Bài ca Trường Nguyễn Văn Trỗi

Nhạc và lời: Hồng Tuyến

Chủ Nhật, 14 tháng 10, 2007

Thư giãn chủ nhật

Sau một trận nhậu quắc cần câu, ba người gọi taxi về nhà. Khi tới nhà người thứ nhất, hai người kia cố mãi mới dìu được anh ta xuống xe, nhưng anh ta đứng không vững, cứ nằm lăn ra vỉa hè. Hai người kia sốt ruột lên xe đi tiếp. Trong xe họ nói với nhau:

- Tôi nghiệp, thằng cha không còn đứng nổi nữa.

Tài xế taxi nói xen vào:

- Nhưng các ông cứ dốc ngược đầu anh ta xuống đất thì đứng làm sao nổi!


** *


Trong bữa tiệc, một ông khách thấy vợ mình biến mất cùng chủ nhà. Lát sau, khi bà vợ quay lại, ông hỏi:

- Mình vừa đi đâu vậy?

- Tự nhiên em thấy người không được khỏe nên chủ nhà đưa em đến tủ thuốc gia đình của ông ấy. Bây giờ thì em đỡ rồi.

- Phải, mình không nói thì tôi cũng đoán ra, vì ông ta còn quên chưa kéo khóa cái tủ thuốc kia kìa!

(Sưu tầm)

Thứ Bảy, 13 tháng 10, 2007

GẶP NHAU CUỐI TUẦN, CHIỀU THỨ 6

Hôm qua, bọn B2 tụ nhau nhân dịp Bùi Thắng B2 ở ngoài Bắc vô công tác. B2 trong này chỉ có mấy đứa , kể cả Tăng Tiến bổ xung thêm chỉ có nhõn 5 đứa : Kiếm nhị, Đặng nguyên Bình "Bình tiểu", Phạm Mạnh Hùng, Tạ Hòa. Họp mặt lần này lại do Phương Tuấn cựu B1 nguyên B6 chủ trì. Mở rộng thêm có Đạt "bột", Phan Bắc B1 kiêm B5, Hải "cẩu", Minh Long B3, Trần Anh Tuấn tức Tuấn "lùn" "ruồi", Phan thành Công B5, do nhà gần địa điểm chúng nó họp mặt nên được mời? thiếu "Bình tiểu" chắc nhà quá xa? Sau màn nhận diện nhau, có thằng phải hơn 30 năm mới gặp lại kể từ khi trường giải tán.

Câu chuyện bắt đầu trở nên rôm rả, bao nhiêu kỷ niệm một thời sống bên nhau chúng bắt đầu thổ lộ. Từ chuyện lấy trộm thuốc lá của Cúc lồi ( bây giờ nó chết rồi mới dám kể ), Tăng Tiến thì kể chuyện bán đàn vịt cho Quang Tuệ 2,5 đ nhưng khi Tuệ vác cây que, đầu có buộc cọng dây nối với một cái lá như chú chăn vịt thứ thiệt lùa đàn vịt đi bơi thì cả đàn vịt bơi lạng quạng, làm Tuệ toét cứ thắc mắc sao vịt lại không biết bơi ? Có biết đâu Tiến bán cho Tuệ đàn vịt què. Chuyện B5 ăn cắp bánh mì thì tôi là nạn nhân. Tối hôm đó tôi thấy Xuân Nam, Lợi móm hình như cả Võ Hùng, Tuấn lùn, Phan thành Công thì phải ? Rủ nhau len lén đi rất bí mật, chốc sau trở về 1 balô bánh mì mới ra lò, còn nóng hổi. Gửi balô trong tủ đầu gường của tôi, mùi bánh mì bốc lên ngào ngạt cả phòng. Tất cả leo lên gường đi ngủ, thì thầy Đạm bước vô gọi Nguyễn Thắng Lợi (Lợi móm) lên phòng thầy, đánh đòn tâm lí: Em này mọi khi ốm yếu, mà sao tim hôm nay cứ đập rộn ràng hẳn lên? Không biết thầy nói gì nữa nhưng Lợi phải khai "Mấy chú du kích núp trong đống rơm", dĩ nhiên cái balô đựng bánh mì bị xung công. Chuyện tôi ra ngoài Bắc dự 40 năm thành lập trường, cả một đám không biết tôi là ai ? Cứ đoán già, đoán non sao ông này biết nhiều người thế ?Không biết ông học khóa mấy ? Hay là nhà báo ? Vì cứ thấy tay cầm máy ảnh chạy lăng xăng. Giận nhất là có cả những thằng bạn thân của tôi hồi ở trường, trong quân đội như Hải Hòa, Quốc Thắng cũng không nhận ra tôi ? Nhìn lại mình thì không thể trách chúng nó được, dừ quá rồi. Lúc trẻ thì trẻ hơn tuổi, lúc già thì cũng già hơn tuổi, vượt cả mấy "ông anh" K4, K5 !!! Hơn nữa mấy chục năm không gặp rồi. Quốc Thắng khi đã nhận ra tôi cứ xin lỗi mãi, tạ lỗi bằng cách tự lái xe đưa tôi ra sân bay Nội bài. Còn nhiều chuyện nữa, chúng nó bảo phải kể trên blog của khóa cho mọi người cùng ôn lại, nhưng nói đến ai viết thì không thấy trả lời, chúng nó nhận xét bây giờ sờ đến vi tính nhiều tên ngại gõ quá, dấu má cứ lộn hoài, nên ngại viết! Chuyện nghịch ngợm của Trỗi khóa út thì nhiều, càng kể càng hăng nên ngồi đến khuya chẳng ai muốn về. Lần trước ở ngoài Bắc vô có Liêm mèo, Quang Hà, Tiến Minh cũng thế, trò chuyện đến khuya, quán chỉ chờ mình về là đóng cửa, mà chuyện cũ ôn lại còn chưa hết. Thế mới biết lâu lâu gặp nhau tâm sự là nhu cầu của anh, em ta, tuy chỉ ở với nhau 3 năm trường Trỗi nhưng có lẽ sự giáo dục đầy đủ, mang tính kỷ luật quân đội là bệ phóng cho ta vững bước đi tiếp trên mọi chặng đường còn lại .

Mong các bạn trên khắp mọi miền đất nước, mỗi khi có dịp ghé qua Sài gòn hãy liên lạc với chúng tôi để được có dịp ôn nghèo, kể khổ với các bạn, nhà tôi tuy nghèo nhưng tấm lòng rộng mở…

Hồ Bá Đạt

ĐT : 0903811111

(Photo: Dương Đức Hải)

Cố Bộ trưởng Bộ Giáo dục Nguyễn Văn Huyên

Vài nét về cố Bộ trưởng Nguyễn Văn Huyên

Cố Bộ trưởng Nguyễn Văn Huyên sinh năm 1905. Ông đỗ cử nhân Văn chương kiêm cử nhân Luật tại Đại học Sorbonne năm 1931. Trong thời gian làm bằng Tiến sĩ ở Pháp ông dạy học tại Trường Ngôn ngữ Đông phương.

Ngày 17/2/1934, ông trở thành người Việt Nam đầu tiên bảo vệ xuất sắc luận án tiến sĩ văn khoa tại Đại học Sorbonne,
Paris. Luận án chính là "Hát đối của nam nữ thanh niên ở Việt Nam" và luận án phụ là "Nhập môn nghiên cứu nhà sàn ở Đông Nam Á". Chủ tịch hội đồng chấm luận án, giáo sư Vendryès, coi đó là “một sự kiện đáng ghi nhớ trong lịch sử Sorbonne”.

Năm 1935 ông về nước làm giáo sư trường Bưởi (trường Bảo hộ) Ban Tú tài bản xứ, cùng dạy học với người bạn thân thiết là giáo sư Nguyễn Mạnh Tường.

Năm 1938 sau thời Phan Bội Châu và Đông Kinh Nghĩa Thục, ông từ bỏ nhiệm vụ dạy Sử - Địa Pháp cho lớp trẻ Việt Nam và chuyển sang Trường Viễn Đông Bác cổ.

Năm 1938, ông giúp thành lập bộ môn lịch sử văn minh Việt Nam tại trường Đại học Luật Hà Nội.

Ông được Quốc hội cử giữ chức Bộ trưởng Giáo dục vào phiên họp tháng 11/1946 và giữ trọng trách này trong 29 năm cho đến khi mất vào tháng 10/1975. Được giải thưởng Hồ Chí Minh, huân chương độc lập hạng nhất, tên ông được đặt cho phố chạy ngang Bảo tàng Dân tộc học Việt Nam nơi con út Nguyễn Văn Huy từng làm giám đốc.

…. Trong lúc họng súng của địch cách nơi ẩn nấp có vài mét, ông Bộ trưởng đã không nương tay giáng cho cậu con trai út của mình một cái tát "thật là đau". Nhờ đó, mạng sống của hơn chục con người và thành quả của cách mạng bảo toàn...

…. Trong những ngày tháng cam go đấu tranh ngoại giao tại Fontainebleau (Pháp) năm 1946, có một bức thư trĩu nặng tâm tư được gửi về gia đình của một "ông Nghè Tây học" xứ An Nam... Bốn tháng sau đó, ông nhận lời mời của Chủ tịch Hồ Chí Minh để trở thành vị Bộ trưởng Bộ Giáo dục của Việt Nam cho tới ngày đất nước hoàn toàn thống nhất...

…… Có học vấn uyên thâm đỉnh cao Việt Nam đầu thế kỷ XX, lại giữ chức vụ then chốt trong Chính phủ Việt Nam đương thời, nhưng ông Bộ trưởng Huyên vẫn "vui vẻ" với khẩu phần ăn là ...hai bắp ngô luộc. Và, suốt gần 30 năm tại nhiệm, ông Bộ trưởng "chưa vào Đảng" đó vẫn cống hiến tài năng và tâm sức của mình cho ngành giáo dục tới tận khi trút hơi thở cuối cùng..

Những mẩu chuyện về cố Bộ trưởng Bộ Giáo dục Nguyễn Văn Huyên Đọc tại đây

(Theo Lanhdao.net)

Thứ Ba, 9 tháng 10, 2007

Tản mạn

FKK Việt nam

Khi những tiếng sấm đầu tiên và những cơn mưa rào còn chưa chắc hạt không đủ để làm nên một dòng chảy ngầu đỏ cho đúng với cái tên gọi sông Hồng. Ông bạn “già” vong niên của tôi cùng một ông bạn nữa rủ tôi ra bãi giữa tắm tiên.

Thú vui hơi có phần cậy mình tuổi tác, nhưng ở vào cái tuổi nhôm nhoam này có lẽ đó là một trò chơi lành mạnh hiếm hoi. Chẳng thể nhà hàng, vũ trường như lớp trẻ. Lại cũng không bia bọt bời bời được như đám trung niên. Người có tuổi không có trò chơi gì cả. Cũng tại mình thôi! Cả một thời trai trẻ cắm mặt làm lụng, mưu sinh chỉ để lo cho lớp trẻ sau mình. Mấy ai đã chuẩn bị được thú vui cho ngày xế bóng?

Bậc thang sắt từ trên cầu Long Biên dẫn xuống bãi giữa đã ọp ẹp han gỉ, giống như một mớ phế thải hơn là một chiếc thang. Bãi ngô non trải dài xen lẫn cỏ, xanh đến hoang đường. Ba người bạn tóc muối tiêu muối lầm lũi trong xanh ngắt. Bến tắm là một doi cát nâu non thoải mình cuối bãi. Ông bạn bảo, năm nào cũng có vài người chết đuối ở đây! Cả ba cùng bất chợt đưa mắt sang điệp trùng rác rến tạm bợ suốt dọc chiều dài con sông, đoạn chảy qua thành phố.

Áo quần giày dép vứt tứ tung trên cát. Ông bạn già khum hai bàn tay gầy guộc che vào cái chỗ trước đây đã từng là "phần nhạy cảm" làm tôi phì cười. Cứ để tự nhiên mà khởi động xương khớp tránh bị “chuột rút”, khi xuống nước cho chắc ăn. Dĩ nhiên cũng chỉ dám bơi xuôi ven bờ phòng khi đuối sức có thể tạt ngay vào bãi cát nằm nghỉ. Thanh thản nằm ngửa mặt nhìn lên cao xanh là một thú vui không thể thiếu mỗi lần tắm tiên và cũng là chuyện không thể thực hiện được ở bất cứ đâu trong thành phố. Nó xa xỉ đến mức không một ai dám có nhu cầu...

Sống với dòng sông hơn nửa thế kỷ, ai cũng có những kỷ niệm của riêng mình. Bạn còn nhớ từng mô cát, những lùm cây đã cùng người tình xưa cũ đắm đuối nhiều đêm. Cũng vì ngày ấy đã làm gì có nhà nghỉ, hay người ta không có lúc nào để nghỉ thì cũng vậy thôi! Tôi trốn học ra sông bơi lội cùng đám bạn. Vùi cặp sách trong cát, lúc ra về quên biến. Mất chiếc cặp sách ngày ấy là cả một sự kiện trọng đại trong gia đình. Đó là chiếc cặp da mẹ tôi được mua phân phối, ở cơ quan chỉ dành cho lãnh đạo...

Ông bạn vong niên băn khoăn, không biết dự án cải tạo đoạn sông Hồng chảy qua thành phố có còn dành chỗ cho bãi tắm tiên này? Nghĩ cũng hay nhưng sực nhớ, vội nhắc, ông nên đăng ký bản quyền ý tưởng này ngay kẻo mai kia lại có tranh chấp! Ông cười buồn, có tranh chấp thì lúc ấy mình cũng đã "bơi về nơi xa lắm" mất rồi! Đừng lo, bản quyền còn có giá trị năm mươi năm sau ngày tạ thế! Đấy, chính ông lại lo cho lớp trẻ nữa rồi!

Phóng sự: Tắm tiên bãi giữa sông Hồng

Chủ Nhật, 7 tháng 10, 2007

Chữa vặt không được

Có một căn bệnh đã thành “mãn tính” chi phối các quá trình sản xuất và tiêu thụ trong xã hội Việt Nam. Đó là làm gì cũng thích của rẻ, miễn sao là rẻ, dù chất lượng có bị hạ thấp một chút cũng chịu được.

Trong quá khứ, nền giáo dục Việt Nam không thoát khỏi căn bệnh đó. Dắt con đi xin học là bà mẹ xưa vừa cười vừa “mặc cả” ngay với thầy rằng chả có bao nhiêu để trả học phí đâu, cuối năm chỉ xin có con gà với mấy cối gạo mang biếu, thôi thì trăm sự nhờ thầy giúp cho.

Nhất quyết bắt con phải theo học, nhưng nói cho cùng, học như thế nào thì các gia đình xưa không cần biết. Nhiều người cũng nghĩ chuyện xa xôi, bảng nhãn, thám hoa. Nhưng càng nhiều hơn bội phần là những trường hợp họ chỉ xin thầy dạy cho đủ chữ để đọc mấy tờ giấy thuế và giá có ai có nói chữ (tức dùng vài chữ Hán lạ) thì cũng nghe thủng. Cốt lấy cái tiếng gia đình ham học, thế là được rồi!.... ( Đọc tiếp tại đây )

Thứ Tư, 3 tháng 10, 2007

Quyền lực là thách đố

Ai cũng muốn có quyền nhưng không phải ai cũng có thể cầm quyền.
Nếu quyền lực nằm trong tay kẻ nghèo thì mối nguy rất lớn. Người nghèo trí đoản mà tham lam. Vì nghèo nên lúc nào cũng thèm tiền và họ có thể biến quyền lực thành tiền. Họ hành người khác cho ra tiền. Họ bán chức tước để lấy tiền. Quyền lực đẻ ra sự tha hóa. Quyền lực tuyệt đối đẻ ra sự tha hóa tuyệt đối. Người giàu nắm quyền lực rất khác người nghèo làm quan. Người giàu cầm quyền là để hành ý, hành chí chứ không phải vì kiếm vài đồng bạc. Vì thế khi cần thiết họ từ chức một cách nhẹ nhàng chứ không cố đấm ăn xôi. Người có tri thức cầm quyền cũng rất khác người ít học. Người tài giỏi không xem cái ghế quyền lực họ đang ngồi là to, vì cái đầu của họ còn lớn hơn cái ghế đó, vì thế họ không dùng những thủ đoạn hèn mạt để có quyền.
Người cầm quyền là người đứng đầu, mà Trung quốc gọi là “Đại nhân”. Chữ nhân đứng và chữ nhất gạch ở phía trên thành chữ đại. Như một người giang tay, giang chân đứng giữa trời đất. Đó là người số một, người đứng đầu. Nhưng chỉ cần đặt một dấu chấm nhỏ dưới nách bên trái thì thành chữ khuyển, tức là con chó. Quyền lực có thể đẻ ra sự tha hóa. Có quyền lực mà vẫn giữ được cốt cách, tâm vẫn sáng, trí vẫn minh mới là người có bản lĩnh. Do đó, quyền lực là thách đố gay gắt nhất. Không có quyền thì sợ thấp cổ bé họng, không được xã hội nể trọng, không khẳng định được mình. Nhưng có quyền rồi thì tha hóa, tự đánh mất chính mình, thân bại danh liệt.
Thật ra quyền lực không nhất thiết phải là chức tước địa vị. Tài năng là một quyền lực bất biến, còn chức vị là thứ quyền lực khả biến. Quyền lực do tài năng đẻ ra là bền vững nhất, lương thiện nhất. Còn quyền lực do chức vị đẻ ra thì nay còn mai mất và luôn thường trực nguy cơ tha hóa. Nếu hiểu hết chữ quyền rồi mới cầm quyền thì không còn là mối lo của chế độ và xã hội.
Sưu tầm
Đọc thêm HỌC LÀM QUAN

Thứ Ba, 2 tháng 10, 2007

Trao đổi kinh nghiệm

Cách đây một thời gian BBT đã phổ biến kinhnghiệm, cách truy cập vào các trang WEB hoặc blog của Google, nay xin trao đổi một cách cụ thể đơn giản để mọi người tham khảo :

A/ ĐỊNH NGHĨA PROXY là gì?

Proxy là một trong những giải pháp giúp bạn vượt qua bức tường lửa, nếu bạn muốn truy cập một trang Web mà bị ngăn chặn hoặc rất khó truy cập vào
Thay vì truy cập thẳng vào trang Web mà bạn muốn, bạn phải đi vòng qua một địa chỉ khác. Những địa chỉ này gọi là PROXY, và được cung cấp miễn phí bởi các máy chủ gọi là PROXY SERVERS. Vậy vấn đề là làm thế nào tìm được những địa chỉ ấy? Gọi là ‘những địa chỉ’ vì chúng có nhiều và thay đổi thường xuyên.

PROXY gồm hai phần. Thứ nhất là một dãy số gọi là địa chỉ IP, được chia thành bốn nhóm, ngăn cách bởi các dấu chấm, thí dụ 203.162.132.11 và phần thứ hai là Port, tức là cửa, gồm hai hay bốn số, được ngăn cách với địa chỉ IP bằng dấu hai chấm, thí dụ 80 hay 8080...

Cách đơn giản nhất để tìm ra một proxy là vào trang Web của GOOGLE ở địa chỉ www.google.com, đánh vào chữ PROXY, click GOOGLE SEARCH. Bạn sẽ thấy rất nhiều PROXY LISTS, tức là danh sách PROXY. Chọn vài cái rồi ghi lại, để nếu cái này không dùng được thì thay bằng cái khác.

B/ Đã có PROXY rồi, thì làm như sau:

I/Đối với trình duyệt Internet Explorer:

Thực hiện bốn bước như sau:

Bước 1./ Mở chương trình Internet Explorer. Đưa chuột tới nút Tools, CLICK, một Menu dọc hiện ra, chọn Internet Options, tức là hàng cuối của Menu.

Bước 2./ Click vào 'Connections', chọn LAN settings, ở cuối trang, CLICK.

Bước 3./ Cửa sổ mới có tên là Local Area Network (LAN) Settings. Chọn phần là PROXY SERVER, đánh dấu chọn cả hai ô, rồi đưa chuột đến nút ADVANCED, CLICK.

Bước 4./ Trang mới có tên là PROXY SETTINGS. Đánh địa chỉ PROXY đã có vào hàng HTTP, tức là hàng đầu tiên. Nhớ là một ô đánh IP và một ô đánh Port, tức là cửa. CLICK vào ô Use the same proxy server for all protocols, tức là dùng PROXY cho mọi giao thức. CLICK OK.

II/Đối với trình duyệt Firefox:

Bước 1./ Mở trình duyêt Firefox. Đưa chuột tới Tool, CLICK, một Menu dọc hiện ra, Chọn Options, tức là hàng cuối của Menu

Bước 2./ Click vào Advanced, Click tiếp vào Network, Click vào Settings,

Bước 3./ Đánh dấu chọn Manual Proxy Configuration, Ghi địa chỉ PROXY đã có vào hàng HTTP proxy, Chọn và đánh dấu vào Use this proxy server for all protocols (tức là dùng PROXY cho mọi giao thức).

Bước 4./ Click OK là xong

Lưu ý là mỗi PROXY chỉ có thể sử dụng trong một thời gian ngắn, nên nếu dùng PROXY này không được thì thay bằng cái khác. Đó là lý do tại sao phải ghi lại vài PROXY.

NQV