Sau khi xem ảnh của bác TM và TháiK8, tôi cũng đâm ra "mê" cái loại hoa này. Tháng trước ra HN cũng cố đi tìm để "ngắm và chụp" về giới thiệu với mọi người. Tiếc là không đúng mùa nên hoa ít. Mà hình như nghe nói hoa Lộc vừng chỉ nở rộ vào buổi tối, sáng thì rụng hết, không biết có đúng không ? ( Nhân UT tặng hoa LV, tôi cũng "dưa góp" 1 tí, hình chụp "mộc" nên không đẹp bằng các bác "chiên" nghiệp ).Thứ Tư, 20 tháng 8, 2008
Góp
Sau khi xem ảnh của bác TM và TháiK8, tôi cũng đâm ra "mê" cái loại hoa này. Tháng trước ra HN cũng cố đi tìm để "ngắm và chụp" về giới thiệu với mọi người. Tiếc là không đúng mùa nên hoa ít. Mà hình như nghe nói hoa Lộc vừng chỉ nở rộ vào buổi tối, sáng thì rụng hết, không biết có đúng không ? ( Nhân UT tặng hoa LV, tôi cũng "dưa góp" 1 tí, hình chụp "mộc" nên không đẹp bằng các bác "chiên" nghiệp ).Thứ Ba, 19 tháng 8, 2008
Lộc vừng khoe sắc thu - Tặng AK7 và những ai thích
Một người bạn cũng hay đọc các Blog Trỗi, gửi cho cái “link” của số hoa lộc vừng này và có ý “tặng” UT. Post lên để mọi người cùng "hưởng"
Bên hồ Gươm, lộc vừng nở đỏ rực mỗi chiều thu gợi lại trong mỗi người những canh cánh bên lòng về mùa thu Hà Nội. Chính tại nơi này, 2 cây lộc vừng đã làm nhiều nhà nhiếp ảnh tốn công sức để tìm ra vẻ đẹp của nó.
Nguồn:Tin tức online
Thứ Hai, 18 tháng 8, 2008
TRÁI ĐÀO TIÊN
Vào đầu 1980, lương y Lê Minh Xuân ( không phải liệt sĩ LMX ) làm một chuyến qua xứ AiLao theo lời mời của bạn. Khi thăm chùa cổ , nhà sư trụ trì trân trong giới thiệu với ông một thứ quả lạ mà họ rất quý, được coi như thần dược, công dụng trị bá bệnh và bổ dưỡng( bằng chứng là nhà chùa hiện có 4 vị cao tăng sống trên trăm tuổi).
Khi về nước ông năn nỉ xin được chiết 5 nhánh mang theo... Ô già tôi khi đó là thân chủ của lương y, lại rất thích trông trọt nên được ông cho ngay 2 nhánh ( chắc nhờ tình nghĩa với các đ/c lão thành). Cây này rất dễ trồng và mau cho trái, đó chính là cây đào tiên. Ban đầu ô già tôi ngâm rượu, quý lắm, lâu lâu mới “chiết” ra chia xẻ với AE, thế rồi các bác già nghe tin lò dò kéo đến đông hơn. Báo hại trong túi mỗi đ/c lại có cái ve không nho nhỏ ...
Nay thì sản phẩm “rượu đào tiên”, “ viên đào tiên” , “cao đào tiên” bán ti tỉ trên thị trường. Gì chứ cái chuyện dạng nước cô thành cao, bột nén lại thành viên, viên hòa thành nước ...vốn là sở trường của các bác đông dược nhà mình, “ thích thì chiều” thế thôi! Nhưng chắc các bạn chưa biết chuyện này:
Sau khi về nước được ít lâu. Một ngày nọ, lương y LMX vãn chùa ở Thủ Đức, ông thấy mấy cây đào tiên cổ thụ ở đây và bọn “tiểu yêu” đang dùng thứ trái quý của mình làm banh đá. Hóa ra cây này có ở xứ ta đã lâu, dân ta sống cạnh một đống vàng mà cóc biết. Còn tôi, tình cờ vào chợ Bà Chiểu lại phát hiện ra rằng: vào dịp rằm, người ta mang hàng gánh đào tiên lên bán ở đây cho những người đi lễ cúng chùa. Lâu lâu tôi lại mua một ít về cho ô già, giá cũng rẻ. Chỉ có điều mấy bà bán hàng thảng thốt : “ sao giờ này mà còn có người biết lo cho cửa thiền đến thế “!
TM
10 nguyên soái TQ
Để bổ sung cho bài của TQ uttroi, xin đưa ra đây danh sách 10 vị Nguyên soái TQ với các chức vụ cao nhất đã từng trải qua trong các lãnh vực (nếu đăng toàn bộ chức vụ qua từng thời kỳ thì rất dài)
Nhiếp Vinh Trăn (1899-1992) / TL chiến trường miền Bắc (1936-1946) / UV BCT (1960-1986) / phó Thủ tướng (19…)
Từ Hướng Tiền (1901-1990) / Tổng TMT (1949-1978) / UV BCT (1960-1986) / phó Thủ tướng (1978-1981) & Bộ trưởng QP (1978-1981)
Diệp Kiếm Anh (1897-1986) / TMT Bát lộ quân (1936-1946) / phó CT Đảng (1973-1982) / Bộ trưởng QP (1975-1978)
Lưu Bá Thừa (1892-1986) / TMT Hồng quân (1934-1935) / UV BCT (1956-1969)
Chu Đức (1886-1976) / TTL Bát lộ quân (1936-1946) / phó CT Đảng (1956-1969 và 1973-1976) / phó CT nước (1947-1959) / CT UB TV QH (1959-1976)
Bành Đức Hoài (1898-1974) / phó TTL Bát lộ quân (1946-1949) & TL Chí nguyện quân viện Triều (1950-1953) / UV BCT (1956-1969) / phó TT (1954-1959) & Bộ trưởng QP (1955-1958) / bị HVB bắt và giết (1974)
Trần Nghị (1901-1972) / TL Tân tứ quân (1931-1933) / UV BCT (1956-1969) / phó Thủ tướng (1954-1972) & bộ trưởng Ngoại giao (1958-1972) / bị HVB thanh trừng (1967)
Lâm Bưu (1907-1971) / TL QĐ số 1 (1932-1935) / phó CT Đảng (1958-1971) / phó Thủ tướng (1954-1971) & Bộ trưởng QP (1958-1971) / phó Thống soái CMVH (1969-1971)
Hạ Long (1896-1969) / TL TĐQ số 2 (1934) / UV BCT (1956-1969) / phó Thủ tướng (1954-1966) / bị HVB bắt và giết (1966-1969)
La Vinh Hoàn (1902-1963) / CN Tổng cục CT / UV BCT (1956-1963)
Chủ Nhật, 17 tháng 8, 2008
Tìm hiểu: Trung Quốc-Lịch sử chế độ quân hàm và 10 vị nguyên soái đầu tiên
Xung quanh lễ phong quân hàm nguyên soái này đã có nhiều chi tiết đáng quan tâm: Tại sao Lâm Bưu, Diệp Kiếm Anh và Lưu Bá Thừa không tham dự lễ phong quân hàm? Mao Trạch Đông thì từ chối hàm Đại nguyên soái; còn 
Những con người của ngày này 63 năm trước

Lửa và Rơm!
Nhân đọc bài Hoan hô “Cấy” C11 của HBĐ, tôi chợt có những “liên tưởng kỳ quặc”.
Thôi thì blog này là nơi chúng ta đã quy ước sẽ chia sẻ với nhau cả niềm vui và những nỗi buồn khi đã “về” già, tôi cũng cứ mạnh dạn bốt lên những “liên tưởng” kỳ quặc này hy vọng rằng sẽ có vài ba ý kiến chia sẻ, đồng cảm với mình!
Cái ngày góp mặt ở Trỗi ấy, chúng tôi (ta) còn bé lắm.
Tôi không sao hình dung được ngày ấy tôi bé thế nào nữa, bé về mặt vật lý ấy. Nói thế nào nhỉ? Bé tẹo tèo teo! Nhưng mà bé bằng ngần nào?
Chỉ biết rằng, mãi cho đến khi tôi vào lớp 10, tôi vưỡn chỉ nặng có 42kg, “tầm cao” của tôi chắc chỉ độ 1m45, nếu tôi nhớ không nhầm!
Những kỷ niệm ngày “thiếu sinh quân” ấy đối với tôi cứ chợt ẩn, chợt hiện, chẳng có gì rõ ràng, chẳng có gì đầy đủ, có đầu có đuôi cả.
Nếu chỉ căn cứ vào “tầm vóc” của tôi ngày ấy thì đúng là tôi thuộc đám “quân sinh thiếu” … cân thật chẳng sai!
Tôi cũng nhớ mang máng về những lần tập hợp học sinh trường Trỗi, nếu “chẳng may” mà lớp chúng tôi “phải” ngồi gần C11 thì không đứa nào không… bỏ chạy! (?)
Cho đến giờ, mỗi khi nghĩ lại chiện cũ, tôi lại thấy …hơi hơi “kỳ cục”.
Cũng dễ hiểu thôi: ngày ấy cho đến khi tôi (và HBĐ?) … dậy thì… còn…xa lắm.
Tôi cũng còn nhớ dân Trỗi ta hồi đó… anh hùng lắm!
Bằng chứng là ngày tôi còn bé tẹo tèo teo ấy, thì nhiều bạn chúng ta cũng đã “nhớn” lắm rồi và lại còn hay “uýnh nhau” nữa!
Nhưng mà nhớn “bằng ngần nào” rồi thì tôi cũng không sao hình dung ra được.
Chỉ biết rằng các bạn ấy nhớn hơn tôi, “to” hơn tôi - tuy vẫn còn bé, mà lại dám uýnh nhau nữa - thật coi cái chết cứ nhẹ tựa lông hồng, chẳng có tí kí lô nào sất - thì quả là anh hùng!
Thế chả gọi là anh hùng thì gọi là gì?
Nhưng anh hùng gì mà cứ thấy nữ là ...bỏ chạy?
Bây giờ, khi “nhớn” rồi, mỗi khi nghĩ lại chiện cũ, tôi lại không cho rằng chúng ta hồi ấy anh hùng nữa!
Tôi nghĩ hồi đó chúng ta chỉ được cái anh hùng… rơm!
Rồi thì tôi suy luôn ra lính Trỗi ta ngày ấy đều là những anh hùng…rơm!
Cứ mỗi lính Trỗi (nam) ta là một … bó Rơm!
Bất kể là nhớn hay bé, bất kể là “to” hay “nhỏ”!
Rồi thì vẫn cái đà liên tưởng này, tôi nghĩ đến các bạn nữ C11.
Đã trót khẳng định mỗi nam Trỗi ta là một bó Rơm, tôi buộc phải xem mỗi bạn nữ Trỗi ta là một cái… mồi Lửa vậy!
(Mong các bạn nữ đọc đến đây thì đại xá cho những liên tưởng kỳ quặc của tôi).
Rơm thì nhiều, mà Lửa thì ít. Có phải thế không nhỉ?
Nhưng dù Lửa có ít thì vẫn không thể chủ quan mà để gần Rơm được. Có phải thế không nhỉ?
Rồi thì đôi khi tôi lại cho rằng cái hồi bé tẹo ấy xử sự như vậy có khi lại hay: chúng ta đã sớm biết cảnh giác Lửa với Rơm?
Để đến bây giờ chúng ta còn có chiện để nhớ lại và vui với nhau?
Nói đổ xuống sông xuống biển: ngộ nhỡ ngày ấy để Lửa gần Rơm?
Chẳng biết có sao không nhỉ?
Biết bao kỷ niệm ngày xưa cứ chợt hiện chợt ẩn trong tôi, chẳng có đầu, chẳng có cuối…
Các bạn có thấy tôi suy nghĩ kỳ quặc không?
