Bài ca Trường Nguyễn Văn Trỗi

Nhạc và lời: Hồng Tuyến

Thứ Bảy, 16 tháng 2, 2013

Những đôi mắt mang hình viên đạn

Ngày mai 17/2, ngày 17/2/1979, ngày mà dân tộc Việt nam không thể quên tội ác của quân Trung quốc xâm lược. Để “Tưởng nhớ những người con yêu của Tổ quốc đã ngã xuống trong cuộc chiến đấu chống quân xâm lược Trung Quốc tại biên giới phía Bắc, biên giới Tây Nam, tại Hoàng Sa và Trường Sa“. Xin giới thiệu một sáng tác của nhạc sĩ Trần Tiến thời kỳ đó.
Những đôi mắt mang hình viên đạn    
Nguồn: Vietnamnet
Sáng tác: Trần Tiến
Thể hiện: Trần Hiếu
Trần Tiến sáng tác Những đôi mắt mang hình viên đạn vào mùa xuân 1979, sau khi anh vừa tốt nghiệp Nhạc viện Hà Nội, khoa Thanh nhạc và Sáng tác.
1979. Việt Nam khi ấy vừa độc lập được vài năm, đã sạch bóng thù, song khó khăn vẫn chồng chất trong kinh tế và ngoại giao, và chinh chiến vẫn còn đe dọa. Như lời than của Trần Đăng Khoa, sau đó hai năm, trong Thư tình người lính đảo:
Đất nước gian lao chưa bao giờ bình yênBão thổi chưa ngừng trong những vành tang trắng
Con người Việt Nam xưa nay, qua bao cuộc chiến chinh, rất thấu hiểu cái giá của hòa bình và quá biết chiến tranh không phải trò đùa. Những người lính - như tiền nhân của họ trước đó gần 120 năm, nếu không phải ra trận có lẽ cũng chỉ biết "cui cút làm ăn; toan lo nghèo khó" (Văn tế nghĩa sĩ Cần Giuộc - Nguyễn Đình Chiểu).
Họ cầm vũ khí, phần nhiều không phải vì những sứ mệnh lịch sử màu mè, hay vì những lý tưởng trừu tượng xa vời, mà chính vì những gì gần gũi nhất: ánh mắt mẹ già, em thơ, và qua đó, đôi mắt của quê hương, của những gì thiêng liêng nhất.
Trước Trần Tiến, Nguyễn Đình Thi trong thi phẩm nổi tiếng Đất nước, đã có hai câu thơ xuất thần với hình ảnh đôi mắt thân thương trong thời ly loạn:
Những đêm dài hành quân nung nấuBỗng bồn chồn nhớ mắt người yêu
Cũng như thế, nhưng dồn dập hơn và khốc liệt hơn, dù dung dị, trong ca từ của Trần Tiến, là đôi mắt xuyên suốt ca khúc, và dõi theo mỗi bước chân của người lính. Ở đây, không còn là hình ảnh đôi mắt lãng mạn, ước lệ kiểu "dìu dịu buồn Tây Phương" và "u uẩn chiều lưu lạc - buồn viễn xứ khôn khuây" của người em gái trong Đôi mắt người Sơn Tây của Quang Dũng. Mà là những đôi mắt cháy bỏng, thôi thúc, khiến người lính chỉ còn biết lặng im:
Đoàn quân lặng im, nhìn đàn em bé, từng đôi mắt đen xoe tròn, từng đôi mắt mang hình viên đạn, từng đôi mắt sáng lên cháy lên như ngàn viên đạn, từng đôi mắt quê hương trao cho đoàn quân
Nét nhạc trầm hùng và dồn dập theo nhịp đi, gợi hình ảnh trùng trùng điệp điệp đoàn quân ra trận và cảm giác về muôn vàn gót chân những nạn nhân chạy loạn thời chiến:
Đoàn quân lặng im, ngược dòng người đi, một đôi mắt bao lần tiễn biệt một đôi mắt bao lần ước hẹn, một đôi mắt sáng lên, cháy lên muôn vàn ánh lửa.Kìa đôi mắt quê hương trông theo đoàn quân.
Trần Tiến có nhiều ca khúc về tình yêu tổ quốc, về người lính trong chiến đấu và thời hậu chiến, đa phần đều thấm đượm tính nhân văn, nét nhạc trữ tình. Riêng Những đôi mắt mang hình viên đạn bạo liệt hơn về ca từ và mạnh mẽ hơn về nhạc điệu, ý tứ dù không thật mới, nhưng sự thể hiện rất hiệu quả và ấn tượng.
Mỗi cuộc chiến, mỗi thời đại đều có những tác phẩm mang tính cổ động, minh họa cho những gì diễn ra và cho dù sự hiện diện của chúng là cần thiết và dễ lý giải, nhưng tuổi thọ của chúng đa phần thì không bền, khó trụ lại với thời gian.
Những đôi mắt mang hình viên đạn ở ranh giới một tác phẩm của thời cuộc, nhưng có lẽ chất lửa và nội dung nhân văn của nó đã khiến nó là một trong số ít ỏi những ca khúc có nội dung trực tiếp về cuộc chiến biên giới phía bắc mà giờ đây vẫn được nhớ tới, thậm chí được thu âm lại, cho dù sự thể hiện của giới ca sĩ thời bình không thể có hồn như các bậc đàn anh của họ ở thời điểm bài ca ra đời.
Dầu sao, vẫn nên nghe Những đôi mắt mang hình viên đạn, để cầu mong đừng bao giờ chúng ta còn phải chứng kiến những đôi mắt tiễn biệt, ước hẹn, cầu khẩn và uất hận như của các em thơ, mẹ già trong ca khúc.   Nguyễn Hoàng Linh
Phần Clip này do Khánh Duy trình bày.

Tấm hình B3 K7 quyết thắng

Tấm hình lịch sử B3 K7 quyết thắng chụp ở sân bóng rổ ở trừơng cũ (Nhất Trung, Quế lâm TQ) đã được 46 năm. Sản phẩm này là của 2 bạn Tập Thanh và Hòa Bình. Đến nay 2 bạn đều đã ra đi thanh thản để lại cho trường những kỷ niệm đẹp. Mong rằng các bạn Trỗi thấy hình kỷ niệm này lại nhớ tới "chiến công" 2 bạn. Câu chuyện này đã được ĐN ghi lại
Bài và ảnh do TK7 cung cấp

Hình ảnh Nguyễn Hòa Bình lúc còn niên thiếu

Dưới đây là hình cũ của 4SG nhờ TK7 scan để đưa vào vi tính lưu trữ. Hình ảnh được chụp từ thời mới vào Trỗi và sau khi tốt nghiệp Trỗi về trường Chu Văn An, Hà nội.

4SG lúc mới vào trường Trỗi
Đội bóng đá lính Trỗi trong đó có Tư tại trường Chu Văn An, Hà nội


Tư SG cùng với Lý Tân Huệ
Tư SG và chị gái
Tư SG cùng với mẹ và chị gái
Trịnh Hồng Hà & Nguyễn Hòa Bình
Ảnh do TK7 cung cấp

Những hình ảnh của 4SG

Thế là 1 đồng đội K7 đã ra đi. Nghe nói 9h30' anh em đã đến Nhị Bình, Hóc môn để viếng thăm người bạn hiền, mà tôi biết trễ nên không tới kịp. Gửi mấy tấm hình chụp lần cuối với Tư Ruồi ở nhà cũ (trước khi giải tỏa). Mấy ảnh từ năm 2010 ở nhà 4SG như 1 lời chia buồn với người bạn Trỗi. tk7

Từ phải qua - HMK6, 4SG, Trần Anh Minh K3, Hưng K9



4SG quay lưng lại (đối diện với Đạt "bột")
Nha4SG : là nhà bị giải tỏa
Hình lưu niệm ngày hạ cây nêu trước khi nhà bị giải tỏa. Từ phải - Lục "mần", Phan Thăng Long (giun), Dũng Sô, Trung Liêm, Hòa Bình, Hưng K9, Đạt K8
Nhà tình nghĩa: là do UB xây cho gia đình liệt sỹ (ông già nguyên là sư trưởng 330, mất năm 1967)
Tư SG đứng giữa
4SG bìa phải

Long giun đi ra từ ngôi nhà chính nơi mà bà Nguyễn Thị Minh Khai  sinh con tại đó. Nếu chưa chính xác thì xin lỗi 4SG.
 4SG trong một lần giao ban cafe

Bài và ảnh do TK7 cung cấp.

Thứ Sáu, 15 tháng 2, 2013

Tin buồn.

Bạn Nguyễn Hòa Bình, tức Tư Sài Gòn (B3 - K7) đã mất 17h30 chiều ngày 15 tháng Hai 2013. Linh cữu hiện quàn tại nhà riêng xã Nhị Bình - Hóc Môn t/p Hồ Chí Minh. Tang lễ sẽ cử hành vào 6h sáng mai 17 tháng Hai tại nhà riêng sau đó đi hỏa táng tại Bình Dương.

Thứ Tư, 13 tháng 2, 2013

Phút thư giãn của Bạn Trỗi.

Cây nhà lá vườn nhé!

Nguồn: FB của T.H.A

Internet không của riêng ai.

Chiều mùng 4 Tết.
- Hôm nay giá quýt "thế giới" lên xuống thế nào?
- Bác cứ trêu em!
- Cô dùng 3G à?
- Xung quanh đây Wifi thiếu gì hả bác! tranh thủ vắng khách em đọc báo mạng cho đỡ buồn, suốt ngày bán hàng thế này làm sao biết được xung quanh thế nào!
- Cho tôi xin tấm hình nhé!
- Em xấu thế này bác chụp em, ngượng chết!
- Yên tâm! Không chụp mặt đâu.
Đây là hình ảnh cô bán quýt đầu ngõ phố tôi tranh thủ lướt Web, mà laptop Samsung hẳn hoi nha! xem bức ảnh, cứ "lăn tăn" đến chuyện mạng của nhiều bác Trỗi ta. Chụp được bức hình, mua ủng hộ cô ấy 1 cân quýt. Quýt cũng ngọt phết.