Bài ca Trường Nguyễn Văn Trỗi

Nhạc và lời: Hồng Tuyến

Thứ Tư, 8 tháng 2, 2012

D’vít – Thằng bạn tôi

Thằng bạn tôi còn có bộ dạng thuộc loại có lẽ được anh em đánh giá là “lý tưởng” nên đặt cho cái tên D’vít – Cái tên chẳng biết có phải ám chỉ đến thần David không? (tượng thần người đàn ông mẫu mà tụi mình được biết đến sau một giờ học vẽ của thầy Lực). Mà trông nó cũng đúng là “người mẫu” thật nếu ngực nở thêm một chút, chân thẳng hơn một chút và … mỗi thứ thêm một chút ….
Nhưng đó chỉ là “nước sơn”, chớ nó chánh hiệu là dân “trèo me, trèo sấu Hà nội”. Hồi ở Y Trung, mỗi khi đá cầu bị văng lên mắc trên cây là nó xắn quần trèo lên lấy cầu ném xuống chứ chẳng phải lượm … dép (thằng khác) ném mà chẳng mấy khi thấy cầu rơi, chỉ có dép mắc lại trên cây thì có. Nhìn nó leo, dù cây to, cây nhỏ cũng thấy thoăn thoắt, nhẹ nhàng như mình đi trên mặt đất vậy. Hèn nào hồi ở Quế Lâm nó ăn được nhiều trái cây (có lẽ) nhất trường!
Có một lần, có 1 đứa trong lớp thì thầm hỏi tôi: Nếu người ta bắt mày phải ăn cứt một thằng trong lớp mình thì mày chọn đứa nào? Tôi ngớ mặt ra nhìn nó: Không ăn! … Thế còn mày? – D’vít. Nó trả lời chắc nịch – Tại sao? – Vì nó ăn trái cây nhiều nên cứt có vẩy sừng. Ít thối nhất! - !!!???
Hồi lớp 8 ở Hưng Hóa có tiết Thể dục của thầy Trần Sinh học leo dây. Một sợi dây thừng to buộc ngang giữa 2 gốc cây cách mặt đất khoảng hơn 1m, rồi từng đứa dùng cả tay và chân đu lên, leo qua leo lại. Còn có bài khác là níu lấy cái dây thừng đã buộc sẵn trên cửa sổ để leo lên. Hồi đó tôi chẳng hiểu vì sao phải học mấy thứ này. Thật quá dễ! Trong bài dây buộc trên cây thòng xuống, có đứa còn không thèm dùng chân mà cứ gập “ke” bụng mà leo lên bằng 2 tay (bị thầy la cho một chập mới thôi). Mãi sau này xem mấy cái phim Mỹ mới biết thì ra trên đời này cũng có khối người leo không được. Có lẽ vậy mà thầy Sinh cứ tấm tắc: Học trò trường này giỏi! Nhưng tới bài leo cây thì không phải đứa nào cũng làm được. Cây nhỏ thì còn dễ, chớ với cái cây lớn thì … chỉ có thằng bạn tôi là lãnh điểm 5 cái rụp! May mà vụ leo cây lớn chỉ là để thầy đánh giá cho thêm điểm khuyến khích chớ nếu không, khối thằng (trong đó có tôi) “chết” là chắc.
Đó, thằng bạn tôi hay như vậy đó! Chẳng hiểu tới giờ, U60 rồi nó có còn dám “trèo me, trèo sấu” nữa hay chỉ nhìn đứa khác trèo cũng đã thấy “choáng” rồi? … Cấp cứu, cấp cứu!
Hình: D’vít và David – đã chắc ai hơn ai?

Ai bảo tên là Vươn?

Tác giả: Nguyễn Phương
Bài đã được xuất bản.: 08/02/2012 05:00 GMT+7 trên TuanVietnam.net

"Cây muốn lặng, gió chẳng đừng. Với câu chuyện của Đoàn Văn Vươn, người dân lương thiện không biết đặt chút niềm tin mong manh còn sót lại vào đâu." ĐOC TIẾP
Ông Đoàn Văn Vươn tại cơ quan điều tra
Đọc thêm: Tiên Lãng: Ngày kia Thủ tướng đến, hôm nay "em... về làng"

Thứ Ba, 7 tháng 2, 2012

Xem báo Quân đội ND viết về Bạn Trỗi

Nhạc sỹ Trần Bắc Hải: Một tấm lòng với biển đảo quê hương
QĐND - Thứ Ba, 07/02/2012, 21:42 (GMT+7)
QĐND Online - Tôi viết giới thiệu về nhạc sỹ, tiến sỹ Trần Bắc Hải và ca khúc "Hải đội Hoàng Sa" của anh. Xuân này, tại Hải Phòng, tôi có dịp gặp gỡ vợ chồng người nhạc sỹ tài hoa ấy và được biết thêm nhiều ca khúc về biển, đảo và người lính Hải quân do anh mới sáng tác gần đây...XEM TIẾP

Nhạc sỹ Trần Bắc Hải và vợ tại Hải Phòng

Thứ Hai, 6 tháng 2, 2012

Chuyện vụn

Quay đi quay lại đã 1 năm, bằng này năm ngoái, đúng rằm tháng giêng, cha tôi về với tiên tổ. Hôm qua nghỉ việc ở nhà làm giỗ đầu cho cụ, hơn 2 giờ chiều mọi việc cũng xong, họ hàng khách khứa về hết, thấy chống chếnh dắt xe ra...lượn phố.
Cách mấy tháng trước theo chân Tổng quản HT được hội  "quân hành" rủ thăm quan "rì sọt" Flamingo trên Đại lải, thấy cảnh đẹp hỉ hả bấm máy liên tục nghĩ rằng chuyến này sẽ có bộ ảnh đẹp, về nhà giở ảnh ra xem, thôi rồi bức nào cũng có "liễu rủ" góc ảnh. Do cẩu thả không bảo quản cẩn thận,  máy và ống kính bị ẩm mốc, biết gì mà sửa, lơ mơ không khéo "lợn lành thành lợn què", lượn lên Tràng thi mang ra thợ cho lành. Nghề có khác, ngồi chờ gần tiếng đồng hồ, cậu thợ sau khi tháo máy, lau chùi sạch sẽ nhắc: "chơi thứ này, việc đầu tiên bác phải lo chống ẩm thật tốt! không cẩn thận không được". Mới thấm thía sự cẩn thận mà TQ HT đã từng nhắc. Có ngay...1 box nhựa của Thái hơn 100k với 200k 1 hộp hút ẩm cắm điện...đã tạm yên tâm.  Xong việc còn sớm, đã mấy tháng Hà nội không có nắng, trời nắng đẹp lượn vài vòng phố, qua phố HC thấy lão Tr (K3) đã hưu, đang ngồi ngắm phố, dừng xe xuống "buôn" với lão dăm câu chuyện.
Cuối chiều có phone của người bạn, rủ lên phố Phạm Hồng Thái nhậu nộm & Lim, một ý kiến nên được hưởng ứng. Cũng ít khi nhậu vỉa hè HN, chỗ nhậu chỉ là một quán nộm dân dã trên vỉa hè nằm cạnh ngã tư Hàng Bún - Phạm Hồng Thái. Nộm Lim trên phố Phạm Hồng Thái có vẻ được nhiều dân nhậu thích, thậm chí còn là món khoái khẩu, chỉ cần vài chiếc ghế nhựa, một
cái mẹt con con để đặt đồ ăn, dân nhậu đã có một chỗ ngồi lý tưởng để vừa nhâm nhi vừa tán gẫu. Quán nộm & lim cũng có nhiều món ăn kèm khác như dạ dày, lá lách, gân...dễ cho khách lựa chọn. Biết mình có bộ nhai kém, bạn gọi một đĩa nộm, kèm với một đĩa "tá lả" tức là thập cẩm các món, để có thể thưởng thức tất cả những món của quán. Không uống lấy được, nhâm nhi chai bia với chút nộm tại quán Lim, ngắm nhìn phố phường cũng thư thái.

Chủ Nhật, 5 tháng 2, 2012

Phi đi Phi

Hôm rồi "trốn" tết đi chơi vì ở nhà đi chúc tết "lỗ" quá (toàn phải lì xì con người ta, còn con mình ko có để "lại quả". Hì hì!). Vậy là bay đi Philippin. Mời AE xem clip "Phi đi Phi" sau đây.

Thứ Bảy, 4 tháng 2, 2012

Nuôi chó

Ngô Sơn kể, Hameo ghi

Hồi ở Đại từ, có cái “mốt” nuôi chó. Trung đội nào cũng nuôi một con với đủ thứ tên nào Ky, nào Vàng …. Lúc đi chơi, đi học mấy con chó cũng chạy theo vui đáo để. Vào lớp thì tụi nó chạy chơi ở ngoài. Mấy đứa trong lớp nhìn ra chẳng biết thầy giảng cái gì. Mỗi khi họp đại đội là lúc mấy con chó “tụ họp”, đùa giỡn làm mấy thầy nhiều khi bực tức mà không làm gì được.

Có lẽ đó là lý do mà có một hôm bỗng có lệnh đại đội đem mấy con chó đi làm thịt. Thế là nhốn nháo cả lên. Mấy đứa dắt chó đi trốn quyết không cho đại đội bắt. Nhưng chỉ được vài ngày thì cũng phải mang về “đầu thú”.

Tới bữa làm thịt mấy con chó, có mấy đứa khóc rưng rức và “thề” không ăn cơm bữa đó. Nhưng tới bữa đói bụng thì chẳng thiếu đứa nào. Lên mâm, sau một chút lưỡng lự đứa nào cũng thò đũa gắp với câu: đây là thịt con Vàng (bọn nuôi con Ky) hay đây là con Ky (với bọn nuôi con Vàng).…Rồi mâm chén cũng sạch banh!

Mấy đứa lẻn vào bếp mang ruột, lòng … con chó về, đào hố chôn xuống, rồi lại còn lấy đất sét làm bia cắm xuống đó, viết mấy chữ lênđại loại như “Thương nhớ Vàng”, “Tưởng nhớ Ky” … trông cũng có vẻ lắm. Rồi sau mỗi bữa ăn, thay vì mang cơm về cho chó như trước kia thì nay về ngang qua “mộ” kêu: Ky ơi!, Vàng ơi!

Được vài bữa, chỗ chôn bốc mùi nồng nặc vì thật ra bọn trẻ con chỉ đào đào bới bới xuống khoảng 1 tấc rồi chôn. Vậy là la lối um sùm, chẳng thằng nào bén mảng tới. Sau này đào giao thông hào, hầm trú máy bay thì cái đám “mộ” đó cũng biến mất từ lúc nào không nhớ nữa.

Thật là một thời trẻ con của đám tướng tá, giám đốc ngày nay!

N.S.

Thứ Tư, 1 tháng 2, 2012

Hàng Việt gắn công nghệ Tây= Hiệu quả cao!

Hoài bão cơm kẹp quốc tế của ông chủ 8X

Thương hiệu VietMac được định giá 2,25 triệu USD sau 10 tháng thành lập đang là động lực để doanh nghiệp này quyết thực hiện ước mơ mang thương hiệu "cơm kẹp" ra thị trường thế giới.

Sáng 1/2, cửa hàng cơm kẹp đầu tiên của hãng đồ ăn nhanh mang thương hiệu Việt - VietMac khai trương ở TP HCM. Kế hoạch Nam tiến này được hãng triển khai sau gần một năm phát triển 5 cửa hàng tại thị trường Hà Nội. Trong bối cảnh kinh tế khó khăn, nhiều doanh nghiệp đang co cụm, thu hẹp quy mô, cắt giảm đầu tư, việc mở rộng hoạt động tại thị trường phía Nam được lãnh đạo VietMac nhìn nhận là bước đi mạo hiểm nhưng nếu thành công thì hiệu quả thu về sẽ lớn.
Giám đốc điều hành VietMac - Nguyễn Thành Dương chia sẻ: "Sau Nam tiến sẽ là kế hoạch địa phương hóa - đưa cơm kẹp đến nhiều vùng miền của tổ quốc rồi tiến tới mục tiêu đưa thương hiệu ra nước ngoài".
Cái tên "Cơm kẹp" được biết đến từ 10 tháng trước, khi cửa hàng đầu tiên mang tên VietMac khai trương tại Hà Nội. Nhưng VietMac thực sự trở thành tâm điểm chú ý cách đây gần 2 tháng khi lần đầu tiên thương hiệu non trẻ này được định giá 2,5 triệu đôla Mỹ - con số cao gấp 10 lần giá trị đầu tư ban đầu.

Nguyễn Thành Dương cho rằng sự thành công của 5 cửa hàng tại Hà Nội với số lượng suất ăn bán ra trong ngày cao điểm lên tới con số 1.000 là lý do khiến VietMac quyết định Nam tiến. "Khi chúng tôi đưa sản phẩm vào Nam, chúng tôi đã nghiên cứu rất kỹ xu hướng tiêu dùng của khách hàng với gần 70% số người hài lòng", anh Dương cho biết.
Ông chủ "cơm kẹp" 8X Nguyễn Thành Dương.
Hiện tại, khách hàng chủ yếu của VietMac là dân công sở, văn phòng, giới học sinh, sinh viên với doanh thu mang về mỗi tháng tăng trung bình 20%. Có đợt cao điểm, con số này đạt mức ấn tượng khoảng 40%. Giá bán sản phẩm cũng linh hoạt tùy theo kích cỡ và đồ uống kèm, trong đó mức thấp nhất là 25.000 đồng và cao nhất trên 100.000 đồng.
"Chưa khi nào chúng tôi hài lòng với kết quả đã đạt được mà luôn tâm niệm rằng ngay cả khi thành công nhất doanh nghiệp đã phải chuẩn bị chiến lược, phương án để đối phó với bất cứ tình huống nào có thể xảy ra", anh nói.
Anh Dương cho hay hiện nay, hầu hết các doanh nghiệp lớn nhỏ đều đối mặt với bài toán khá nan giải là: Vốn. Lãi suất ngân hàng cùng với bối cảnh kinh tế "nhìn đâu cũng thấy khó khăn" là lý do khiến nhiều công ty thu hẹp quy mô sản xuất, tập trung vào lĩnh vực chính thay vì mở rộng.
"Trong thời điểm khó khăn, chúng tôi không cạnh tranh bằng giá rẻ mà cạnh tranh bằng thương hiệu, bằng sự khác biệt. Chúng tôi đã quyết định làm mặt hàng cơ bản là đồ ăn, bởi kinh tế có giảm thì vẫn phải ăn, phải uống. Hơn nữa mặt hàng này quay vòng vốn rất nhanh, không có tồn kho", anh Dương nói.
Khi được hỏi lý do chọn "cơm kẹp" là sản phẩm khởi nghiệp của mình, Giám đốc Nguyễn Thành Dương chỉ cười rằng: Đây giống như cái duyên không chờ đợi mà tới. Anh nhớ lại tháng 6/2010, tình cờ một người bạn - nay là Chủ tịch HĐQT công ty có chuyến công tác nước ngoài, và được hãng vận chuyển China Airlines phục vụ suất ăn đơn giản mà ấn tượng: Cơm nắm kẹp thịt. "Món ăn gợi cho bạn tôi hình ảnh rất đỗi quen thuộc của quê hương - nắm cơm muối vừng. Ý thức xưa bỗng dội về và bạn tôi nghĩ ngay ra ý tưởng kinh doanh. Chúng tôi bàn bạc với nhau và quyết định đưa ra sản phẩm cơm kẹp để bán ra thị trường", anh Dương kể.
Từ những ý tưởng được phác thảo trong đầu, Dương và 2 thành viên sáng lập VietMac đã phải bắt đầu từ những việc rất nhỏ như lựa chọn gạo, xử lý bánh cơm, rồi tìm ra yếu tố cốt lõi của sản phẩm và xây dựng, quản lý các quy trình trong chuỗi nhà hàng đồ ăn nhanh. Anh tìm hiểu và ghi nhận từng việc một từ phát triển chuỗi, đến mô hình quản lý, cách thức lựa chọn bao bì quy trình phục vụ của nhân viên ngay tại quầy hàng. Và ngày 26/10/2010 - Công ty Cơm kẹp có tên VietMac ra đời.
VietMac là kết quả của sự giao thoa giữa “cơm nắm muối vừng” Việt Nam và đồ ăn nhanh - fastfood của phương Tây. Người Mỹ - nơi khai sinh ra fastfood quan tâm đầu tiên đến thành phần dinh dưỡng, nhưng đối với khẩu vị Việt luôn mang dấu ấn cá nhân. Sự khó khăn này không dễ khắc phục. "Đây chính là một thách thức mà VietMac phải trải qua", anh Dương nói.
Mỗi suất VietMac có ít nhất 4 loại rau tươi, kèm theo nước xốt đặc biệt của VietMac, được chế biến từ những rau quả, gia vị thuần Việt như: hành, tiêu xanh, húng quế, cam, me hay ớt tươi. Với 8 loại nước xốt khác nhau, hiện nay khách hàng VietMac có đến 27 lựa chọn cho các loại sản phẩm: cơm kẹp gà nướng mật ong, xốt bò tiêu xanh, hải sản xốt cay, heo sốt quế...
Để sản phẩm hợp khẩu vị với nhiều người, giai đoạn đầu, anh Dương phải nhờ đến sự hỗ trợ của anh em, bạn bè và đồng nghiệp, thậm chí là những chuyên gia am hiểu lĩnh vực ẩm thực để nếm thử. Người chê cũng có, lời khen cũng không ít. Từ sự trải nghiệm của mỗi người anh tổng hợp lại để đưa ra sản phẩm cuối cùng mang hương vị đặc trưng nhất, và phù hợp với thị hiếu của nhiều người. "Tôi vỡ òa trong vui sướng khi những chiếc bánh đầu tiên ra lò, mọi người dùng thử ai cũng đều khen ngon”, anh Dương kể.
Cửa hàng cơm kẹp tại TP HCM.
Sau 10 tháng thành lập, VietMac đã được một số quỹ đầu tư định giá 2,25 triệu USD - con số cao gấp 10 lần giá trị đầu tư ban đầu. Có nhiều người ngỏ ý muốn mua cổ phần VietMac. Một doanh nhân có tiếng ở Việt Nam, đã cùng hai người con là sinh viên du học ở Mỹ về bay ra Hà Nội để ăn thử, sau đó tìm gặp lãnh đạo VietMac để đặt vấn đề mua lại cổ phần. Mới đây, VietMac đã hoàn tất vụ chuyển nhượng cổ phần đầu tiên cho công ty này.
Tuy vậy, vị giám đốc sinh năm 1984 Nguyễn Thành Dương vẫn khiêm tốn cho rằng, sự phát triển nóng luôn là cái bẫy mà mọi doanh nghiệp cần phải đề phòng. "Thực tế, khoảng 3 tháng đầu tiên chúng tôi đã phải đối mặt với sự khủng hoảng khi chất lượng sản phẩm không như ý, trong khi hệ thống phát triển quá nhanh. Chúng tôi đã nhận ra điều này để thay đổi mình", anh chia sẻ.
Minh Thư
Theo Vnexpress.net