cái muôi vét nốt nửa bát cơm còn lại với một chút nước chấm ...

***
Cũng như vạn vật . Sau những biến động lớn rồi mọi trật tự cũng sẽ được sắp xếp lại . Chúng tôi ( những kẻ ăn chậm ) đã tìm được nhau . Bây giờ chúng tôi ăn , gắp thoái mái ... thậm chí còn gắp cho nhau ăn . Có hôm nào , một tên đi về muộn nhưng cả bọn vẫn cố gắng chờ .
Các thành viên trong mâm 6 đó bây giờ đã mỗi người mỗi phương . Khi gặp lại nhau ( chưa bao giờ đủ cả 6 người ) vẫn khề khà như những ngày xưa .


(*) Bát B52 là bát sắt của quân đội . Mỗi bát có thể chứa được 1/2 lít nước .