Bài ca Trường Nguyễn Văn Trỗi

Nhạc và lời: Hồng Tuyến

Thứ Năm, 18 tháng 10, 2007

KẾ HỌACH ĐI QUẾ LÂM (24/10/2007 – 28/10/2007)

1. Ngày 24/10:

- 5.00: xuất phát từ Hà Nội.

- 18.00: đến Quế Lâm.

2. Ngày 25/10:

- Sáng: cùng chị Niệm làm việc với Y Trung. Liên lạc với các đơn vị sẽ đến. (Thăm Sở Ngọai vụ).

- Chiều: Thăm Đại học Sư phạm Quảng Tây.

- Tối: Thăm trung tâm hoặc du ngọan “2 sông 4 hồ”.

3. Ngày 26/10:

- Sáng: dự kỷ niệm 70 năm Y Trung, trồng cây lưu niệm.

- Chiều: Thăm Đại học Kỹ thuật Hàng không (Phong Khẩu), trồng cây lưu niệm.

- Tối: liên hoan văn nghệ với Y Trung.

4. Ngày 27/10:

- Sáng: Trường Cao đẳng Sư phạm (thứ 7?).

- Chiều: tự do, thăm Thất Tinh Nham, Xuyên Sơn...

- Tối: về Liễu Châu.

5. Ngày 28/10:

- Sáng: về Nam Ninh.

- Chiều: về Bằng Tường, hối quốc.

Chuẩn bị quà:

- Sách Tập 2: 18 cuốn.

- Trướng thêu: 5c.

- Bia đá: 2c (Việt Dũng).

- Huy hiệu Trường Trỗi.

- Đĩa CD, sách…

KẾ HOẠCH

KỶ NIỆM LẦN THỨ 70

NGÀY THÀNH LẬP TRƯỜNG TRUNG HỌC SỐ 1 QUẾ LÂM

1 . Đơn vị tố chức: Trường Trung học số 1 Quế Lâm

2 . Đơn vị phối hợp tố chức: Cty TNHH trang phục lễ nghi Thái Thương Quế Lâm.

3 . Thời gian tổ chức : từ 9 giờ 28’ đến 22 giờ 28’ ngày 26-10-2007

4 . Địa diểm tổ chức : Sân vận động trường Trung học số 1 Quế Lâm

5 . Lịch trình hoạt động :

1) Buổi sáng : hoàn thành công việc kiểm tra các thiết bị và công việc trước 7giờ 40’

2) 8 giờ 10’ : Bắt đầu vào sân vận động

3) 9 giờ 10’ : Khách quý vào sân vận động

4) 9 giờ 18’ : Buổi lễ chính thức khai mạc

l Lễ chào cờ , hát quốc ca (Dẫn chương trình Trường Bạch sẽ mời ông Lâm Thế Hậu phó bí thư trường lên tuyên bố. Toàn thể mọi người đứng lên làm lễ chào cờ ).

l Lễ đánh chuông: Dẫn chương trình sẽ mời ông Liễu Tỉnh Đan lên giảng giải về lịch sử của chiếc chuông lớn, sau đó người dẫn chương trình sẽ giới thiệu khách mời đánh chuông.

l Lễ chào cờ trường, bài ca truyền thống của trường được vang lên cùng đội nhạc, pháo hoa và quả cầu ngũ sắc bay lên .

6 . Lãnh đạo, khách mời phát biểu:

1) Bà Hoàng Đan phó thị trưởng lên phát biểu

2) Ông Chung cục trưởng Cục giáo dục phát biểu

3) Bà Tiêu hiệu trưởng phát biểu

4) Bà Lâm Quan Hoa cựu học sinh phát biểu

5) Khách quý Việt Nam phát biểu

7 . Lễ quyên tặng: Tấu 2 bài hát “ Vui vẻ tiến hành ” và “ Việt Nam - Trung Quốc”.

8 . 10 giờ 20’ : biểu diễn văn nghệ (Chủ đề “Lời cảm ơn từ trái tim” ).

9 . 11 giờ: Lễ khánh thành và thăm quan bảo tàng lịch sử của trường.

10 . 12 giờ: Kết thúc.

11 . Buổi chiều Đoàn đại biểu cựu học sinh Trường Nguyễn Văn Trỗi dến thăm trường cũ- trường Hàng Không, các cựu học sinh hoạt động tự do.

12 . 19giờ30’ đến 23giờ30’: Liên hoan văn nghệ

Thứ Ba, 16 tháng 10, 2007

Tin buồn

Được tin bố của Nguyễn Phúc Sơn B2 – K8

Thượng tá NGUYỄN PHỤC THIỆN

Mất sáng ngày 15-10-2007 tại bệnh viện trung ương quân đội 108 – Hà nội, hưởng thọ 85 tuổi

Lễ viếng bắt đầu 11h30’, lễ truy điệu hồi 13h30’ ngày 18-10-2007 tại nhà tang lễ Bệnh viện trung ương quân đội 108, số 5 Trần Thánh Tông, Thành phố Hà nội

Toàn thể cựu học sinh khoá 8 Trường văn hoá quân đội Nguyễn Văn Trỗi, xin gửi lời chia buồn sâu sắc tới bạn và gia đình.

Ban liên lạc K8

Thứ Hai, 15 tháng 10, 2007

Thư từ Leipzig

Tháng 7 vừa qua Hội Trỗi Leipzig, Tại CHLB Đức đã tìm thêm được một đồng đội Trỗi tại đây sau bao năm cạnh nhau mà không biết. Nhờ có thông tin qua quyển Sinh ra trong khói lửa tập II và sự kết nối của các blog Trỗi, Hội Trỗi Leipzig đã tìm gặp được bạn Trương Chí Hòa B5-C11 K8 cũng đang sinh sống tại Leipzig và số lượng hội viên của hội Trỗi Leipzig đã được “tăng cường” đáng kể !!!

Vừa qua nhân kỷ niệm ngày thành lập Trường (15/10) tại đó Trương Chí Hòa đã tổ chức và mời cả hội về gặp gỡ tại tư gia của mình. Dưới đây là thư của Chí Hòa thông báo lại buổi gặp mặt hôm 13/10 cho anh em ở trong nước biết (Rất tiếc là ko thấy có ảnh)

Thư Leipzig:

"Bạn Trỗi Leipzig vừa có họp mặt vui vẻ giữa các gia đình nhà binh.
Chủ nhà Trương Chí Hòa có một trò chơi vui: đố mọi người tìm Võ Hùng, Chí Hòa trong bức ảnh lớp B5 được công nhận Lớp Quyết thắng. Người tìm nhanh nhất lại là bà vợ anh Quý, nhận ngay ra Hòa, sau đó Võ Hùng thì phải một lúc mới tìm ra. Các bà vợ cứ xúyt xoa: Sao hồi đó mọi người bé thế nhỉ! Măng tơ quá!
Cơm nước chuyện trò rôm rả đến nỗi bọn trẻ con phải đóng tịt cả cửa phòng khách lại vì làm nhiễu đến tâm sự của chúng. Được bữa cười nói thả phanh! Mọi người kể nhiều chuyện về trường, về thầy cô. Hòa hỏi có ai học thầy Trọng không? thì anh Quang, anh Quý trả lời không nhưng có được dự các giờ ngoại khóa của thầy. Các anh nhớ hình như trắng trẻo, trông thư sinh thì phải. Có đúng thế không? Hồi lớp 7 em có học thầy, bài giảng của thầy mở rộng thêm nhiều kiến thức (từ các tác phẩm lớn khác). Rất tuyệt vời và ấn tượng! Em nhớ thầy Trọng người nhỏ, da ngăm ngăm. Thầy là thần tượng của nhiều đứa học sinh cấp 2 chúng em ngày đó (Không tin cứ hỏi Thanh Bình, Thiện k6; Chinh, Minh Hà, Việt Hằng k7 ).
Em muốn tìm thầy Ngô Dõan Thụy (phụ trách,là B trưởng)mà tra mãi chưa tìm thấy. Các anh giúp em! Thế ngày 15.10 kỷ niệm 42 năm ngày thành lập trường, nhóm bạn Trỗi TP-HCM có hội hè gì không? Sang tháng sau là tháng có ngày 20.11, bạn Trỗi đã có kế hoạch đi thăm thầy cô giáo chưa? Em sẽ cố gắng gửi về chút đỉnh đóng góp quỹ thăm thầy cô.
Chúc các anh chị, các bạn và gia đình khỏe. Cho em gửi lời thăm thầy Trọng !"

Út Trỗi C11
Trương Chí Hòa

Thông báo giỗ anh Trỗi

Chiều qua, chị Quyên gọi điện thọai mời anh em ta chiều thứ sáu, 19/10/2007, tức mùng 9 ta, đến dự đám giỗ anh Trỗi.

Vì nhiều anh em phải ra Hà Nội để đi Quế Lâm nên phần việc được giao cho anh em trong Ban Liên lạc còn ở nhà: Đạt mời anh em k8, Dương Minh bàn giao cho Dũng Sô mời anh em k4, Phan Nam mời k5. Tóm lại ta đi khỏang chục người.

Ngày hôm qua thông tin cũng đã được chị Quyên xác nhận: Ngay sau khi hy sinh, cuối năm 1964, anh Trỗi được TW Mặt trận GPMN VN truy tặng Huân chương Thành đồng và danh hiệu Anh hùng LLVT GPMN.
Nay thông báo cùng anh em!

Trần Kiến Quốc

Kỷ niệm ngày hy sinh của Anh hùng liệt sĩ Nguyễn Văn Trỗi

Có những phút làm nên lịch sử/ Có cái chết hóa thành bất tử/ Có những lời hơn mọi bài ca/ Có con người như chân lý sinh ra...”. Chắc chắn khi đọc lại những vần thơ ấy của Tố Hữu, mỗi chúng ta đều thấy xúc động và tự hào về sự dũng cảm hy sinh của anh hùng liệt sĩ Nguyễn Văn Trỗi

Cách đây 43 năm 15/10/19964 ngày anh hùng Nguyễn Văn Trỗi hy sinh. Hôm nay 15/10/2007 kỷ niệm ngày hy sinh của anh chúng ta kính cẩn nghiêng mình tưởng nhớ đến Anh, người anh hùng mà Trường văn hóa quân đội của chúng ta được thành lập, vinh dự mang tên Anh sau một năm và hôm nay nhớ đến Anh chúng ta nhắc lại tóm tắt tiểu sử của Anh.

Anh hùng Nguyễn Văn Trỗi (1940 – 1964) là một chiến sĩ biệt động Sài gòn đã thực hiện cuộc đánh bom không thành nhằm mưu sát Bộ trưởng Quốc phòng Hoa Kỳ khi đó là Robert McNamara. Tuy bị bắt và bị Chính quyền Việt Nam Cộng Hòa kết án tử hình, nhưng ngay trong quá trình xét xử anh, anh đã trở nên nổi tiếng với những lời tuyên bố hùng hồn và đanh thép và được tôn vinh như một người anh hùng .

Anh sinh ngày 1 tháng 2 năm 1940, là con thứ 3 (do đó anh còn có tên là Tư Trỗi) trong một gia đình nghèo tại làng Thanh Quít, huyện Điện Bàn, Quảng Nam. Sau Hiệp định Genève, gia đình anh vào Sài Gòn sinh sống. Lớn lên, anh làm thợ điện ở nhà máy điện Chợ Quán và tham gia tổ chức Biệt động thành, Đại đội quyết tử cánh Tây Nam Sài Gòn.

Năm 1964, anh được huấn luyện cách đánh của Biệt động nội thành ở căn cứ Rừng Thơm, Đức Hòa (Long An).

Ngày 2 tháng 5 năm 1964, anh nhận nhiệm vụ đặt mìn ở cầu Công Lý (nay là cầu Nguyễn Văn Trỗi), để ám sát phái đoàn quân sự, chính trị cao cấp của Chính phủ Mỹ do Bộ trưởng quốc phòng Robert McNamara dẫn đầu. Công việc bại lộ, anh bị bắt lúc 22 giờ ngày 9 tháng 5 năm 1964.

Chính quyền Việt Nam Cộng hòa đưa anh ra tòa án quân sự kết án tử hình. Để cứu anh, một tổ chức du kích Venezuela tuyên bố trao đổi anh với một con tin là trung tá không quân Mỹ là Michael Smolen mà họ vừa bắt giữ. Tuy nhiên, sau khi viên sĩ quan Mỹ vừa đuợc trả tự do thì anh bị đưa đi xử bắn.

Anh bị xử bắn tại sân sau nhà lao Chí Hòa lúc 9 giờ 45 phút ngày 15 tháng 10 năm 1964, trước sự chứng kiến của nhiều phóng viên nước ngoài. Những phút cuối cùng, anh tỏ ra rất can đảm, không đồng ý bịt mắt và xưng tội và hô lên những lời cuối cùng được các phóng viên ghi lại:

"Hãy nhớ lấy lời tôi! Đả đảo đế quốc Mỹ!"

"Hồ Chí Minh muôn năm! Việt Nam muôn năm!"

Sau khi anh chết, anh được công nhận là Đảng viên Nhân dân Cách mạng miền Nam và Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam, truy tặng Huân chương Thành đồng hạng nhất, đồng thời truy tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang.

Sau khi anh bị xử bắn, gia đình đưa anh về chôn cất tại nghĩa trang Văn Giáp ở Giồng Ông Tố (nay thuộc phường Bình Trưng Đông, Quận 2, Thành phố Hồ Chí Minh).

Nguồn Wikipedia

Chủ Nhật, 14 tháng 10, 2007

Giới thiệu Dàn nhạc Paul Mauriat

Paul Mauriat (sinh ngày 04/03/1925 tại Marseille, mất ngày 03/11/2006 tại Perpignan) là người chỉ huy dàn nhạc người Pháp, đặc biệt trong dòng nhạc nhẹ. Ông nổi tiếng tại Mỹ tác phẩm hàng đầu (#1 trong 5tuần năm 1968) bản ghi của Andre Popp’s “L’Amour est bleu”(Tình yêu buồn) do Vicky Leandros ghi lần đầu tiên.

Mauriat lớn lên tại Marseille và bắt đầu chỉ huy dàn nhạc riêng của chính mình trong suốt Đại chiến thế giới lần thứ 2. Vào những năm 50 của thế kỷ, Ông đã trở thành người chỉ huy dàn nhạc cho ít nhất hai ca sỹ người Pháp nổi tiếng là Charles Aznavour và Maurice Chevalier và cùng đi biểu diễn theo lịch trình.

Năm 1957, Mauriat phát hành đĩa đầu tiên EP Paul Mauriat, 4 nhạc nền RGM. Giữa những năm 1959-1964 Mauriat đã ghi âm một số album ghi nhãn Bel-Air dưới tên Paul Mauriat và dàn nhạc của mình (Paul Mauriat et Son Orchestre), đồng thời dùng nhiều bút danh khác nhau như Richard Audrey, Nico Papadopoulos, Eduardo Ruo và Willy Twist, đã thể hiện thành công hơn nét đặc sắc quốc tế trong các bản ghi của mình. Trong suốt thời kỳ này, Mauriat cũng phát hành một số bản ghi với Vệ tinh (Les Satellites), là bản mà ông đã hòa âm rất sáng tạo phần xướng âm cho các album như Slow Rock and Twist (1961), A malypense (1962), và Les Satellites Chantent Noel (1964).

Mauriat sáng tác nhạc cho một số nhạc đệm của Pháp (cũng phát hành với tên Bel-Air) gồm Un Taxi Pour Tobrock (1961), Horace 62 (1962) và Faits Sauter La Banque( 1964).

Ông viết ca khúc đầu tiên với Adrea Pascal. Năm 1958, cả hai đã dành chiến thắng trong giải Ca khúc con gà trống vàng toàn nước Pháp (Coq d’or De La Chanson Francaise) với bài hát Gặp lại em ở Levandou (Rendez-vous au Levandou). Với bút danh Del Roma, Maurait đã cho ra đời các tác phẩm nổi tiếng đầu tiên trên toàn thế giới với Chariot , tác phẩm ông viết chung với bạn mình Franck Pourcel (đồng sáng tác), JacquesPlante (nhạc trữ tình Pháp) và Raymond Lefevre (phối âm dàn nhạc). Tại Mỹ, bài hát I Will Follow do Little Peggy March ghi đã xếp hạng #1 trong bảng xếp hạng của Billboard trong 3 tuần liền. Năm 1992, bài hát cho phim Sister Act đã dành thành công vang dội với ngôi sao Whoopi Goldberg. Ngay sau đó đã có thêm bài Guilty Conscience.

Giữa những năm 1967 và 1972, ông đã viết một số bài cho nữ ca sĩ người Pháp Mireille Mathieu; Mon Credo( 1335000 đĩa đã được bán), Viens dans ma rue, La Premiere etoile, Geant, …vv ( đấy là một số bài tiêu biểu) và cùng hòa âm 130 bài cho Charles Aznavour.

Năm 1965, Mauriat thành lập Dàn nhạc giao hưởng Paul Mauriat và phát hành hàng trăm bản ghi và biên soạn dưới nhãn hiệu Philips trong 28 năm tiếp theo. Năm 1994, ông ký hợp đồng với Công ty băng đĩa của Nhật Pony Canyon, ghi lại một số tác phẩm nổi tiếng nhất và một số sáng tác mới. Mauriat đã thu rất nhiều album tại ParisLondon, ghi chung với một số nhạc sỹ cổ điển người Anh.

Trong vài thập kỷ sau, một trong những sáng tác của Mauriat được dùng làm nhạc nền cho Chương trình Thời tiết trên USSR, chương trình Truyền hình Bản tin. Một sáng tác khác được dùng làm nhạc nền trong chương trình Thế giới Động vật (V mire zhivotnykh) và chương trình Kinopanorama.

Rất nhều bản ghi của Mauriat được biên soạn lại cho các ca khúc và nhạc. Mauriat viết lại chủ yếu dựa trên đàn dây và nhạc cụ điện tử để sáng tạo ra nét đặc sắc cho bản nhạc của mình. Các hòa âm thường dùng rất trong sáng và đậm đà cảm xúc với sự kết hợp của bộ gõ tạo ra phong cách trình diễn. Trong các chương trình biểu diễn hòa nhạc trực tiếp những năm 70 và 80, Mauriat kết hợp với các ca sỹ để tăng thêm hiệu ứng cho các tác phẩm của mình như Penelope, Love is Blue và một phần của World Melody ông hòa âm cho dàn nhạc của mình trong những năm 1980 -1982.

Mauriat trình diễn buổi cuối cùng năm 1989 tại Osaka, nhưng dàn nhạc của ông vẫn tiếp tục chương trình biểu diễn vòng quanh thế giới và đã hai lần đến Trung quốc. Trong số có trình diễn những tác phẩm nổi tiếng như L’amour est Blue, El Bimbo, Toccata, và Penelope.

Năm 2002, nhà văn và nhà bình luận, Serge Elhaik, đã phát hành tiểu sử chính thức về cuọc đời Mauriat trong cuốn Une vie en bleu

Nghệ sỹ dương cầm hàng đầu, Gilles Gambus, trở thành người chỉ huy dàn nhạc của ông năm 1999 và đã đạt được các chương trình biểu diễn thành công rực rỡ tại Nhật, Trung quốc, và Nga. Gambus đã làm việc với Mauriat trong hơn 25 năm.

Năm 2005, nhạc sỹ khí nhạc người Pháp, Jean-Jacques Justafre đã đảm đương vai trò chỉ huy dàn nhạc , và dành được thành công tại Nhật và Hàn quốc cuối năm 2005.

Ngày 03/11/2006, Paul Mauriat ra đi ở tuổi 81.

Nguồn Blog’s Vinhnq

Người dịch: LTH