Bài ca Trường Nguyễn Văn Trỗi

Nhạc và lời: Hồng Tuyến

Chủ Nhật, 9 tháng 3, 2008

Đàn ông và Đàn bà

Chẳng cần phải quá tinh ý để đoán được đàn bà hay nói về chuyện gì. Khi tụ tập với nhau, đàn bà hay nói về đàn ông, thậm chí nói về đàn ông nhiều hơn cả khóc lóc là chẳng có gì để mặc. Và khi nói về đàn ông, đàn bà hay tư vấn cho nhau theo chủ đề "Tại sao anh ấy không gọi điện?"
Thực thà mà nói khi Thượng đế tạo ra đàn ông và đàn bà người cũng có ý thiên vị cho những kẻ cùng giới tính với mình. Thượng đế tạo ra đàn ông to khoỏe, mạnh mẽ, với tư duy logic và khả năng tìm ra đường phố cần thiết trên bản đồ. Đàn ông không phải chịu ảnh hưởng của tuần trăng và thậm chí không biết thế nào là phải xếp hàng để vào nhà vệ sinh. Khi đàn ông hói hay khi đàn ông có cái mũi to, trông đàn ông vẫn phong độ, vẫn gợi tình. Khi đàn ông ngoại tình đấy là vì bản tính tự nhiên (đàn bà ngoại tình là tội tày trời).

Khi đàn ông bị trách là chẳng chịu làm việc nhà, đàn ông sẽ hỏi thế đàn bà để làm gì? Khi đàn ông bị trách lâu lắm không tặng hoa, đàn ông sẽ ngơ ngác hỏi là tặng hoa để làm gì... Tóm lại, đàn ông là đàn ông, và những câu chuyện về đàn ông là đề tài bất tận của đàn bà. Đàn bà kể cho nhau chuyện về anh ấy nhà mình...và thốt lên: "Tại sao anh ấy lại có thể xử sự như thế?", "Anh ấy còn cần gì nữa?" và tất nhiên là "Tại sao anh ấy không gọi điện?".

Đàn ông cũng nên biết là tại sao đàn ông không gọi điện là câu hỏi khiến đàn bà đôi khi mất ăn mất ngủ, đàn bà rất cần phải biết tại sao. Trong trường hợp này, đối với đàn ông đàn bà đầy bí ẩn, bí ẩn như cáo không thể hiểu được tại sao sói lại thích ăn thịt thỏ và tại sao tai thỏ lại dài. Thật ra cáo dễ sống hơn đàn bà, cáo chỉ cần đơn giản là cáo, cáo không cần phải mặc cảm vì áo lông của mình đắt tiền, mặt mình trông có vẻ tinh khôn. Đàn bà khó khăn hơn, đàn bà phải hiểu đàn ông. Với đàn bà không cần hiểu mà chỉ cần yêu thật nhiều nhưng với đàn ông không cần yêu mà cần phải hiểu thật nhiều. Ví dụ như hiểu: "Tại sao anh ấy không gọi điện?".

Thật ra đàn ông đơn giản như trai bản, đàn ông không đến nỗi quá phức tạp như đàn bà nghĩ. Có hai em gái xinh đẹp cứ tranh luận với nhau mãi, đưa ra hàng triệu triệu giả thuyết là tại sao anh ấy không gọi điện: có thể anh ấy bị mất điện thoại... có thể anh ấy đang bận tâm sự với dì Năm... Hai em gái xinh đẹp tranh luận với nhau lâu và sôi nổi đến sùi bọt mép mà vẫn chưa ngã ngũ, cuối cùng đành gọi điện cho người thân như trong trò chơi Ai là triệu phú. Người thân trả lời ngay lập tức: "anh ấy chưa gọi điện vì anh ấy chưa muốn gọi, thế thôi". Đơn giản là như thế nhưng đàn bà thường không chịu chấp nhận lời giải thích ấy, đàn bà cứ cố tìm ẩn ý gì đó, thậm chí còn giở bài Tây ra bói để tìm câu trả lời.

Đàn ông cần phải biết có hiện tượng này không phải vì đàn bà quá thông minh nhưng chậm hiểu mà vì đàn bà luôn muốn tin vào cái gì đó, hy vọng vào cái gì đó. Hy vọng là anh ấy là người sẽ luôn gọi điện, hy vọng anh ấy là người hứa là làm, anh ấy là người buổi sáng dịu dàng, buổi tối ngọt ngào và lúc nào cũng mạnh mẽ... Khi vẫn còn hy vọng, đàn bà sẽ luôn đặt câu hỏi: "tại sao anh ấy không gọi điện?".

Phải ngậm ngùi thừa nhận rằng đàn ông bây giờ Thạch Sanh thì ít Lý Thông thì nhiều. Đàn ông bây giờ nhiều khi lấy vợ do tính toán (thà lấy vợ do tính nhầm ngày còn dễ thương hơn). Đàn ông bây giờ ít chân chính. Đàn ông chân chính là người cho đàn bà nhiều hy vọng, là người khiến đàn bà luôn chờ đợi và đặt câu hỏi: "Tại sao anh ấy không gọi điện".

(ST)

CHỊ HẠNH

Từ ngày về hưu tôi đâm “sốc”. Con thì học xa, vợ đi công tác dài ngày. Vợ đi được một tuần, đang buồn thì nhận được điện thoại của gia đình người bạn thân cùng học với nhau từ hồi trường Trỗi, thấy tôi ở nhà một mình, bạn mời ra Hà nội chơi. Thế là tôi ngược ra bắc. Hơn tiếng đồng hồ khởi hành từ sân bay Tân Sơn Nhất, qua lớp sương mù Hà Nội đã hiện lên một khoảng sáng mờ mờ dưới cánh bay. Ra khỏi sân bay Nội bài tôi vẫy chiếc Taxi trực chỉ hướng Hà Nội. Con đường cao tốc phẳng lỳ với hai làn đường và những dãy đèn cao áp thẳng tắp, cũng con đường này cách đây hơn ba mươi năm khi tôi còn học đại học, nó chỉ là con đường nhựa liên tỉnh nhỏ hẹp và đầy ổ gà. Mỗi khi về Hà Nội thăm nhà trước khi lên trường bọn tôi thường tụ tập chờ nhau ở “Bánh tôm hồ tây” trên đường Thanh Niên, rồi đạp xe qua Quảng Bá dọc theo bờ đê khoảng hơn 10 km là tới phà Chèm. Qua đò chúng tôi đi đường tắt qua Thanh Tước, và khu đồi 79 mùa xuân ( Chả biết bây giờ còn không ?) là tới thị xã Phúc Yên. Ngã ba Phúc Yên là địa điểm chúng tôi chia tay nhau, đứa vào Xuân Hoà nếu học đại học kiến trúc hay sư phạm, đứa ở lại thị xã PhúcYên nếu học đại học tài chính ngân hàng. Tôi thuộc nhóm đi xa nhất, từ thị xã Phúc Yên bọn tôi còn phải đạp xe thêm gần hai mươi cây số nữa, sau khi chia tay với mấy đứa học đại học xây dựng ở Hương Canh. Lúc này đoàn“hành khất”chỉ còn tôi và Phương. Chúng tôi học ở Đại học kỹ thuật quân sự trên Vĩnh Yên. Gia đình người bạn mời tôi ra Hà Nội chơi hôm nay là vợ chồng Phương hai nhân vật trong đoàn người năm ấy.

Phương đã đợi tôi ở phòng vé Vietnam Airlines đầu đường Quang Trung. Sau cái bắt tay thật chặt và vòng tay quen thuộc Phương đẩy tôi lên xe. Qua đoạn phố cổ rẽ ra đường Điện Biên Phủ, Phương cho xe chạy thẳng, qua ngã tư Trần Phú vẫn hai hàng sấu già quen thuộc, đây rồi vườn hoa “Lê nin” đối diện là khu nhà ở của gia đình tôi ngày xưa. Tới gần cột cờ ngay đầu bảo tàng quân đội, xe rẽ phải rồi lại rẽ phải một lần nữa sau khi chạy được một đoạn thì dừng lại . Nga, vợ Phương đã đứng đợi chúng tôi trước cổng. Sau khi cho xe vào Garage dưói tầng hầm hai người đưa tôi lên nhà. Nga nói với tôi: “ Anh đi tắm cho khoẻ rồi mời anh lên dùng cơm, đồ đạc để đấy em sắp xếp cho”.

Bàn ăn rộng với nhiều món ăn mà người Hà Nội thường đãi bạn bè thân quen lâu ngày gặp lại, Phương bảo:“Hôm nay Nga nghỉ ở nhà để chuẩn bị bữa ăn đón cậu đấy”. Tôi thật sự cảm động trước tình cảm của gia đình bạn. Vợ chồng Phương cũng giống vợ chồng tôi chỉ có một đứa con, con Phương đã lớn, sau khi tốt nghiệp học viện quan hệ quốc tế cháu được gọi bổ sung vào quân đội, hiện là tuỳ viên quân sự tại Cu Ba. Hai gia đình chúng tôi đều giống nhau ở cảnh neo đơn. Trước khi đi ngủ Nga và Phương thống nhất với tôi, Phương nói “ Những ngày ở Hà Nội cậu ở đây với bọn mình, hoặc muốn tự do thì ra khách sạn, bọn mình đã chuẩn bị cho cậu một phòng, xe máy cậu lấy xe của mình đi cho chủ động. Ăn uống sáng và trưa thì tuỳ nhưng dứt khoát bữa tối cậu phải về ăn cơm với vợ chồng mình”. Vợ chồng Phương có một khách sạn nhỏ ở ngay dốc Hàng Than, mảnh đất này Nga được bố mẹ cho, rồi hai vợ chồng xây cất lên.

Thế là tôi đã ở Hà Nội được ba ngày, nhanh thật, chiều nay ngủ dậy muộn, tôi xuống khách sạn, rẽ qua vườn hoa Hàng Đậu cứ thế bách bộ dọc đường Quán Thánh. Hồ tây đây rồi, mặt hồ lấp lánh trong nắng vàng phía xa xa bên kia công viên Lý Tử Trọng. Con đường Thanh niên quen thuộc ngày nào giờ đẹp hơn. Phía bên hồ Trúc Bạch nhà cửa hiện đại quá, đủ kiểu kiến trúc chen lấn áp sát mặt hồ. Quán Bánh tôm Tây Hồ ngày xưa đây, đằng kia gốc Si già quen thuộc bao nhiêu năm vẫn vậy. Tìm lại đúng vị trí thuở trước bọn tôi thường hay ngồi. Sau khi gọi một phần bánh tôm tôi còn nhắn với theo cô nhân viên:“Nhớ cho chú nhiều nước chấm đấy nhé”cô bé phục vụ tủm tỉm cười, chả biết cô cười vì sao? Đang suy tư “gặm nhấm” những kỷ niệm cũ của mình bỗng có tiếng phụ nữ: “ Xin lỗi anh, hai chúng tôi có thể ngồi đây được không?”. Tôi ngẩng lên, trước mặt là hai phụ nữ, họ không còn trẻ nhưng đều đẹp, tôi để ý thấy cô lớn tuổi hơn có một nốt ruồi phía trên môi. “Tôi chỉ có một mình xin mời hai chị”, rồi kéo ghế mời hai người phụ nữ. Họ cảm ơn. Sau khi đã yên vị cô ít tuổi hơn nói: “ Hôm nay em sẽ chiêu đãi chị Hạnh, chị chọn món đi”. Vừa nói cô ít tuổi hơn vừa đưa thực đơn về phía bạn mình. Tôi cũng chẳng hiểu tại sao hai người phụ nữ kia lại chọn đúng cái bàn mà tôi đang ngồi trong khi những bàn khác ở gần đó còn trống, chắc họ cũng có một nỗi niềm nào đó chăng?

Câu chuyện về chị Hạnh mà tôi muốn kể cho các bạn nghe bắt đầu từ đây. Ngay lúc đầu nhìn người phụ nữ lớn tuổi với nốt ruồi trên môi tôi đã thấy quen quen, hình như mình đã gặp người phụ nữ này ở đâu rồi thì phải. Lục lọi trong bộn bề ký ức, tôi không hiểu đã gặp người phụ nữ này trong hoàn cảnh nào. Họ chuyện trò tự nhiên tôi cố không chú ý đến câu chuyện mà họ đang trao đổi. Chỉ loáng thoáng, họ là hai người bạn cũ lâu ngày gặp nhau, một người vẫn ở Hà Nội còn một người hình như ở nước ngoài mới về. Bỗng có tiếng chuông điện thoại di động người phụ nữ ít tuổi hơn xin lỗi bạn ra ngoài, còn lại người phụ nữ lớn tuổi, chị quay sang phía tôi: “Xin lỗi nếu có gì phiền mong anh thông cảm bỏ qua, chúng tôi là bạn cũ lâu ngày gặp nhau, ngày xưa chúng tôi thường hay ngồi ở đây. Hôm nay biết là phiền anh nhưng chúng tôi không muốn vị trí khác, mong anh thông cảm”.

- Không sao chị đừng bận tâm

Lúc này tôi mới có cớ để xen vào câu chuyện của họ và giải toả những thắc mắc của mình.

- Xin lỗi chị tên là Hạnh?

- Sao anh biết?

- Tôi thấy người bạn của chị gọi như vậy.

- Hơi tò mò một chút, nếu không phải chị bỏ quá cho - Chị làm nghề giáo phải không?

- Ngày xưa, tôi từng là giáo viên, tôi dạy văn nhưng bỏ nghề đã lâu rồi. Người phụ nữ ngạc nhiên.

- Đã có thời gian nào chị dạy ở trường cấp ba Quảng Yên ?

- Trời ơi ! sao anh biết, người phụ nhìn tôi trân trân.

Lúc này thì tôi đã nhận ra trước mặt mình là người đàn bà mà tôi quen biết hơn ba mươi năm trước. Trước đó cái tên Hạnh và nốt ruồi trên miệng đã làm tôi lờ mờ nhận ra chị lúc mới gặp.

- Chị Hạnh! chắc chị không còn nhớ em? Em là Phan đây.

- Trời ơi! người phụ nữ thảng thốt: Phan! Có thật Phan không? rồi hai tay đưa lên ngang ngực như cố kìm nén cảm xúc của mình, chị nhìn tôi đôi mắt loang loáng nước, khi những xúc động đã vơi đi, mãi một lúc lâu chị mới nói:

- Hơn ba mươi năm, Phan thay đổi thế này làm sao nhận ra. Nhiều năm qua chị đã cố tìm Phan mà không được. Bây giờ Phan ở đâu? Cứ tưởng chiến tranh đã cướp nốt Phan rồi.

Người bạn của chị cũng ngạc nhiên không kém về sự gặp gỡ của hai chúng tôi, và để cho chúng tôi nói chuyện. Tôi cho chị số điện thoại cầm tay, địa chỉ khách sạn và hẹn gặp lại, vì chị có buổi gặp gỡ tối nay cùng gia đình, còn tôi cũng không muốn để vợ chồng Phương phải đợi cơm chiều, rồi chúng tôi chia tay nhau....

Xem tiếp TẠI ĐÂY
Vì sợ anh em "mỏi mắt cuốn trang" mong thông cảm.

VIỆN TRỢ QUÂN SỰ

Mới sưu tầm được 1 bài, gửi ae xem chơi cho biết.

Qua 20 năm - từ năm 1955 đến 1975 - Liên Xô, Trung Quốc và các nước xã hội chủ nghĩa anh em đã viện trợ cho Việt Nam tổng khối lượng hàng hóa là 2.362.581 tấn; khối lượng hàng hóa quân sự trên quy đổi thành tiền, tương đương 7 tỉ rúp.gồm nhiều chủng loại vũ khí, đạn dược và phương tiện chiến đấu, cụ thể theo bảng số liệu sau:

Phân loại

Đơn vị tính

Liên Xô

Trung Quốc

Các nước XHCN khác

Súng bộ binh

khẩu

439.198

2.227.677

942.988

Súng chống tăng

khẩu

5.630

43.584

16.412

Súng cối các loại

khẩu

1.076

24.134

2.759

Pháo hỏa tiễn

khẩu

1.877

290


Pháo mặt đất

khẩu

789

1.376

263

Pháo cao xạ

khẩu


3.229

614

Bộ điều khiển

bộ

647



Bệ phóng tên lửa

chiếc

1.357



Đạn tên lửa

quả

10.169



Tên lửa SA 75M

quả

23



Đạn tên lửa VT 50v

quả

8.686



Tên lửa Hồng Kỳ

e


1 trung đoàn

Tên lửa S125

e

2 trung đoàn



Đạn tên lửa K681

quả

480

480


Máy bay chiến đấu

chiếc

316

142


Tàu chiến hải quân

chiếc

52

30


Tàu vận tải hải quân

chiếc

21

127


Xe tăng các loại

chiếc

687

552

10

Xe vỏ thép

chiếc

601

360


Xe xích kéo pháo

chiếc

1.332

322

758

Xe chuyên dùng

chiếc

498

6.524

2.502

Phao cầu

bộ

12

15

13

Xe máy công trình

chiếc

100

3.430

650

Ống dẫn dầu

bộ

56

11

45

Thiết bị toàn bộ

bộ

37

36

3









Thứ Bảy, 8 tháng 3, 2008

BỊ LỪA

Hôm qua đọc bài của anh DM. Tôi nhớ tới một lần đưa khách đi mua hàng ở Quảng Châu.
Lần đó tôi đưa khách từ Long Môn về đến bến xe Thiên Hà, Quảng Châu đã 17h30. Hai cô cháu bàn nhau tìm một khách sạn gần bến xe nghỉ ngơi để sáng hôm sau tiện đi tiếp đến Thành phố Cổ trấn. Hai cô cháu đi một vòng quanh bến xe nhưng không tìm được khách sạn. Ở đó chỉ có nhà nghỉ dành cho người TQ. Lúc đó tôi quyết định gọi điện nhờ một người bạn là TGĐ của Tổng công ty lụa tơ tằm Quảng Đông. Tôi đến một cửa hàng bán tạp hóa có điện thoại công cộng gọi điện cho anh bạn. Lý TGĐ khi nhận được điện thoại của tôi lập tức nhận giúp. Anh dặn tôi bắt tắc xi đến khách sạn Việt Bắc. Anh sẽ giúp tôi liên hệ trước. Tôi vừa đặt máy xuống liền nghe thấy chuông điện thoại reo, nghĩ rằng anh bạn có điều cần nhắc nên tôi liền nhấc máy lên. Một giọng thanh niên gọi tôi: chị Hằng ạ em là nhân viên của TGĐ Lý, chị sang cây xăng đối diện chờ đi, em và TGĐ Lý sẽ đến đón chị bây giờ. Tôi mừng quá cùng cậu cháu đi sang phía đường đối diện để chờ. Khi sang đến nơi bị ngay một nhóm người xúm lại mời chào đi xe đến các TP lân cận, đang lúng túng thì bỗng nghe thấy tiếng một thanh niên hỏi ;có phải chị Hằng không? ôi may quá! rồi cậu ta quay sang nói: Đây là khách của tôi! Cậu ấy nói với tôi, may quá em đang giao hàng ở gần đây nên ra đón được chị ngay, rồi mở máy ĐT nói chuyện: alô! TGĐLý à tôi đã đón được chị ấy rồi nhưng xe của tôi chưa đến, được nên tôi sẽ bắt tắc xi đưa chị ấy về KS. Nói xong cậu ấy đưa ĐT cho tôi và nói: chị nói chuyện với TGĐ Lý đi. Tôi cầm ĐT lên nghe, nói với tôi là một giọng đàn ông eo éo như "lại cái". Tôi giật mình không phải giọng của TGĐ Lý. Tôi trả ĐT cho cậu thanh niên rồi hỏi TGĐ Lý nói đưa chúng tôi đến khách sạn nào? Cậu ta trả lời: đến khách sạn Hoa băng. Rồi như để chứng minh lời nói của mình, cậu ta lại đưa diện thoại cho tôi, đây chị nói chuyện với TGĐ Lý đi. Gịong người đàn ông nheo nhéo lại nói với tôi: chị đến khách sạn Hoa băng đi tôi chờ ở đó. Lúc này tôi run thật sự chỉ giám nói: sai rồi! sai rồi! Tay thanh niên đứng bên cạnh mồm nhắc lại: sai rồi! rồi giật lấy cái ĐT chạy mất. Tôi hú hồn vội chạy ra đón một chiếc tắc xi vừa chở khách đến bảo lái xe chở tôi đến khách sạn Việt bắc.
Nếu hôm đó tôi không nhanh chí, thì không biết có còn ngày hôm nay để kể cho anh em nghe câu chuyện này không.

Thứ Sáu, 7 tháng 3, 2008

Cũng là...nịnh vợ !

Nhân đọc bài "Vợ là Trời ..ơi" của Blog K7, mình cũng có 1 tí " dưa-cà" góp với anh em nhân ngày "trọng đại": 8/3

- Ở nhà vợ là Nội tướng.
- Công việc của vợ là Nội trợ.
( Ấy chết, xin lỗi đó là Thiên chức mới phải )
- Nơi vợ sống (phải là) Nội thành.
- Nhà vợ ở là Nội cung.
- Phòng của vợ là Nội thất.
- Người giúp việc vợ là Nội thị.
- Đồ vợ mặc là Nội y.
- "Chăm sóc" chồng là Nội vụ.
- Lời vợ nói (lúc nào cũng có) Nội dung.
(Chả như ae minh hay nhăng cuội)
- " Một lần nữa thội " là Nội ...gì ?
(Nói theo tiếng miền Nam là: Nội Dzu!)

Thông báo họp mặt (tiếp)

Khóa 7 Sài gòn tổ chức họp mặt

Thời gian: 11h ngày Chủ nhật 09/3/2008

Địa điểm: Tại 198B Hoàng Văn Thụ (Jodee Beer).

Mong tất cả các bạn tham dự đông đủ.

TM BLL K7 SG

Vũ Anh

Thông báo họp mặt

Khóa 7 Hà nội tổ chức họp mặt

Thời gian: 10h ngày 22/3/2008

Địa điểm: Khách sạn CHÌA KHÓA VÀNG, 65 phố Quán sứ, Hà nội.

Mong tất cả các bạn đến dự đông đủ.

TM BLL

Khắc Việt