Tao nghĩ mà thấy giận nó ghê, cứ tưởng tượng tụi mày đang hưởng cái thành quả, mà là đồ người khác làm, mình xơi, nó ngon như thế nào? Phải nhân đôi cái sướng đó lên thì mới đáng! Trong thời điểm gạo châu, củi quế, mọi học sinh của trường phải nhịn khúc bánh mì buổi chiều để ra bến đò đổi lấy quả trứng vịt luộc, thì hơn chục trứng của tụi mày là niềm mơ ước của chúng tao. Tao còn nhớ , tao và một thằng nữa không nhớ tên cũng đi mò trứng vịt như tụi mày, nhưng không được may mắn như tụi mày, bị mấy ông trông vịt đuổi bắt giao cho nhà trường.
Đến bây giờ mày ở nước Đức kia, cả cái thằng bạn xấu của tao, trừThọ Tuyến, có lẽ ăn nhiều của ngon, vật lạ. Nhưng không thể nào quên được cái đêm hôm đó. Thọ Tuyến nơi chín suối ( theo tao) cũng được an ủi phần nào? Chắc mày sốt ruột muốn biết cái thằng toa rập cùng mày và Thọ Tuyến lắm? Tao khai đây, nó mới nói với tao tối qua, lúc đi viếng Cúc lồi bạn mình về, tụi tao tụ tập trong sân bay ăn nhậu, lúc ruợu vào, lời ra là lúc thật nhất. Mà tao cũng kiểm chứng rồi, nó nói thật. Nó là thằng Phan Bắc, cùng học Nguyễn bá Ngọc, cùng tiểu đội với mày và Thọ Tuyến, cả tao nữa.
Hồ Bá Đạt
Thứ Ba, 31 tháng 7, 2007
Gửi Võ Hùng ! (Chuyện của Đạt giờ mới kể )
VIẾNG BẠN HÙYNH CÚC

BLL phía Nam cùng anh em k3, k4, k5, k6 có mặt từ chiều, nhưng khi đến đã thấy nhiều bạn ngồi với Cúc suốt từ trưa.
Khu canteen sân tennis trong khuôn viên được dùng làm nơi đón cánh học sinh miền Nam và lính Trỗi. Gặp lại các anh lớp đàn anh Bảy Bằng, Kim Giỏi, Hùynh Thanh... thật vui.
Đại diện BLL phía Nam vào viếng cùng BLL k3, k4, k5. Đứng bên áo quan Cúc là vợ cùng con gái lớn và con trai vừa tròn 7 tuổi. Ra đi là sự mất mát lớn nhưng Cúc phải nằm liệt giường đã 7 năm nay nên ra đi cũng là một sự giải thóat. Sau đó, chúng tôi còn qua thắp nhang cho bác Muời Trí và gia đình. Huỳnh Hồng thay mặt gia đình tiếp đón bạn bè.


Thứ Bảy, 28 tháng 7, 2007
CÓ MỘT LỌAI NGƯỜI NHƯ THẾ !
Chuyện về một người mà chúng tôi biết
Quốc, Quang, Quý
Quốc, Quang, Quý
Hoàng Quang k4 từ Đức đã về phép. (Gọi là "phép" cho oai chứ thực ra là được vợ cho quota. Cày tư từ lâu rồi!). Gặp nhau ở JODEE, bia vào nhời ra, cùng nhắc lại bạn cũ, người cũ và chuyện cũ. Quang hỏi có còn nhớ ông Nguyễn Văn B., điển hình của một lọai người tồn tại trong xã hội mà tôi, Quang "xèng", Quý "xồm" từng quen. Sau đây là một trong những chuyện về anh ta.
· Chuyện cây khế
Ở nhà một cụ “cỡ BCT" có cây khế quanh năm sai quả, mà lại là khế ngọt mới quý. Hàng ngày khế chín rụng đầy sân. Dĩ nhiên nhà cán bộ “cốp” thì đâu có khó về tiền nên khế cứ chín, cứ rụng, bẩn thì đã có phục vụ quét dọn.
Trước kia, B từng là nhân viên ngọai giao ở nước ngòai. Có điều kiện "hầu" các cụ rồi trở nên thân; đến một lúc anh ta nghiễm nhiên trở thành “người nhà” các cụ. Thế mới oách! Đã là người nhà thì ra vào nhà các cụ như cơm bữa.
Lần đó chả hiểu nghe ai xúi mà B ra chợ Châu Long gọi bà bán rau vào, bán hết số khế chín trên cây. Chẳng biết được mấy hào bạc và có gửi tiền cho gia chủ hay không nhưng khi bà bán rau quảy gánh ra về, mấy chú lính bảo vệ đã gọi B ra phê bình:
- Bác quá là liều! Ai đời đưa mấy mụ bán rau ngoài chợ mà bác chả biết gốc gác vào nhà. Lỡ cụ có việc gì thì có khổ chúng em không?
Đang mồ hôi mồ kê nhễ nhại, nghe phê bình B liền vạch áo, vỗ ngực rồi nói liền một hơi không nghỉ:
- Khổ gì chúng mày? Cụ có chết thì chúng mày lại đi gác cho cụ khác. Chứ chúng mày khổ cái nỗi gì? Người khổ là tao đây này. Cả đời tao cho đến bây giờ sống được là nhờ lộc các cụ. Đời nào tao lại đi làm cái việc đó?... Chúng mày chỉ được cái nói dại!
Anh ta còn ca tiếp nhưng dừng ở đây là đủ, tất nhiên không thể không nhắc đến hình ảnh đầy ấn tuợng "quanh miệng anh sùi trắng cả bọt mép".
· Bữa thịt chó khó quên
Có lần anh ta mua được con chó thui, nói là ở Từ Sơn, thuê hẳn thợ xịn nấu. (Chả biết có phải vậy hay là mua ở Thịt chó Ô Quan Chưởng hay Thịt cầy Mã Mây, vì thời đó chưa có Liên hiệp các xí nghiệp thịt chó Bờ Đê!). Biết tôi, Quang “xèng” và anh Đoàn Mạnh Giao thích ăn thịt chó nên B có lời mời. Giữa những năm 1980 ở Hà Nội mà được mời đến ăn tiệc nhà bạn, mà là tiệc thịt chó, thì hiếm lắm.
Chiều hết giờ làm việc, ba anh em hớn hở chổng mông đạp xe từ cơ quan tới thẳng nhà B. Hắn là tay “khéo chạy” nên được phân một căn hộ lắp ghép trên tầng 2 dãy nhà B2, nhìn ngay ra hồ ở Khu Nam Đồng. Vừa thò đầu vào cửa liền bị hắn chặn lại, giơ tay lên mồm (ra cái điều đừng nói to) rồi chỉ đi theo đường ngách – vòng qua bếp - vào nhà trong: “Chịu khó chờ ăn sau vì tao đang tiếp bộ trưởng!”. Ba anh em nhìn nhau: Bố khỉ chúng mình đều là con bộ trưởng mà bộ trưởng thuở “khai quốc công thần”, vậy mà lại bị gia chủ xem nhẹ? Cái tay này thật quái dị! Việc đ. gì phải nịnh cái thằng bỏ mẹ ấy? Định bỏ ra về nhưng vì nể bạn nên bấm bụng nhịn.
Được chén bữa thịt chó nhưng ấm ức trong lòng. Từ sau có mời là chúng tôi hỏi trước, không có bộ trưởng nào thì mới thèm đến.
... Còn tiếp!
· Chuyện cây khế
Ở nhà một cụ “cỡ BCT" có cây khế quanh năm sai quả, mà lại là khế ngọt mới quý. Hàng ngày khế chín rụng đầy sân. Dĩ nhiên nhà cán bộ “cốp” thì đâu có khó về tiền nên khế cứ chín, cứ rụng, bẩn thì đã có phục vụ quét dọn.
Trước kia, B từng là nhân viên ngọai giao ở nước ngòai. Có điều kiện "hầu" các cụ rồi trở nên thân; đến một lúc anh ta nghiễm nhiên trở thành “người nhà” các cụ. Thế mới oách! Đã là người nhà thì ra vào nhà các cụ như cơm bữa.
Lần đó chả hiểu nghe ai xúi mà B ra chợ Châu Long gọi bà bán rau vào, bán hết số khế chín trên cây. Chẳng biết được mấy hào bạc và có gửi tiền cho gia chủ hay không nhưng khi bà bán rau quảy gánh ra về, mấy chú lính bảo vệ đã gọi B ra phê bình:
- Bác quá là liều! Ai đời đưa mấy mụ bán rau ngoài chợ mà bác chả biết gốc gác vào nhà. Lỡ cụ có việc gì thì có khổ chúng em không?
Đang mồ hôi mồ kê nhễ nhại, nghe phê bình B liền vạch áo, vỗ ngực rồi nói liền một hơi không nghỉ:
- Khổ gì chúng mày? Cụ có chết thì chúng mày lại đi gác cho cụ khác. Chứ chúng mày khổ cái nỗi gì? Người khổ là tao đây này. Cả đời tao cho đến bây giờ sống được là nhờ lộc các cụ. Đời nào tao lại đi làm cái việc đó?... Chúng mày chỉ được cái nói dại!
Anh ta còn ca tiếp nhưng dừng ở đây là đủ, tất nhiên không thể không nhắc đến hình ảnh đầy ấn tuợng "quanh miệng anh sùi trắng cả bọt mép".
· Bữa thịt chó khó quên
Có lần anh ta mua được con chó thui, nói là ở Từ Sơn, thuê hẳn thợ xịn nấu. (Chả biết có phải vậy hay là mua ở Thịt chó Ô Quan Chưởng hay Thịt cầy Mã Mây, vì thời đó chưa có Liên hiệp các xí nghiệp thịt chó Bờ Đê!). Biết tôi, Quang “xèng” và anh Đoàn Mạnh Giao thích ăn thịt chó nên B có lời mời. Giữa những năm 1980 ở Hà Nội mà được mời đến ăn tiệc nhà bạn, mà là tiệc thịt chó, thì hiếm lắm.
Chiều hết giờ làm việc, ba anh em hớn hở chổng mông đạp xe từ cơ quan tới thẳng nhà B. Hắn là tay “khéo chạy” nên được phân một căn hộ lắp ghép trên tầng 2 dãy nhà B2, nhìn ngay ra hồ ở Khu Nam Đồng. Vừa thò đầu vào cửa liền bị hắn chặn lại, giơ tay lên mồm (ra cái điều đừng nói to) rồi chỉ đi theo đường ngách – vòng qua bếp - vào nhà trong: “Chịu khó chờ ăn sau vì tao đang tiếp bộ trưởng!”. Ba anh em nhìn nhau: Bố khỉ chúng mình đều là con bộ trưởng mà bộ trưởng thuở “khai quốc công thần”, vậy mà lại bị gia chủ xem nhẹ? Cái tay này thật quái dị! Việc đ. gì phải nịnh cái thằng bỏ mẹ ấy? Định bỏ ra về nhưng vì nể bạn nên bấm bụng nhịn.
Được chén bữa thịt chó nhưng ấm ức trong lòng. Từ sau có mời là chúng tôi hỏi trước, không có bộ trưởng nào thì mới thèm đến.
... Còn tiếp!
XIN CHÁO... CHÁO ÚT TRỖI !
Trần Kiến Quốc, Blogger mới của Út Trỗi, xin đăng đàn và có lời chào!
Mở Blog có cái tên Út Trỗi làm tôi liên tưởng đến Vệ Út của Thủ đô năm nào. Ngay từ những ngày đầu Tòan quốc kháng chiến, bà con Hà Nội thấy bóng loắt choắt của những chú bé len lỏi khắp các hang cùng ngõ hẻm của 36 phố phường Hà Nội, khi thì liên lạc đưa thư, lúc tiếp lương, chuyển đạn hay băng bó, cáng thương, rồi cùng bà con dựng lũy ngăn bước tiến quân thù. Có Vệ Út coi thường cái chết, dũng cảm ôm bom ba càng lao vào xe tăng địch. Vệ Út thật xứng đáng với cái tên bà con Thủ đô trìu mến tặng!
Còn anh em Trỗi ta, chí ít, cũng tự hào là những lính Trỗi con đầu tiên của cả nước. Đã hơn 40 năm sống với nhau, nay đã "qua bên này dốc của cuộc đời" mà vẫn yêu thương nhau như thuở nào. Khóa 8 là khóa út ít của Trường Trỗi nhưng các em đã không út ít mà biết sống và hành động rất Nguyễn Văn Trỗi. Vậy thì Trỗi Út hay Út Trỗi có khác chi Vệ Út?
Nay mừng cho Út Trỗi đã hòa mạng chung của tòan trường. Chúc Út Trỗi lúc nào cũng thật Nguyễn Văn Trỗi!
Mở Blog có cái tên Út Trỗi làm tôi liên tưởng đến Vệ Út của Thủ đô năm nào. Ngay từ những ngày đầu Tòan quốc kháng chiến, bà con Hà Nội thấy bóng loắt choắt của những chú bé len lỏi khắp các hang cùng ngõ hẻm của 36 phố phường Hà Nội, khi thì liên lạc đưa thư, lúc tiếp lương, chuyển đạn hay băng bó, cáng thương, rồi cùng bà con dựng lũy ngăn bước tiến quân thù. Có Vệ Út coi thường cái chết, dũng cảm ôm bom ba càng lao vào xe tăng địch. Vệ Út thật xứng đáng với cái tên bà con Thủ đô trìu mến tặng!
Còn anh em Trỗi ta, chí ít, cũng tự hào là những lính Trỗi con đầu tiên của cả nước. Đã hơn 40 năm sống với nhau, nay đã "qua bên này dốc của cuộc đời" mà vẫn yêu thương nhau như thuở nào. Khóa 8 là khóa út ít của Trường Trỗi nhưng các em đã không út ít mà biết sống và hành động rất Nguyễn Văn Trỗi. Vậy thì Trỗi Út hay Út Trỗi có khác chi Vệ Út?
Nay mừng cho Út Trỗi đã hòa mạng chung của tòan trường. Chúc Út Trỗi lúc nào cũng thật Nguyễn Văn Trỗi!
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)







