Bài ca Trường Nguyễn Văn Trỗi

Nhạc và lời: Hồng Tuyến

Thứ Ba, 4 tháng 9, 2007

Thịt cầy và guot

Đọc bài gout của K8 lấy trên mạng xuống tôi thấy có đôi điều bất ổn. Các bác cứ lật mặt trái của tấm huân chương ra ngắm thì làm gì mà chả lắm chuyện. Đã có số liệu thống kê nào cho thấy tỉ lệ mấy thằng đi cà nhắc ngoài đường chiếm bao nhiêu % là do thịt cầy chưa? Điều oan ức này đâu dễ gì minh chứng. Đó là chưa kể tác giả bài báo này nó ăn lương của “Hội bảo vệ thú cưng” hoặc là người của bên “Ủy ban kế hoạch hóa gia đình” không chừng!?

Tôi có chơi với một số anh em là bác sĩ, lại khoái tìm hiểu về y lý nên thấy vấn đề không đến nỗi bi thảm như vậy.

Các bạn có biết vì sao dạo này dân ta nhiều người bị máu nhiễm mỡ, gan nhiễm mỡ rồi thì colesteron cao, gout, tim mạch, ...? Ngày xưa có mấy người may mắn được mắc cái bệnh nhà giàu này? Hóa ra chuyện gì cũng có căn nguyên của nó.

Hôm rồi tôi có phỏng vấn một bác sĩ Trỗi: Tại sao mấy thằng Tây nó chén thịt, mỡ, bơ sữa như điên mà tỉ lệ người mắc những bệnh loại này thấp hơn hẳn dân mình? Dân mình mà chén như tụi nó chắc giờ này chắc chôn hết cả đám?

BS Trỗi giải thích rất chi là uyên bác: Cái thằng Tây nó sướng đã ngàn đời nay rồi. Bộ gien của chúng trong quá trình tiến hóa đã thích nghi với cái sướng, bây giờ chúng sướng tiếp nên sức khỏe chả hề hấn gì. Tôi tạm gọi là “gien ăn thịt” cho dễ nhớ.

Thằng Ta thì khác, phải chịu khổ bao đời, thậm chí còn được nâng lên thành truyền thống - “truyền thống chịu đựng gian khổ, khắc phục khó khăn”. Cái bộ gien của dân mình là “gien ăn cỏ”... Nhờ thành tựu của công cuộc đổi mới, gần hai chục năm nay đời sống của dân ta được nâng lên, cơm nước đầy đủ, thịt cá dồi dào. Các bọ đánh chén trả thù những ngày đói kém. Thế là toi đời – bộ “gien ăn cỏ” không thể thích ứng kịp được với thịt cáo thịt cầy, các món đặc sản, ...

Theo các nhà nghiên cứu thì phải mất cả triệu năm nữa “ gien ăn cỏ “ mới “ biến dị” từ từ, thích nghi với hoàn cảnh mới và lúc đó dân ta mới có thể mạnh miệng xơi như Tây được. Vậy đấy, ở đời làm quen với sung sướng đâu phải dễ!?

Lại nói chuyện hồi mới ở rừng về SG, lính chủ lực Miền bác nào cũng la oai oái. Quen kiểu nằm võng lưng cong như con tôm, giờ nằm đệm mút kêu mỏi lưng không chịu nổi, cứ tìm cái chấn song cửa mắc võng tòng teng. Bật máy lạnh thì sổ mũi, cảm cúm khụt khịt. Chén đồ xịn thì tào tháo đuổi ... Sự thật nhiều khi nó phũ phàng. Thậm chí có bác còn cảm thán: Tội nghiệp mấy thằng tư sản, chúng nó “chịu cực, vất vả” cả đời thế này thì làm sao sống nổi! Tôi rất bất bình với thái độ “thương tư sản” của anh em, nhưng nghĩ kỹ cũng thấy có cái lý của nó. “ Số sướng”, “số khổ” là vậy.

Giờ lại nói chuyện anh em mình. Có một số đồng chí bị guot đấy nhưng lại có tật ham vui. Cứ họp mặt anh em là mò đến, anh em vui quá mà. Cái tình nghĩa bạn bè thiêng liêng đâu có dễ gì bỏ được. Nhìn các bác gắp miếng thịt, chiêu ngụm bia mà mặt nhăn như khỉ dính mắm tôm là tôi xót cả ruột. Chẳng lẽ anh em nó nhậu tì tì , mình ngồi “ngắm” thì quả là thử thách quá lớn. Rõ ràng vấn đề “ăn nhậu có phương pháp” đang là chuyện cấp bách lắm thay!

Vì mình vẫn quan niệm mỗi lần nhậu là một lần học hỏi nên mới phát hiện ra lắm điều. Như vậy xin trở lại vấn đề kinh điển:

Đầu tiên là mình học ai? Học nhân dân. Học cái gì? Học những cái hay, cái đẹp mà mình chưa biết và cả những bài học rút ra từ những điều tồi tệ.

... Lúc này trong trong một quán cầy tơ. Ngay cạnh bàn tôi có một bố già, mắt lim dim như một kẻ mộ đạo đang sung sướng cho một miếng “tác nhân gây bệnh guot” vào miệng, nhai một cách đầy thành kính, mà lại “độc ẩm” mới sợ chứ . Bác ấy là “nhân dân” đấy, nhưng cũng lại là một thực khách không bình thường khi đòi lão chủ quán mấy cặp cẳng chó cạo sạch cho vào bịch nylon.

Tò mò, tôi kéo ghế xích qua – Bác mua cái đó làm gì vậy? À, để làm thuốc ấy mà – Thuốc gì ạ? Thuốc đặc trị.

Hóa ra ông bác mình năm nay đã hơn “sáu sọi”, có thâm niên 30 năm đạp xe ba gác, lỡ cống hiến cho xã hội bảy đứa con, đứa nào cũng béo tốt cả. “Nhờ trời, mẹ nó nhiều sữa quá” - ông bác nói.

- Qua sẽ đem mấy cái cẳng này, thui kỹ cho vàng hươm, cạo, rữa sạch, rồi đem hầm với đu đủ xanh. Bây giờ có nồi áp xuất rồi, lẹ lắm.

Cái vụ chân giò heo hầm, hổng là cái gì so với “thằng” này hết. Sau khi nêm nếm, hành ngò dô, má sắp nhỏ mỗi bữa dùng một tô, đảm bảo sữa bả nhiều như nước phongten! Bí kíp công nghệ của qua đó nghe!

Thằng “đầy tớ” nghe tới đây “sáng ra” liền và thấy có trách nhiệm phải “tổng hợp- đúc kết- nhân rộng mô hình” này lên..

Chương trình “xóa đói giảm nghèo là đây”. Dân ta rồi sẽ chẳng phải tốn tiền mua sữa Tây với giá trên trời dưới biển. Ngành y tế cũng sẽ được hưởng lợi từ vụ này không để đâu cho hết.

“Không gì tốt bằng sữa mẹ”, đài báo chẳng tuyên truyền ra rả đấy sao? Một thế hệ những thằng cu, cái hĩm phổng phao sẽ trưởng thành từ những bàn chân chó! Lũ nhóc này bao nhiêu đứa sẽ làm rạng danh đất Việt? Tương lai nước nhà sáng lạn lắm thay!

Trong tiến trình “chuyển dịch cơ cấu, mở mang ngành nghề”. Một ngành nghề mới đầy hứa hẹn, độc nhất vô nhị sẽ ra đời. Nghề này đảm bảo hiệu quả kinh tế lớn lao không để đâu cho hết - Đó chính là Nghề vắt sữa ...mẹ. Các bác Trỗi còn nghề gì thích hợp hơn thế, kiếm thêm đồng bạc dưỡng già ở tuổi về hưu?

Trong thực tế, các nhà máy chế biến sữa của ta đang gặp khó khăn gay gắt về nguyên liệu. Đàn bò sữa Củ Chi, Lâm Đồng chỉ như muối bỏ biển, chênh lệch cung cầu làm giá sữa tăng cao. Điều gì sẽ xảy ra nếu “bài thuốc” trên được áp dụng đại trà?

Viễn cảnh huy hoàng đang mở ra trước mắt, hàng chục triệu quý bà, quý cô thừa sữa nuôi con, phần dư ra sẽ là nguồn cung cấp nguyên liệu dồi dào, ổn định cho ngành công nghiệp sữa VN. Công ty Vinamilk sẽ có thêm sản phẩm mới tuyệt vời - “Sữa mẹ đóng hộp tiệt trùng”. Liệu thế giới có thằng nào “dám” cạnh tranh với ta không nhỉ?

Maximgorki từng nói “cả thế giới nương nhờ dưới hai bầu vú sữa”. Hồi trẻ mình cứ tưởng đó là nghĩa bóng văn chương, hóa ra nghĩa đen, tới giờ bạc đầu mới hiểu. Đúng là “ngu lâu” thật!

Đọc bài “ cảnh giác với bệnh guot” - lại nhìn dòng người nườm nượp vào ra các quán cấy tơ, mặt mũi tưng bừng, phấn chấn mới thấy “dân ta gan dạ anh hùng”...

Vì tương lai của đàn cầy quốc gia. Vì sức khỏe của các chiến binh trường Trỗi. Tôi muốn nói với các bạn rằng :

Bài báo trên là rất đáng quan tâm, nhưng thịt cầy cũng là bài thuốc tuyệt vời đấy chứ? Lời đáp công bằng chính là sự ăn nhậu có điều độ.

Sau khi đọc bài này, sẽ chẳng có gì đáng ngạc nhiên, nếu trong bàn nhậu có một chú Trỗi len lén thó ngay cái cẳng cầy đút túi!!!

2-9-07

12ly7

Chủ Nhật, 2 tháng 9, 2007

Thư giãn

"Lấy vợ xem tông, lấy chồng xem giống"

Mẹ cũng làm những việc tai hại

Trong bữa ăn tối, cậu con trai thông báo:
- Thưa cha mẹ, con sẽ cưới Ngọc Lan, một cô gái đẹp nhất thị trấn này.
Sau bữa ăn, ông bố kéo anh ta ra nói chuyện riêng:
- Cha có điều cần nói với con... Thời trẻ cha đã từng đùa cợt với nhiều phụ nữ. Ngọc Lan - con gái của bà Thu Hà - cô ấy là em cùng cha khác mẹ với con, cha sợ rằng con không thể lấy cô ta.
Năm sau, anh con trai dẫn về nhà một cô gái khác và giới thiệu một cách tự hào:
- Kim Nhung đã đồng ý! Chúng con sẽ làm đám cưới vào tháng 6.
Một lần nữa, người cha lại kéo anh ta ra ngoài để trao đổi riêng tư, vẫn là một tin tồi tệ:
- Kim Nhung cũng là em cùng cha khác mẹ với con. Cha vô cùng xin lỗi con về chuyện này.
Cậu con trai buồn bực hơn bao giờ hết, anh ta quyết định nói với mẹ tin này:
- Cha đã làm những việc hết sức tai hại... Con chắc không bao giờ lấy được vợ. Mỗi lần con yêu một cô, cha lại nói rằng cô gái ấy là con của mình.
Bà mẹ lắc đầu:
- Con đừng chú ý đến những gì ông ta nói, con yêu! Thực ra, ông ta cũng không phải là cha của con đâu.

Thích cô con gái hơn là vợ của bác

Chàng trai thẳng thắn đặt vấn đề với bố người yêu:
- Cháu muốn cưới con gái bác!
Ông bố cô gái trợn mắt:
- Thế anh đã gặp vợ tôi chưa?
- Tuy cháu chưa gặp vợ bác, nhưng chắc chắn là cháu vẫn thích con gái bác hơn.

Phải trèo lên nóc tủ

Một ông nọ viết đơn đến phòng nhà cửa phàn nàn rằng, căn hộ của ông đối diện ngay nhà tắm nữ, nhìn rõ hết cả, rất mất tập trung khi làm việc. Ban kiểm tra đến, ngắm nghía mọi phía qua ô cửa sổ rồi bảo chủ nhà:
- Ông nói thế nào chứ chúng tôi có nhìn thấy gì đâu?
- Thế các vị đã trèo lên nóc tủ kia chưa?
- ????.....!!!!!

Ngăn ngừa hành vi xấu

Hai vợ chồng đi cùng một cô gái xinh đẹp trong chiếc thang máy nhỏ. Người chồng mê mẩn ghé sát vào cô gái. Bỗng nhiên, cô này quay phắt lại, tát bốp vào mặt ông ta và mắng:
- Đồ đê tiện! Chừa cái thói cấu véo phụ nữ trong thang máy đi nhé!
Lúc ra ngoài, ông chồng nhăn nhó với vợ:
- Khổ quá, anh có véo cô ta đâu cơ chứ!
- Tôi véo đấy! - bà vợ nói - tôi sợ rằng nếu không làm như vậy thì anh còn có hành vi tồi tệ hơn!

Thứ Tư, 29 tháng 8, 2007

Nhân lễ VU LAN

“Đi khắp thế gian không ai tốt bằng Mẹ

Gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng Cha

Nước biển mênh mông không đong đầy tình Mẹ

Mây trời lồng lộng không phủ kín tình Cha

Tần tảo sớm hôm Mẹ nuôi con khôn lớn

Mang cả tấm thân gầy Cha che chở đời con

Ai còn Mẹ xin đừng làm Mẹ khóc

Đừng để buồn lên mắt Mẹ nghe không !”

(Sưu tầm)

Thứ Ba, 28 tháng 8, 2007

NGHỊCH NGỢM

Thế nào là FKK?
Bài này xin tặng riêng Võ Hùng và các anh Quang "xèng", Quý "nhẽo" k4 ở Leipzing (GDR).

Cuối những năm 1980, đất nước vừa thoát khỏi cơ chế bao cấp, đời sống cán bộ CNV nói chung quá khổ, sĩ quan cũng vậy. Nhiều anh em Trỗi cũng đăng vào đội quân xuất khẩu lao động, sang làm đội trưởng, phiên dịch... Đi làm để có đồng tiền thì phải vất vả nhưng ngày nghỉ thì làm gì? Bấy giờ CHDC Đức vẫn là nước XHCN, chỉ một vài nơi có bãi tắm truồng FKK (ở ta gọi là tắm tiên) theo kiểu thời còn ăn lông ở lỗ. Họ tận dụng những hồ rộng, đẹp làm bãi tắm FKK. Nghĩa là vào đến nơi phải cởi truồng hết, từ đàn ông đàn bà đến người già người trẻ. Họ quan niệm thỉnh thoảng phải thay đổi không khí, thay đổi cách sống, như vậy sẽ đưa con người trở về với bản năng tự nhiên của nó. Đặc biệt không có những hành vi bậy bạ ở đây. Cánh Cộng tò mò cũng đến thử nhưng quả thật không ai dám vào vì ngượng. (Văn hoá phương Đông có khác!).
Theo tiếng Đức, FKK là viết tắt của 3 chữ "Frei, Koepper, Kuntur" (tự do, thân thể, văn hoá). Ý là phóng khoáng tự do khoe thân thể của mình (dù xấu đến đâu) chính là văn hoá! Nhưng mấy chú Cộng thì lại khoái lối chơi chữ của mấy chú Đức già "Fuer kleine Kinder" (nơi dành cho bọn trẻ con).
Có chuyện tiếu lâm: Theo quy định mọi người vào FKK phải cởi truồng nên 2 chú Polizei (cảnh sát), đang theo dõi một tên tội phạm chạy vào FKK, cũng phải lột quần áo trên mình, trừ... đựơc đội mũ cảnh sát trên đầu!!! Hãy tưởng tượng hình ảnh chú cảnh sát trần như nhộng đang giơ tay lên mũ chào mới thấy cái hay của FKK!!!
Chả hiểu ở ta có FKK không, nếu có thì thế nào?

Chủ Nhật, 26 tháng 8, 2007

KỶ NIỆM “NGHỊCH NGỢM” THỜI SINH VIÊN

Khóa 8 của chúng tôi Không giống các anh khóa trên là vào học các trường Đại học Quân sự , Quân Y và các trường của quân đội.
Sau khi giải tán Trường VHQĐ Nguyễn Văn Trỗi tháng 7 năm 1970, anh em K8 ra ngoài học nốt cấp III và rồi hè năm 1973 thi vào Đại học. Mỗi người một ngả, mỗi người một Trường ĐH, người học trong nước, người học nước ngoài. Trong khóa 8 có gần 20 anh em vào học tại trường Đại học Giao thông như tôi, Lợi “Ly” B3, Huy “cấy” B3, Vũ “ cháy” B2, Liêm “Mèo” B5, Minh Tuấn B3 . Kiếm “nhị” B2, Phong “ tĩ ” B6, Thành Biên B6, Lê Bình B2….và một số anh em khác ở K7.
Trước khu Kí túc xá trường ĐH Giao thông hồi đó có mấy bà, mấy chị ở Làng Cót như chị "Móm", bà Dụ, hàng sáng hay ra bán hàng phục vụ bọn sinh viên chúng tôi, nào bánh cuốn, bánh rán tẩm đường…(mà chuyện ăn sáng hồi đó là chuyện viễn tưởng đối với cánh sinh viên nội trú), còn hình thức thanh toán thì đủ kiểu : Tiền mặt, tem gạo tem bánh mì, khi không có những thứ đó, thì bằng bất cứ một vật gì có giá trị nào ( hình thức cầm đồ bây giờ còn gọi bằng “cụ” ) mà không cần sổ sách gì cả.
Một buổi sáng khi bọn tôi không còn tiền và không còn một thứ gì có giá trị cả, đang ngồi ngáp vặt chuẩn bị vào tự học thì L “M” mặt tỉnh queo tay cầm một gói bọc giấy rất đẹp vào nói với cả bọn, hôm nay tao chiêu đãi cả bọn một bữa bánh cuốn “bét nhè”, cả bọn sung sướng bật dậy đi theo nó ra gánh bánh cuốn của chị “Móm” trước cổng trường. Hôm đó cả bọn hả hê được một bữa no nê, hết ăn bánh cuốn đến bánh rán, thoải mái ăn, ăn xong nó còn ra vẻ “tinh tướng” thằng nào muốn ăn nữa xin mời cứ tiếp tục, nhưng xem chừng đã đủ cả bọn xin thôi. Lúc đó L“M” nói với chị “Móm” hôm nay em chịu trách nhiệm thanh toán cho cả bọn, nó từ từ lấy ra cái gói lúc nãy ra với vẻ mặt quan trọng nó nói : Đây là 10 thước vải sa tanh Pháp, tối hôm qua em vừa đi nhận hộ “bà già” của họ hàng gửi từ Pháp về, chị cầm hộ mấy hôm nữa có tiền em sẽ ra thanh toán và lấy lại 10 thước vải này, nếu lâu không thanh toán thì chị cứ tự nhiên sử dụng, sau đó cậu mở he hé gói vải đó ra, mọi người thấy đó đúng là Satanh thật, chị “Móm” định thò tay sờ miếng vải, nó liền gạt tay ra và nói tay đầy mỡ sờ vào bẩn vải lấy gì mà đền (thời kỳ bao cấp mấy mét sa tanh đó cực kỳ có giá trị với chị em phụ nữ) cậu ta nói tiếp: cứ sáng đi bán hàng chị phải mang theo, để nếu có tiền em sẽ thanh toán, mất là không có gì để đền được đâu ? với ánh mắt nhìn gói vải một cách thèm thuồng, lúc đó chị “Móm” khấp khởi cầm gói vải nghĩ rằng chắc gì các cậu đã có tiền mà thanh toán, tôi sẽ được hưởng tấm vải này !!!... lập tức đồng ý ngay.
Suốt mấy hôm liền, cứ buổi sáng hàng ngày đi bán hàng, chị “Móm” mang theo cái gói “của nợ” đó, sau một thời gian không thấy L “M” xuất hiện đả động gì, chị ta sốt ruột, hỏi thăm mọi người và chắc mẩm sẽ được “lĩnh trọn” tấm satanh. Đến một hôm không kiên trì được nữa, khi về nhà chị ta liền dở ra giật mình và sực hiểu mọi chuyện. Thì ra để đánh vào lòng tham của chị “Móm”, L“ M” đã lấy một tấm satanh dùng làm lót trong vali được là fẳng fiu trông rất tinh tươm, gói bọc ngoài mấy tấm vải vụn để làm vật thế chấp, làm giải pháp “tình thế” lúc đang đói. Hôm sau đến bán hàng chị ta tay cầm gói vải liền tru tréo cứ trõ vào kí túc xá tặng cho mấy bài chửi và dọa báo cho nhà trường biết, cả bọn chúng tôi không thằng nào dám ló mặt, cứ ôm bụng cười, cười chảy nước mắt trong kí túc xá, cười chán, nghĩ cũng thương chị ta và cử một “chiến sĩ” ra thương lượng nói rằng: mấy hôm nay thằng L “M” bị ốm đi nằm viện khi nào nó về, nó sẽ ra thanh toán cho chị.
Cuối tuần đó, cả bọn sau khi về gia đình lên trường, anh em “lệ quyên” đủ tiền. Hôm sau ra thanh toán cho chị “Móm” tiền bánh cuốn và được tiếp một mẻ cười nữa. Chị “Móm” cười ngượng nghịu nhận lại tiền và nói yếu ớt: Các chú chỉ được cái đùa chị, rai quá !!!.
Nghĩ lại, cuộc sống sinh viên thời đó tuy khổ, nghịch ngợm, tinh quái đúng với nghĩa “Nhất quỷ, Nhì ma, Thứ ba học trò” nhưng chính những lúc khó khăn như vậy con người ta sống với nhau rất chân tình, chân thành; để lại nhiều kỷ niệm vui, buồn và nhiều bài học tốt cho cuộc sống trưởng thành sau này của từng cá nhân, từng con người .