Mời mọi người đọc bài "Những lỗi lầm làm tim Bác thêm đau." trên Vietnamnet.vn của GS Tương Lai, ra hôm nay. Ngày nay có những người đọc báo hải ngoại nhiều và trở nên lung lay, không còn tin vào niềm tin của chính bản thân họ ngày xưa về Bác. Nhân ngày sinh nhật Bác, cho dù chỉ là một ngày được lựa chọn, mong những ai tự hào được là người dân của đất nước Việt Nam có chủ quyền cũng tự hào có Bác.
Thứ Bảy, 19 tháng 5, 2012
Thứ Sáu, 18 tháng 5, 2012
Hoan hô ông Bí thư Tỉnh ủy!
(Dân Việt) - Bí thư Tỉnh ủy Thanh Hóa Mai Văn Ninh đã trực tiếp gặp bà con, để thuyết phục được dân không phải bằng lời hứa lèo mà với những quyết định đưa ra kịp thời...
Đã nhiều tháng nay, hơn 400 tiểu thương Bỉm Sơn đấu tranh đòi UBND thị xã phải hủy quyết định giao chợ Bỉm Sơn cho một công ty tư nhân. Đỉnh cao cuộc đấu tranh là suốt 4 ngày ròng rã từ ngày 9 đến 12.5 vừa qua, họ đã “tụ tập” trước cổng Tỉnh ủy, Ủy ban tỉnh, đòi tỉnh Thanh Hóa phải hủy quyết định.
Tiểu thương vây quanh cổng UBND tỉnh Thanh Hóa |
Bí thư Tỉnh ủy Thanh Hóa Mai Văn Ninh đã trực tiếp gặp bà con – vì trong thâm tâm ông vẫn coi họ là bà con chứ không phải kẻ thù – để dàn xếp. Và kết quả, như báo Thanh Hóa đã đưa tin với cái tít rất dễ bị thổi còi: “Tiểu thương chợ Bỉm Sơn đấu tranh đã thắng lợi!”. Hoan hô Báo Thanh Hóa! Dân thắng lợi thì đã sao? Dân thắng là đáng mừng lắm chứ? Thắng ở chỗ, một số quyết định của chính quyền đã bị hủy vì “có một số nội dung chưa đúng với Nghị định 02 của Chính phủ” v.v. Tỉnh vận động tiểu thương về lại chợ buôn bán bình thường. Công ty Đông Bắc rút lui êm thấm.
Ông Bí thư đã thuyết phục được dân không phải bằng lời hứa lèo mà với những quyết định đưa ra kịp thời như Báo Thanh Hóa đã khẳng định: Dân đã thắng lợi, dù còn nhiều vấn đề phải tiếp tục giải quyết về sau để phát triển.
Cái sai lầm lớn nhất của một con người hay một tổ chức là “không bao giờ nhận sai lầm”! Đó là một quá trình tệ hại xuống dốc không phanh, gây nhiều hậu quả. Dân thắng là cái gốc thêm vững. Chỉ có những người tay đã nhúng chàm tham nhũng, muốn coi rẻ dân, muốn “trị” dân mới sợ mất chức khi dân thắng nên họ cay cú mãi với dân. Họ không biết rằng, dân nhất định thắng, sẽ luôn luôn thắng và những ai chống dân đều thủ bại. Lão Tử có nói: “Thánh nhân không coi dân như con chó bằng rơm”. Đơn giản vì nếu thế thì dân sẽ coi thánh nhân như rơm, như chó.
Hoan hô ông Bí thư Ninh!
Nguyễn Quang Thân
Người trong thiên hạ đến "cuối đường" thường tiếc nuối điều gì ?
Bá Đạt K8 có gửi cho một bài với nội dung khá nhạy cảm "Người trong thiên hạ đến "cuối đường" thường tiếc nuối điều gì ?"
Là bác sĩ, mình tiếp xúc với người đời ở chặng cuối này khá nhiều, thấy cũng đồng cảm, nêu tóm tắt nó là "đại ý " như:
1. Ước gì đủ can đảm để dám sống cho chính mình !
2. Ước gì không phí thì giờ của đời cho "cái sự nghiệp viển vông" nhiều như vậy !
3. Ước gì có can đảm dám bày tỏ cảm xúc của mình chứ không luôn giấu đi như vậy !
4. Ước gì không lãng quên người thân và bạn bè vì đó là cái duy nhất còn lại cuối đời !
5. Ước gì dám tự cho mình được hạnh phúc hơn !
Thời gian vừa qua có cơ hội chẩn đoán, điều trị và săn sóc phục vụ một ông anh K5 đến đoạn cuối đời, càng thấy điều đó khá là "chuẩn". Đã kheo khéo động viên ông anh là - anh có thể "sướng" vì chắng có gì mà nuối tiêc, cái người đời hối tiếc đâu có ứng với anh !
Anh đã sống tuy không "hoành tráng" tột đỉnh, nhưng xem ra cả 5 điều nêu trên anh chả phải tiếc điều gì...
Hôm nay động viên tiễn anh ra BV108 cũng bằng những lời "tếu táo" như vậy, nhưng xem ra anh khoái hơn lời động viên của các GS.BS.
Thôi xin chuyển giao cho các anh em Trỗi đất Bắc thực hiện tiếp điều 4 để anh P.H.Phùng không phải tiếc nuối điều gì khi đi đến cuối đường đời ở Thủ đô.
Xin gửi một vài ảnh chụp lúc chia tay: (Hoặc các bác nhấn vào xem thêm ảnh ở đây)
Là bác sĩ, mình tiếp xúc với người đời ở chặng cuối này khá nhiều, thấy cũng đồng cảm, nêu tóm tắt nó là "đại ý " như:
1. Ước gì đủ can đảm để dám sống cho chính mình !
2. Ước gì không phí thì giờ của đời cho "cái sự nghiệp viển vông" nhiều như vậy !
3. Ước gì có can đảm dám bày tỏ cảm xúc của mình chứ không luôn giấu đi như vậy !
4. Ước gì không lãng quên người thân và bạn bè vì đó là cái duy nhất còn lại cuối đời !
5. Ước gì dám tự cho mình được hạnh phúc hơn !
Thời gian vừa qua có cơ hội chẩn đoán, điều trị và săn sóc phục vụ một ông anh K5 đến đoạn cuối đời, càng thấy điều đó khá là "chuẩn". Đã kheo khéo động viên ông anh là - anh có thể "sướng" vì chắng có gì mà nuối tiêc, cái người đời hối tiếc đâu có ứng với anh !
Anh đã sống tuy không "hoành tráng" tột đỉnh, nhưng xem ra cả 5 điều nêu trên anh chả phải tiếc điều gì...
Hôm nay động viên tiễn anh ra BV108 cũng bằng những lời "tếu táo" như vậy, nhưng xem ra anh khoái hơn lời động viên của các GS.BS.
Thôi xin chuyển giao cho các anh em Trỗi đất Bắc thực hiện tiếp điều 4 để anh P.H.Phùng không phải tiếc nuối điều gì khi đi đến cuối đường đời ở Thủ đô.
Xin gửi một vài ảnh chụp lúc chia tay: (Hoặc các bác nhấn vào xem thêm ảnh ở đây)
Thứ Năm, 17 tháng 5, 2012
Tin buồn
Lễ tang mẹ bạn Nguyễn Trọng Dương,B6K8 sẽ được tổ chức từ 13h-15h thứ Sáu, ngày 18 tháng Năm 2012 tại nhà tang lễ Bộ Quốc Phòng, Hà Nội.
Ban liên lạc B6K8 xin trân trọng thông báo tới các bloggers và xin chân thành chia buồn cùng bạn Dương và gia quyến.
Khóa 8 và B6K8 viếng lúc 14h cùng ngày.
Thứ Tư, 16 tháng 5, 2012
Nghệ thuật ăn mày (khác chi nghệ thuật kinh doanh?)
Mời các bạn xem một bài hay, rất " logic "...
Sưu tầm từ MAIT Forum
Nghệ thuật ăn mày
Câu chuyện bắt đầu như thế này :
Tôi xách túi đồ nhãn hiệu Levi's ra khỏi Plaza rồi đứng lại ở cửa chờ bạn. Một tay ăn mày chuyên nghiệp phát hiện ra tôi, sán tới đứng trước mặt. Câu chuyện của tôi chỉ có thế thôi. Thế nhưng tay ăn mày đã dạy tôi một bài học kinh tế còn sâu sắc hơn một khoá học tại chức kinh tế ở trường. Tôi kể câu chuyện này chính bởi ý nguyện của tay ăn mày đó.
- Xin anh... cho tôi ít tiền đi! -
Tôi đứng đó chả có việc gì nên tiện tay vứt cho hắn đồng tiền xu, rồi bắt chuyện cùng nhau.
Ăn mày rất thích kể lể.
- Tôi chỉ ăn mày quanh khu mua sắm này thôi, anh biết không? Tôi chỉ liếc một phát là thấy anh ngay. Đi mua Levi's ở Plaza chắc chắn nhiều tiền...
- Hả? Ông cũng hiểu đời phết nhỉ! - Tôi ngạc nhiên.
- Làm ăn mày, cũng phải ăn mày cho nó có khoa học. - Ông ta bắt đầu mở máy.
Tôi ngẫm nghĩ một lát, thấy thú vị bèn hỏi:
- Thế nào là ăn mày một cách khoa học?
Tôi nhìn kỹ ông ta, đầu tóc rối bù, quần áo rách nát, tay gầy giơ xương, nhưng lại sạch sẽ.
Ông ta giảng giải:
- Ai chẳng sợ và ghét ăn mày, nhưng tôi tin anh không ghét tôi, tôi đoan chắc điều đó. Đấy là điểm tôi khác biệt với những thằng ăn mày khác.
Tôi gật đầu đồng ý, đúng là tôi không ghét ông ta, nên tôi đang nói chuyện với ông ta đấy thôi.
- Tôi biết phân tích SWOT, những ưu thế, bất lợi, những cơ hội và nguy cơ. Đối mặt với những thằng ăn mày là đối thủ cạnh tranh của tôi, ưu thế (Strengths) của tôi là tôi không làm người ta phản cảm, lánh sợ.
Cơ hội (Opportunities) và nguy cơ (Threats) thì chỉ là những yếu tố điều kiện bên ngoài thuộc về hoàn cảnh, có thể là dân số ở đây đông hay vắng, thành phố có quyết định chỉnh trang đô thị, dẹp hè phố chăng...
- ...???
- Tôi đã từng tính toán rất cụ tỉ (cụ thể và tỉ mỉ) rằng, khu vực thương mại này người qua lại đông, mỗi ngày khoảng mười nghìn người, nghèo thì nhiều lắm, nhưng người giàu còn nhiều hơn.
Trên phương diện lý luận thì giả như mỗi ngày tôi xin được mỗi người một đồng xu một nghìn đồng, thì mỗi tháng thu nhập của tôi đã được ba trăm triệu đồng.
Nhưng thực tế thì đâu phải ai cũng cho ăn mày tiền, mà một ngày làm sao tôi đi xin được mười nghìn lượt người.
Vì thế, tôi phải phân tích, ai là khách hàng mục tiêu của tôi, đâu là khách hàng tiềm năng của tôi.
Ông ta lấy giọng nói tiếp:
- Ở khu Plaza này thì khách hàng mục tiêu của tôi chiếm khoảng 30% số lượng người mua sắm, tỉ lệ thành công khoảng 70%. Lượng khách hàng tiềm năng chiếm khoảng 20%, tỉ lệ thành công trên đối tượng này khoảng 50%. Còn lại 50% số người, tôi chọn cách là bỏ qua họ, bởi tôi không có đủ thời gian để tìm vận may của mình với họ, tức là xin tiền họ.
- Thế ông định nghĩa thế nào về khách hàng của ông? - Tôi căn vặn.
- Trước tiên, khách hàng mục tiêu nhé. Thì những nam thanh niên trẻ như anh đấy, có thu nhập, nên tiêu tiền không lưỡng lự.
Ngoài ra các đôi tình nhân cũng nằm trong đối tượng khách hàng mục tiêu của tôi, họ không thể mất mặt trước bạn khác phái, vì thế đành phải ra tay hào phóng.
Rồi tôi chọn các cô gái xinh đẹp đi một mình là khách hàng tiềm năng, bởi họ rất sợ bị lẽo đẽo theo, chắc chắn họ chọn cách bỏ tiền ra cho rảnh nợ. Hai đối tượng này đều thuộc tầm tuổi 20-30.
Nếu tuổi khách hàng nhỏ quá, họ không có thu nhập, mà tuổi già hơn, thì họ có thể đã có gia đình, tiền bạc bị vợ cầm hết rồi ( y chang cảnh của tôi)Những ông chồng đó biết đâu có khi đang âm thầm tiếc hận rằng không thể ngửa tay ra xin tiền của tôi ấy chứ!
- Thế thì mỗi ngày ông xin được bao nhiêu tiền?
- Thứ hai đến thứ sáu, sẽ kém một chút, khoảng hai trăm nghìn. Cuối tuần thậm chí có thể 4-500 nghìn.
- Hả? Nhiều vậy sao?
Thấy tôi nghi ngờ, ông ta tính cho tôi thấy:
- Tôi cũng khác gì anh, tôi cũng làm việc tám giờ vàng ngọc. Buổi sáng từ 11h đến tối 7h, cuối tuần vẫn đi làm như thường. Mỗi lần ăn mày xin một người tôi mất khoảng 5 giây, trừ đi thời gian tôi đi lại, di chuyển giữa các mục tiêu, thường một phút tôi xin được một lần được một đồng xu 1 nghìn, 8 tiếng tôi xin được 480 đồng một nghìn, rồi tính với tỉ lệ thành công 60% [(70%+50%)÷2] thì tôi được khoảng 300 nghìn.
Chiến lược ăn mày của tôi là dứt khoát không đeo bám khách chạy dọc phố. Nếu xin mà họ không cho, tôi dứt khoát không bám theo họ. Bởi nếu họ cho tiền thì đã cho ngay rồi, nếu họ cho vì bị đeo bám lâu, thì tỉ lệ thành công cũng nhỏ. Tôi không thể mang thời gian ăn mày có giới hạn của tôi để đi lãng phí trên những người khách này, trong khi tôi có thể xoay ngay sang mục tiêu bên cạnh.
Trời, tay ăn mày này có đầu óc quá đi, phân tích như thể giám đốc kinh doanh hoặc giám đốc tiếp thị vậy.
- Ông nói tiếp đi! - Tôi hào hứng.
- Có người bảo ăn mày có số may hay xui, tôi không nghĩ thế. Lấy ví dụ cho anh nhé, nếu có một thanh niên đẹp trai và một phụ nữ xinh đẹp đứng trước cửa shop đồ lót mỹ phẩm, thì anh sẽ chọn ai để ăn mày?
Tôi ngẫm nghĩ rồi bảo, tôi không biết.
- Anh nên đi đến xin tiền anh thanh niên kia. Vì đứng bên anh ta là một phụ nữ đẹp, anh ta chẳng lẽ lại không cho ăn mày tiền. Nhưng nếu anh đi xin cô gái đẹp, cô ta sẽ giả vờ là ghê sợ anh rồi lánh xa anh.
Thôi cho anh một ví dụ nữa:
Hôm nọ đứng ở cửa siêu thị BigC có một cô gái trẻ tay cầm túi đồ vừa mua từ siêu thị, một đôi nam nữ yêu nhau đang đứng ăn kem, và một anh chàng đóng bộ công chức chỉnh tề, tay xách túi đựng máy tính xách tay. Tôi chỉ nhìn họ ba giây, sẽ không ngần ngừ bước thẳng tới mặt cô gái trẻ xin tiền, cô gái cho tôi hẳn hai đồng xu, nhưng ngạc nhiên hỏi tôi tại sao chỉ xin tiền có mỗi cô ta. Tôi trả lời rằng, cái đôi tình nhân kia đang ăn, họ không tiện rút ví ra cho tiền, anh kia trông có vẻ lắm tiền, trông như sếp nhưng vì thế trên người họ thường không có sẵn tiền lẻ. Còn cô vừa mua sắm ở siêu thị ra, cô tất còn ít tiền thừa, tiền lẻ.
Chí lý, tôi càng nghe tay ăn mày nói càng tỉnh cả người ra.
- Cho nên tôi bảo rồi, tri thức quyết định tất cả!
Tôi nghe sếp tôi nói bao lần câu này, nhưng đây là lần đầu tôi nghe một thằng ăn mày nói câu này.
- Ăn mày cũng phải mang tri thức ra mà ăn mày. Chứ ngày ngày nằm ệch ra ở xó chợ, cầu thang lên đường vượt giao lộ, xin ai cho được tiền? Những người đi qua giao lộ, chạy qua cổng chợ đều vội vàng hoặc cồng kềnh, ai ra đấy mà chơi bao giờ, ra đấy xin chỉ mệt người.
Phải trang bị tri thức cho chính mình, học kiến thức mới làm người ta thông minh lên, những người thông minh sẽ không bao giờ ngừng học hỏi kiến thức mới. Thế kỷ 21 rồi, bây giờ người ta cần gì, có phải là cần nhân tài không?
Có lần, có một người cho tôi hẳn 50 nghìn, nhờ tôi đứng dưới cửa sổ gào: "Hồng ơi, anh yêu em", gào 100 lần. Tôi tính ra gọi một tiếng mất 5 giây, thời gian cũng tương tự như tôi đi ăn mày một lần, nhưng lợi nhuận đạt được chỉ 500 đồng, còn kém đi ăn mày, thế là tôi từ chối.
Ở đây, nói chung một tay ăn mày một tháng có thể đi xin được một nghìn hoặc tám trăm lần. Người nào may mắn thì cùng lắm đi xin được khoảng hai nghìn lần. Dân số ở đây khoảng ba triệu, ăn mày độ chục anh, tức là tôi cứ khoảng mười nghìn người dân mới ăn mày một người. Như thế thu nhập của tôi ổn định, về cơ bản là cho dù kinh tế thế giới đi lên hay đi xuống, tình hình xin tiền của tôi vẫn ổn định, không biến động nhiều.
Trời, tôi phục tay ăn mày này quá!
- Tôi thường nói tôi là một thằng ăn mày vui vẻ. Những thằng ăn mày khác thường vui vì xin được nhiều tiền.
Tôi thường bảo chúng nó là, chúng mày nhầm rồi. Vì vui vẻ thì mới xin được nhiều tiền chứ.
Quá chuẩn!
- Ăn mày là nghề nghiệp của tôi, phải hiểu được niềm vui do công việc của mình mang lại.
Lúc trời mưa ít người ra phố, những thằng ăn mày khác đều ủ rũ oán trách hoặc ngủ.
Đừng nên như thế, hãy tranh thủ mà cảm nhận vẻ đẹp của thành phố.
Tối về tôi dắt vợ và con đi chơi ngắm trời đêm, nhà ba người nói cười vui vẻ, có lúc đi đường gặp đồng nghiệp, tôi có khi cũng vứt cho họ một đồng xu, để thấy họ vui vẻ đi, nhìn họ như nhìn thấy chính mình.
- Ối ông cũng có vợ con?
- Vợ tôi ở nhà làm bà nội trợ, con tôi đi học. Tôi vay tiền ngân hàng mua một căn nhà nhỏ ở ngoại thành, trả nợ dần trong mười năm, vẫn còn sáu năm nữa mới trả hết.
Tôi phải nỗ lực kiếm tiền, con tôi còn phải học lên đại học, tôi sẽ cho nó học Quản trị kinh doanh, Marketing, để con tôi có thể trở thành một thằng ăn mày xuất sắc hơn bố nó.
Tôi buột miệng:
- Ông ơi, ông có thu nhận tôi làm đệ tử không?
Thứ Ba, 15 tháng 5, 2012
Chưa bị "Alzheimer"
Như mọi sáng, sáng nay qua phở 112 Vạn phúc. Trong lúc chờ, thấy 2 bác già tầm trên dưới tuổi 70 cùng bước vào, trông quen quen, mất mấy giây nhận ra người quen. Ít tuổi hơn, tôi chủ động tới chào.
- Chào anh G!
- Trông cậu rất quen!
- Em là V, năm 1981 công tác tại Đoàn lắp đặt thiết bị số 1, Binh đoàn M1, lúc đó anh là tham mưu trưởng E63.
- Tôi nhớ ra rồi, cậu có trí nhớ tốt quá!
Được khen, "âm ỉ" sướng
Quay sang chào bác thứ 2.
- Chào anh H!
- Sao cậu cũng biết tớ?
- Vâng! em biết anh, mùa đông năm 1982 trong một lần bọn em chuyển quân vào công trình tại Đà nẵng, anh là người thu xếp cho bọn em một chuyến AN24 bay vào Đà nẵng, anh không nhớ, nhưng ấn tượng về lần đó em không quên được...
- Đúng là cậu có trí nhớ rất tuyệt!
Sáng ra được khen vậy, ai mà chẳng sướng?
Ăn xong, 3 anh em sang cafe bên cạnh thêm dăm câu chuyện rồi chia tay, hẹn có thời gian hàn huyên sau.
Anh Giang và anh Hiển là những người đã để lại cho tôi những ấn tượng tốt đẹp trong những năm đầu đời lính của mình. Sáng nay gặp 2 anh, làm tôi nhớ tới quãng thời gian nhiều kỷ niệm đó.
Cuối năm 1979, sau khi tốt nghiệp ĐH, theo lệnh tổng động viên, chúng tôi lứa những kỹ sư dân sự hàng trăm, hàng ngàn chú, được điều động vào phục vụ trong quân đội. Lúc đó, đối với quân đội, quan niệm về kỹ sư là “ đa di năng”, là “con dao pha”....là tất tần tật, là gi gỉ gì gi cái gì ở trên đời, cũng phải biết làm (đúng là “dở hơi biết bơi”). Vốn là một kỹ sư thông tin tôi “bị” điều động hết về binh đoàn Trường sơn chuyên làm đường xá cầu cống, rồi đến binh đoàn 11 chuyên về xây dựng. Với tôi bị phân công như vậy, thực sự rất khó khăn. Sau khi thi công mấy công trình nhỏ, đầu năm 1982, cấp trên bổ nhiệm tôi làm một thằng “đầu binh cuối cán” với chức vụ "quèn", đại đội trưởng một đại đội kỹ thuật độc lập, chuyên đi lắp đặt thiết bị những công trình quân sự do Liên xô viện trợ. Đã là "lắp đặt" thì lắp đặt đủ thứ, nào là điện nặng, điện nhẹ (điện công nghiệp, điện dân dụng), tổng đài, rồi thông gió cho tới cấp thoát nước...kể cả chỗ “ị”, đúng là “đa di năng” thật. Với một thằng kỹ sư mới ra trưởng, những công việc như vậy với tôi quả thật là..."choáng". Ngoài công việc chuyên môn, còn làm một thằng chỉ huy, mà chỉ huy một đám lính hơn tám chục ông, từ lính nghĩa vụ, quân nhân chuyên nghiệp cho tới công nhân quốc phòng, già trẻ lớn bé đều đủ cả. Khi đó mới 25, 26 tuổi đời, trong con mắt họ, họ coi tôi như "lính cậu", nhìn đám quân phải chỉ huy như vậy, thật sự thú nhận, công việc đó quá sức. Nhưng, đã là lính thì biết chấp nhận.
Anh Giang vốn là một chàng trai Hà nội, lúc đó anh là tham mưu trưởng một trung đoàn xây dựng trong Binh đoàn 11, là một trong những kỹ sư tốt nghiệp ĐHXD lứa đầu tiên vào phục vụ trong quân đội có nhiều thâm niên. Những năm đầu thập niên 80, quân đội xây dựng những công trình quân sự, trung đoàn của anh là một trong những đơn vị chủ lực đảm nhận phần xây dựng. Song song với việc xây dựng là phần lắp đặt thiết bị của đơn vị tôi. Do tính chất công việc như vậy, tôi thường xuyên được tiếp xúc, phối hợp công việc với đơn vị của anh. Từ anh tôi học hỏi được nhiều về kiến thức chỉ huy và kiến thức "trái nghề". Cùng là dân Hà thành khi thi công những công trình quân sự xa Hà nội, tôi càng có nhiều điều kiện gần anh và nhận được nhiều giúp đỡ, chia sẻ kinh nghiệm của anh, một trong những kỹ sư xây dựng đầu đàn quân đội thuộc lớp đàn anh đi trước. Những điều học được từ anh đã giúp tôi rất nhiều trong việc chỉ huy thi công và chỉ huy đám lính kỹ thuật phức tạp, già đời. Đầu năm 1984, đơn vị anh và đơn vị tôi cùng tham gia thi công công trình trọng điểm T83, Sở chỉ huy của BQP. Công trình này chính là công trình đánh dấu sự hiệp đồng chặt chẽ giữa 2 đơn vị, giữa anh và tôi; góp phần hoàn thành nhiệm vụ đúng thời gian yêu cầu của BQP. Đó cũng là kỷ niệm được anh nhắc tới sáng nay với giọng thoáng buồn: "T83 đã không còn để lại dấu tích gì!". Đúng thế, khu Hoàng thành HN đã được bàn giao cho HN, T83 "được" bỏ đi không thương tiếc.
Với anh Hiển, một lần hành quân di chuyển, cuối năm 1982 do yêu cầu của cấp trên, gấp rút thi công một công trình quân sự ở Đà nẵng, thời đó phương tiện chuyển quân từ HN vào ĐN thực sự khó khăn, sợ không kịp thời gian, phải nhờ cậy đến không quân. Anh Hiển khi đó đang là trung đoàn trưởng, trung đoàn vận tải không quân 918, anh đã tận tình giúp chúng tôi hành quân vào Đà nẵng bằng một chuyến AN 24. Sự nhiệt tình giúp đỡ của anh để lại cho tôi một ấn tượng khó quên. Nhắc lại thời khó khăn, tình cảm người lính đối với nhau trong sáng vô tư, có gì đó để lại thêm ấm áp.
Gần 30 năm, sau quãng thời gian đó, không có điều kiện gặp lại các anh. Hôm nay tình cờ gặp lại và cũng vô tình biết 2 anh lại là bạn thân của nhau. Hà nội xưa kia cũng bé nhỏ thật.
.....May mình chưa bị "Alzheimer".
Thứ Hai, 14 tháng 5, 2012
Chung kết Britain's Got Talent 2012
Màn khiêu vũ của cô gái 17 tuổi Ashleigh và chú chó Pudsey 6 tuổi nhận được nhiều phiếu bầu chọn nhất của khán giả và giành ngôi quán quân trong đêm chung kết Britain's Got Talent được tổ chức vào tối 12/5/2012.
| * Ashleigh Butler và Pudsey biểu diễn đêm bán kết |
| * Ashleigh Butler và Pudsey biểu diễn vòng audition |
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)