Bài ca Trường Nguyễn Văn Trỗi

Nhạc và lời: Hồng Tuyến

Thứ Năm, 6 tháng 3, 2008

Chợ chiều, mẹ và con gái.

Con gái chỉ quen đi siêu thị, đẩy xe đẩy, lướt sơ qua giá bì,... và gom hàng bỏ vào xe đẩy. Con gái đi chợ như thế. Mỗi khi mẹ vắng nhà dài ngày mà trong tủ lạnh đã hết đồ ăn dự trữ. Con gái chỉ quen đi chợ như thế. Mỗi khi có nhiệm vụ "hậu cần" trong những buổi liên hoan, ăn chơi, đi xa của lớp. Nhanh. Gọn. Sạch. Mát. Không ồn ào. Và không lao xao, xì xào hỏi giá, trả giá.
Hôm nay con gái về sớm. Đi chợ cùng mẹ buổi chiều. Không phải là siêu thị. Chợ chiều, vắng hơn so với chợ sáng, không ồn ào so với chợ sáng, nhưng cũng đủ đông để hiểu "đúng là cái chợ", "ồn ào như cái chợ", hay "lộn xộn như cái chợ",... đại khái những khái niệm, những câu so sánh mà ông bà ta vẫn đem cái chợ ra làm vế đối. Cũng đủ đông để con gái đi chợ. Chợ chiều. Để lướt bộ đôi dép lẹp xẹp trê hàng đóng sẵn trên bao n nền đất gồ ghề, hơi ẩm, vương vải trong những quầy rau, quầy tôm cá. Chợ chiều. Để lúi cúi lựa rau, thịt, cá... Chợ chiều. Để nghe lào xào trả giá. Mẹ trả chi li đến hàng năm trăm đồng. Người bán cũng chi li không kém với hàng năm trăm đồng như thế. Mẹ thoăn thoắt lúi húi lựa đồ. Cái này tươi, cái này non, cái này tốt,... Con gái cũng cúi xuống lựa đồ như thế. Nhưng, chốc chốc, mới đưa lên một củ hành, một quả quýt, "cái này được không mẹ?" Chợ chiều. Để cả hai mẹ con cùng sàng vô những quầy quần áo, cột, kẹp, toàn đồ con gái. Chỉ vì đi chợ chung với con gái. Chợ chiều. Để mẹ bảo "đi chợ với chị hai lâu quá" và "tốn tiền quá", "toàn những món ăn chơi thôi". Chợ chiều. Để mẹ bảo, "lâu lâu mới đi chợ với chị hai là thế" Chợ chiều. Để con biết mẹ chắt chiu, chăm chút cho gia đình. Để con biết tính toán và đảm đang như mẹ. Để con biết thế nào là "chợ", thế nào là "siêu thị". Để con không chỉ biết lướt nhẹ qua những kệ hàng, với những mặt hàng, mã giá đóng sẵn. Để con biết không chỉ thẩy nhẹ những món đồ vào xe đẩy và đi thẳng ra quầy thu ngân. Chợ chiều. Mẹ vẫn gọi con với các dì, các cô bán buôn là "con bé". Con vẫn thầm hờn dỗi "con năm nay qua 23 rồi" (nghĩ thầm thôi, chứ con có nói ra lời đâu mẹ!). Nhưng chợ chiều, để con thấy rằng con nhỏ bé. Nhỏ bé với những suy nghĩ cho riêng mình. Nhỏ bé với những tình cảm của mình. Nhỏ bé cho mình. Và với mẹ, con luôn là "con bé".
Đến khi nào con sẽ là một cô gái. Đến khi nào con là một người phụ nữ. Và đến khi nào con là một người đàn bà. Chợ chiều, để con học mẹ, học đảm đang và tính toán, chăm chút, chắt chiu như mẹ!
Những cậu con trai đôi lúc cũng nên đi chợ cùng mẹ. Những anh chồng đôi lúc cũng cần đi chợ cùng vợ. Ý nói là bước vô chợ, cùng mẹ, cùng vợ; đi chợ, lắng nghe mẹ, vợ đi chợ ấy; chứ không phải chỉ đơn thuần chở mẹ đến chợ, chở vợ đến chợ rồi ngồi ngoài chờ, lâu lâu lại thả dài một cơn ngáp, láu bàu vài tiếng hay lái xe vài vòng quanh quanh, ngồi uống tách cà phê, thở ra hơi thuốc lá. Chợ chiều. Để con thấy con là con gái.

ST

Tìm Thầy.

Kính gửi anh K.Quốc !
Tối nay nhân đọc thư của Đạt "bột" do anh đăng tải về việc tổ chức đi tìm bạn ở Quảng trị. Những kỷ niệm về Quảng trị làm em không ngủ được. Trong đó có kỷ niệm về 1 người thầy trường Trỗi. Em và Thầy gặp lần đầu ở thôn Thượng, xã không nhớ, huyện Gio linh cuối năm 1972. Thầy ở BTL mặt trận B5 đến công tác ở đơn vị em. Tình cờ em được gặp, sau một hồi chuyện trò, Thầy biết em là lính HN nên hỏi em học trường nào. Em có kể với Thầy là em đã đi bộ đội từ khi học lớp 5 và học ở trường VHQĐ Nguyễn Văn Trỗi. Khi biết em là học sinh trường Trỗi, Thầy đã giới thiệu Thầy là CN hay phó CN chính trị của phân hiệu 3. Thầy còn kể chuyện khi Thầy vào chiến trường, đến phà Bến thuỷ hay phà Gianh gì đó. Đường tắc do mới bị máy bay ném bom. Trong khi chờ đợi, Thầy phát hiện ra một đ/c bộ đội công binh có gương mặt quen. Hỏi ra thì đúng là một học sinh trường Trỗi, phân hiệu 3. Nhờ quen biết, xe của Thầy dược ưu tiên qua phà trước. Thật là may mắn, chứ thời đó xếp hàng chờ phà đã lâu lại còn lo máy bay đến ném bom nữa chứ. Sau khi hàn huyên, Thầy trò chia tay mà không biết có còn gặp lại nữa không, vì đơn vị em sau đó chuyển về gần Cửa Việt cho đến khi ký Hiệp định Paris.
Năm 1975 đơn vị em tiếp quản Quân trường Thủ đức. Khoảng cuối năm, chiều hôm đó bọn em đi đá bóng về, tình cờ gặp lại Thầy. Thầy hỏi em có muốn đi học Đại học khộng ? Quân đoàn đang có chủ trương cho các chiến sĩ đã tốt nghiệp phổ thông ở miền Bắc được tập trung ôn thi vào ĐH ở MN. Chính Thầy là người trực tiếp gặp và tác động Thủ trưởng trực tiếp của em để em được vào Trường bồi dưỡng VH của QĐ 2 (Đơn vị em hoàn toàn không biết thông tin này). Lúc đó Thầy là Phó chính uỷ Bệnh Viện QĐ2, đóng tại căn cứ Nguyễn Huệ - Thủ đức (sau lưng nghĩa trang LS bây giờ).
Sau này QĐ2 chuyển ra Huế, em trúng tuyển vào học ở SG. Thế là mất liên lạc với Thầy (Giá mà lúc đó có ĐTDĐ như bây giờ nhỉ?). Không có sự nhiệt tình của Thầy (trường Trỗi) em đâu có được cơ hội như thế.
Đến bây giờ, sau nhiều năm em đã cố nhớ tên của Thầy để hỏi các anh PH3, hy vọng được gặp lại thầy, nhưng trí nhớ kém quá.
Anh Quốc quan hệ rộng, lại có trí nhớ "hơi bị" dai. Anh giúp em tìm Thầy nhé! Em viết hơi dài dòng cũng là mong nếu tình cờ (lại tình cờ) Thầy có vào đọc Blog "bán trời" thì Thầy sẽ có thông tin cho anh em mình.
Tụi bạn em đang có KH tìm bạn, em tranh thủ "quá giang" tìm Thầy.
DacHoaK7

Họp Trỗi K7 SG


Tấm ảnh này chụp năm nào V.A có nhớ không ?

Có một lá thư như thế!

Kính gửi anh Hữu Thành!
Trước tiên em xin cám ơn anh! Thoạt tiên em không có ý cho nhiều người biết chuyện này. Sau nhiều đêm suy nghĩ, em thấy anh em mình họp hành, gặp gỡ nhau nhiều, nhưng làm cho nhau thì chưa đuợc bao nhiêu!?
Nhân có chuyện trong tầm tay, mà lại liên quan trực tiếp tới bọn em, tới khoá 7. Y Hòa và 12 đồng đội hy sinh ở đồi Cháy. Nay bọn em muốn tìm hài cốt các bạn. Kế hoạch đã trao đổi qua lại với Sơn (bạn em và Y Hoà). Chốt lại là ngày 24/3/08, bọn em gồm em, Vũ Anh k7 và Cường "tàu" - cùng đi lính, cùng chiến đấu ở Quảng Trị - sẽ đi ra Quảng Trị bằng xe hơi. Cường đã liên lạc với Lệ (vợ Bí thư Tỉnh ủy, trước là du kích chiến đấu cùng) giúp đỡ nơi ở. Còn chi phí thì bọn em lo ăn, ở, đào bới. Bọn em đã chuẩn bị rồi.
Sơn mong được các nhà ngoại cảm hỗ trợ. Đã gọi cho anh K.Quốc , nhưng anh Quốc chưa bảo đảm chắc chắn. Nếu anh lo đuọc thì hay quá! Anh liên lạc hoặc em nói Sơn liên hệ với anh. (Số đt của Sơn 0912503537).
Trong này chuẩn bị xong rồi chỉ chờ ngày đi. Ngoài kia có thể sẽ đi 3-4 người (em biết có Sơn, Vũ Trung, Đức hoặc vài ngưòi nữa). Bọn em hẹn gặp nhau ở Quảng Trị.
Trường ta có 1 số liệt sĩ hy sinh năm 1972 tại Quảng Trị. Anh liên hệ với anh Quốc, xem mình có thể kết hợp được thì tốt quá!
Chào anh! Mong gặp anh.
Hồ Bá Đạt k8
-----------
Trường ta có 1 số bạn hy sinh ở Quảng Trị năm 1972 chưa kiếm được mộ phần:
- K5: Nguyễn Lâm, Vũ Kiên Cường, Trịnh Thúc Doanh.
- K6: Đặng Bá Linh.
- K7: Y Hòa, Trần Hữu Dân.
Đề nghị BLL các k5, 6, 7 liên lạc gấp với gia đình xin tư liệu:
1. Liệt sĩ: Di ảnh. Ngày tháng năm sinh, Nơi sinh, Địa chỉ gia đình trước ngày nhập ngũ. Đơn vị? Ngày và mặt trận hy sinh?
2. Gia đình: Họ tên cha mẹ, quê quán. (Ai còn, mất?).

Thứ Tư, 5 tháng 3, 2008

NHỚ TẤT THẮNG

Hè năm 1968 tôi và các bạn nữ K7 được chuyển về B4. Lớp do thầy Trọng làm chủ nhiệm.
Tôi được biết Tất Thắng qua biệt hiệu của bạn là Tất Tố. Thời đó các bạn nam tránh nói truyện với bọn tôi. Cuối năm đó chị em tôi rời trường Trỗi về Hà nội học. Một năm sau trường Trỗi giải tán. Tôi gặp lại Tất Thắng tại trường cấp ba Chu Văn An. Chúng tôi lại học cùng một lớp nhưng vẫn như xưa, các bạn nam trường Trỗi rất ít nói chuyện với các bạn nữ nhất là nữ trường Trỗi. Chỉ đến năm lớp mười, Thắng cùng mấy bạn học sinh Huế đến nhà tôi. Có lẽ lần đó tôi và Thắng mới nói chuyện với nhau. Trong lớp Thắng học vào loại khá nhưng nổi nhất vẫn là môn văn. Tôi nhớ cô Trâm dậy văn rất quý Thắng. Cuối năm 1971 Thắng cùng các bạn trong lớp tình nguyện nhập ngũ. Hôm đi tiễn các bạn, cả lớp tôi cùng đạp xe theo ôtô của các bạn đến tận nơi tập kết ở Đại mỗ. Đến chiều chúng tôi mới quay về. Sáng hôm sau đến lớp tôi được biết Thắng bị trả về vì chưa đủ tuổi nhập ngũ. Nhưng về đến nhà Thắng đòi bố đưa lên đơn vị ký giấy đồng ý cho bạn nhập ngũ. Thế là bạn vẫn trở thành một người lính. Thời gian sau đó chúng tôi không có tin tức của các bạn. Tôi tốt nghiệp phổ thông rồi vào học tại khoa cơ khí trường đại học GTSB. Sau giải phóng Thắng về học tại đại học báo chí.
Lần cuối cùng tôi gặp Thắng là ngày bạn cưới vợ. Ít lâu sau tôi nhận được tin Thắng đã hy sinh tại chiến trường Cămpuchia.

Thứ Ba, 4 tháng 3, 2008

Thông báo họp mặt khoá 8 phía Nam

Tối qua, một số anh em khoá 8 đã có buổi gặp gỡ nhau tại quán "VÔ ĐI". Sau một thời gian dài không gặp, buổi hội ngộ đã trở nên rôm rả khi tất cả mọi người nhắc lại những hồi ức, những kỉ niệm khi xưa. Nhiều người nay mới gặp lại nhau sau bao năm bươn trải.

Ngay từ đầu nhiều người thắc mắc lí do buổi gặp. Sau khi nêu rõ lí do, mọi người đều cho rằng đó là công việc nên làm và đều vui vẻ đóng góp. Một số bạn bận việc không đến được thì hứa sẽ gửi lại sau, nếu có dịp.
Số tiền thu được là 13,9 triệu đồng. Thay mặt các bạn, tôi trao cho bạn Vũ Quang Tuấn ở B5 số tiền 6 triệu đồng, có thể rất nhỏ nhưng là tấm lòng của bạn bè khi biết Tuấn bị mắc căn bệnh hiểm nghèo, Tuấn rất cảm động cảm ơn mọi người. Còn lại 7,9 triệu đồng (còn có thể hơn nữa) sẽ gửi cho cô Thục, góp một chút tình của học sinh cũ đối với cô giáo dạy mình, để cô chữa bệnh cho chú.
Buổi gặp kết thúc vui vẻ hẹn gặp lại nhau vào ngày gần nhất.
Tiện đây xin thông báo luôn, theo yêu cầu của mọi người BLL khoá 8 phía Nam sẽ tổ chức họp khoá vào hồi 11h00 trưa, ngày 13/4 (chủ nhật), tại nhà hàng JODEE, 198 Hoàng văn Thụ, quận Tân bình, tp HCM. Mong các bạn tới dự đầy đủ và thông báo cho mọi người biết. Sẽ nhắn tin cho các bạn. Nội dung buổi họp dự kiến:
- Bầu lại BLL khoá.
- Góp quỹ.
- Ủng hộ
Cho nên nhớ mang theo tiền.

Trưởng BLL khoá 8 phía Nam

Thành viên mới

Tôi là Nguyễn Việt Hằng. Cựu học sinh K7, C11. Chào tất cả các bạn trường Trỗi!