Bài ca Trường Nguyễn Văn Trỗi

Nhạc và lời: Hồng Tuyến

Chủ Nhật, 24 tháng 8, 2008

BỆNH QUAN LIÊU THEO SUY NGHĨ CỦA BẠN TÔI

Con người ta có tay phải và tay trái, mỗi bàn tay lại có mặt phải và trái. Trong con người luôn tồn tại cái thiện và cái ác. Như vậy 2 mặt của một chủ thể luôn tồn tại song song 2 hình thức đối kháng, luôn tự mâu thuẫn, luôn đấu tranh để tồn tại. Khi nào cái tốt, cái thiện, cái tích cực mạnh thì chủ thể phát triển, còn ngược lại thì kìm hãm, thậm chí làm chết dần chết mòn chủ thể.
Xã hội cũng như một cơ thể con người, luôn có người tốt và kẻ xấu, luôn có đám người xấu, đám người tốt. Trong khi đại đa số cần cù, chăm chỉ lao động với năng suất cao, tạo ra nhiều sản phẩm cho xã hội; thì vẫn có những kẻ lười biếng, luôn tìm cách ăn cắp thành quả lao động của người khác, làm thất thoát tài sản của nhân dân. Những ngày gần đây trên mặt báo liên tiếp đưa tin những vụ biển thủ tiền công quĩ, các vụ thất thoát hàng nghìn tỷ, v.v... Nghe thật là buồn!
Người ta đi tìm nguyên nhân, thậm chí có cả những chuyên đề nghiên cứu của TW Đảng, của các trường, viện… Có người đã đổ tội cho bệnh tham nhũng. Ấy vậy anh bạn tôi thì lại nói hơi khác: hậu quả xấu trên không phải do tham nhũng mà do BỆNH QUAN LIÊU.
Thế nào gọi là quan liêu? Theo Tự điển tiếng Việt thì “quan liêu” là sự điều hành xã hội của bộ máy quan lại phong kiến không đi sâu đi sát, chỉ dựa vào báo cáo thiếu trung thực của bộ máy quan lại chính quyền các cấp từ địa phương tới trung ương.
Nghĩa là quan trên không cần đi xuống địa phương kiểm tra mà chỉ cần ngồi ở nhà uống rượu và nắm tình hình qua những báo cáo. Quan trung ương đã vậy thì quan địa phương cũng y hệt (có thể chỉ kém chút xíu!). Ai cũng thích đẹp, cũng thích nịnh, ngại nghe điều xấu nên mọi báo cáo không từ thực tế là báo cáo láo. Để báo cáo láo được thông qua thì bao giờ quan cấp dưới cũng gửi kèm theo “dầu bôi trơn”, đó chính là tiền. Tiền được dùng để “bôi trơn” các cửa rồi mới tới tay quan trên. Vậy nên không chỉ có quan mới ăn tiền mà lính gác cửa cũng ăn. Rõ ràng nguyên nhân của ăn tiền, của tham nhũng chính là do quan liêu.
Tham lam là một thuộc tính của con người. Ngẫm kĩ mới thấy, con trẻ đẻ ra đã tham lam, được bú mẹ no rồi còn muốn no thêm, bú nhiều thậm chí bị sặc sữa. Lớn lên khi biết làm ra tiền rồi lại muốn có nhiều hơn, giầu hơn. Rõ ràng thuộc tính tham lam là vốn có. Nhưng không bằng hai bàn tay, khối óc để làm ra tiền mà lại bằng mọi thủ đoạn để mà có tiền thì lại là một phạm trù mới. Cái thiện trong con người ta không tự nhiên mà có, phải rèn luyện thường xuyên, không ngừng mới thành. Thậm chí thiện rồi tốt rồi, là anh hùng rồi nhưng không kiểm sóat được mình lại để mất, (như Dương Minh Ngọc trong vụ Năm Cam chẳng hạn). Huống hồ…!
Quan trên, bình thường nói chung là tốt, nhưng chỉ vì quan liêu không đi sâu đi sát, chỉ nghe báo cáo viết thật hay, nghe thật kêu của cấp dưới. Rồi từ anh ta lại có những bản báo cáo hay hơn gửi lên cấp cao hơn. Vậy là bệnh quan liêu trở thành phổ biến từ dưới lên trên. Biết quan không bao giờ đi thị sát, muốn báo cáo được “pass” thì cấp dưới luôn kèm theo “đồ bôi trơn”; để trước là cho qua báo cáo, sau là nhận được tiền. Thế là cấp trên lại OK.
Chả vậy mà nhiều con đường, nhiếu cầu cống, nhiều nhà máy… được cắt băng khánh thành vượt kế hoạch, sớm đưa công trình vào sử dụng. Trong lễ mừng công nổ pháo rõ to kèm theo bản báo cáo nghe thật kêu. Báo chí rùm beng. Nhưng chỉ ít ngày sau, những khiếm khuyết của công trình bắt đầu lộ ra. Dân tình kêu ca. Thanh tra vào cuộc, phát hiện ra đã bị ăn cắp đến 30-40% tổng dự toán công trình. Rồi có kết luận: đụng đến đâu là có vấn đề ở đấy?
Vậy, ta phải chống quan liêu, còn tham nhũng chẳng qua chỉ là dầu “bôi trơn” cho bộ máy quan liêu mà thôi. Ngẫm một hồi mới thấy hình như lí luận này xem ra có vẻ có lí!???

Thứ Bảy, 23 tháng 8, 2008

HOA TI GÔN

“Bệnh tim” của Uttroi xem ra ngày càng ngày càng trầm trọng. Tôi có mớ hoa Tigon mới tầm ở Long Hải, kèm theo bài thơ nổi tiếng ngày xưa gửi tặng các pác thời “yêu muộn” đây.

Hai sắc hoa tigôn


Một mùa thu trước mỗi hoàng hôn

Nhặt cánh hoa rơi chẳng thấy buồn

Nhuộm ánh nắng tà qua mái tóc

Tôi chờ người đến với yêu đương.

Người ấy thường hay vuốt tóc tôi

Thở dài trong lúc thấy tôi vui

Bảo rằng: “Hoa dáng như tim vỡ

Anh sợ tình ta cũng vỡ thôi”

Thuở ấy nào tôi đã hiểu gì

Cánh hoa tan tác của sinh ly

Cho nên cười đáp: “Màu hoa trắng

Là chút lòng trong chẳng biến suy”

Đâu biết lần đi một lỡ làng

Dưới trời gian khổ chết yêu đương

Người xa xăm quá, tôi buồn lắm

Trong một ngày vui pháo nhuộm đường

Từ đấy thu rồi thu lại thu

Lòng tôi còn giá đến bao giờ

Chồng tôi vẫn biết tôi thương nhớ

Người ấy cho nên vẫn hững hờ.

Tôi vẫn đi bên cạnh cuộc đời

Ái ân lạt lẽo của chồng tôi

Mà từng thu chết, từng thu chết

Vẫn giấu trong tim bóng một người

Buồn quá hôm nay xem tiểu thuyết

Thấy ai cũng ví cánh hoa xưa

Nhưng hồng tựa trái tim tan vỡ

Và đỏ như màu máu thắm phai

Tôi nhớ lời người đã bảo tôi

Một mùa thu trước rất xa xôi

Đến nay tôi hiểu thì tôi đã

Làm lỡ tình duyên cũ mất rồi

Tôi sợ chiều thu phớt nắng mờ

Chiều thu hoa đỏ rụng chiều thu

Gió về lạnh lẽo chân mây vắng

Người ấy ngang sông đứng ngóng đò

Nếu biết rằng tôi đã lấy chồng

Trời ơi! Người ấy có buồn không

Có thầm nghĩ đến loài hoa vỡ

Tựa trái tim phai, tựa máu hồng?



TTKH

ĐẠI NGUYÊN SOÁI

Có bao nhiêu Đại Nguyên soái ?
Tới nay, lịch sử Thế giới đã có 14 người được phong, được suy tôn hay tự nhận là Đại Nguyên soái (tiếng Anh : Field Marshal hay Grand Admiral, tiếng Đức : Generalissimus hay General der Generäle, tiếng Ý : Generalissimo, tiếng Nga : Генералиссимус) hay chính xác là Tướng của các vị Tướng.

Trong cuộc Chiến tranh 30 năm (1618-1648) giữa Nhà thờ La Mã liên kết với Pháp chống lại Tập đoàn quý tộc Đức, Đan Mạch, Thụy Điển có tới 4 Đại Nguyên soái của cả 2 bên được phong. Trong đó có 2 Đại Nguyên soái của Đế quốc La Mã Thần thánh là :

Albrecht Wenzel Eusebius von Waldstein (1583-1634) người Séc.
Ông là Công tước xứ Friedland và Mecklenburg (thuộc Đức ngày nay) và là Ông hoàng xứ Sagan (thuộc Ba Lan ngày nay)
Ông là Tổng Tư lệnh Quân đội Hoàng gia Pháp trong Liên minh
Được Liên minh phong là Đại Nguyên soái của Đế quốc La Mã Thần thánh năm 1625
Năm 1634 ông bị các cận thận của Hoàng đế Pháp giết.
Johann t’Serclaes von Tilly (1559-1632) – người Bỉ
Ông là Nam tước xứ Villers-la-Ville trong Lãnh địa Công quốc Brabant (thuộc Bỉ ngày nay)
Ông là Tổng Tư lệnh Quân đội Nhà thờ trong Liên minh
Được Liên minh phong là Đại Nguyên soái của Đế quốc La Mã Thần thánh năm 1620

1 Đại Nguyên soái khác được Hoàng đế Pháp phong là :
Ruprecht von der Pfalz (1619-1682) – người Anh
Ông là Công tước xứ Cumberland (nay thuộc Anh)
Ông là Hoàng tử thứ 2 của vua Friedrichs V (Vua Boehmen - Séc) và con gái vua Jakobs I (Đảo quốc Anh và Ailen)
Ông theo Hoàng đế Pháp chống lại Cromwell (Quý tộc Anh)
Năm 1648 : ông là Tư lệnh Hải quân Anh
Năm 1673 : ông là Công tước (Lord) Đại Đô đốc Anh - được Hoàng đế Pháp phong là Đại nguyên soái các lực lượng Quân đội các Hoàng gia (sau chiến thắng Chiến tranh 30 năm).

Phe bên kia (Tập đoàn quý tộc Đức, Đan Mạch, Thụy Điển) cũng có 1 Đại Nguyên soái là :
Lennart Torstensson (1603-1651) – người Thụy Điển
Ông là Nam tước xứ Ortala (nay thuộc Thụy Điển)
Năm 1641 Ông được suy tôn là Đại nguyên soái – Người đứng đầu Đế chế và Viện Nguyên lão Thụy Điển.
Ông là Tư lệnh Quân đội Thụy Điển trong Chiến tranh 30 năm (1618-1648) và trong Chiến tranh chống Đan Mạch sau đó (1643-1645)

Các Đại nguyên soái khác trong lịch sử Trung đại là :
Friedrich von Hessen-Kassel (1676-1751) – người Thụy Điển
1718 : Ông được vua Na Uy Karl XII phong hàm Đại nguyên soái (danh dự)
1720 : Ông trở thành Vua Thụy Điển (Friedrich I.)
1730 : Ông kiêm Toàn quyền xứ Hessen-Kassel (nay thuộc Đức)
Năm 1741 : Ông là Nguyên soái Thụy Điển chỉ huy chiến tranh vệ quốc trước Nga hoàng (Thụy Điển thua trong Chiến tranh này)
Anton Ulrich von Braunschweig (1714-1776) – người Đức
Ông là Vua xứ Braunschweig (nay thuộc Đức)
Con thứ 2 của Công tước xứ Braunschweig-Bevern
1739 : Ông cưới vợ là Nữ Nga hoàng và trở thành Đại nguyên soái - Tổng Tư lệnh Quân đội Nga
1740-1746 : Ông trở thành Nga hoàng Ivan VI
Alexander Wassiljewitsch Suworow Ryminkski (1729-1800) – người Nga
Năm 1786 : Ông được phong Đại tướng
1788 : Ông được phong các tước hiệu Bá tước Hoàng thân Ý - Bá tước của Đế quốc La Mã thần thánh
Ông là Tổng Tư lệnh thứ 4 và là cuối cùng của Nga hoàng chỉ huy các cuộc Chiến tranh (và toàn thắng) : Chiến tranh Nga – Thổ (1768-1774), Bình định Ukraina và Crime (1779-1787), Chiến tranh Nga – Thổ (Đế quốc Ottoman) (1787-1791), Bình định Ba Lan (1794), Liên quân Áo – Nga chống Napoleon (1799-1801)
Năm 1794 : Ông được phong Nguyên Soái
Năm 1799 : Ông được phong Đại Nguyên Soái
Năm 1800 : Ông bị Nga Hoàng đày đi Seberi và chết tại đây.

Thời Cận đại có các Đại Nguyên soái sau :
Zhang Zuolin / Trương Tác Lâm (1873-1928) – người Trung Quốc
Năm 1915 : Ông lãnh đạo Chính phủ “Cộng hòa Trung Hoa” – Tập đoàn Quân phiệt Đông Bắc TQ – Ông là Tư lệnh Quân đội Đông Bắc TQ do Nhật hỗ trợ.
Năm 1926 : Ông tự phong là Đại nguyên soái
Năm 1928 : Ông chết vì bom Nhật
Iosif Vissarionovich Stalin(1878-1953) – người Gruzia / Liên Xô
Từ năm 1922 ông là Tổng Bí thư Ban chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Liên Xô
từ
năm 1941 : Ông là Chủ tịch Đại biểu nhân dân Xô viết và Chủ tịch Hội đồng Bộ trưởng và là Tổng tư lệnh quân đội Liên Xô trong Chiến tranh Thế giới thứ 2 – Ông được tôn vinh hàm Đại nguyên soái Liên Xô.
Ông giữ quyền
lực tối thượng từ giữa 1922 cho đến khi qua đời.
Tiến sĩ Rafael Leonidas Trujillo Molina (1891-1961) – người CH Dominica.
Ông là Tổng thống CH Dominica trong 2 nhiệm kỳ : 1930-1938 và 1942-1952
1952-1960 : em trai ông là Tổng thống
1932 : Ông được tôn vinh là “Người cha của Tổ quốc mới” (Padre de la Patria Nueva)
1933 : Ông được tôn vinh là Đại nguyên soái
1937 : Ông chỉ đạo vụ thảm sát dân da đen Haiiti
Trong Thế chiến 2 : Ông ủng hộ phe Trục
Sau Chiến tranh Ông trở thành lãnh đạo (độc tài) Nhà nước CH Dominica
Chiang Kai-shek / Tưởng Giới Thạch (1887-1975) – người Trung Quốc
1925 : Ông là Lãnh tụ Trung hoa Quốc dân đảng (kế vị Tôn Trung Sơn)
1926 : Ông tự phong là Thống chế (Đại nguyên soái)
1931-1936 : Ông lãnh đạo cuộc Chiến tranh Dân quốc
1937-1945 : trong Chiến tranh TG 2, Ông lãnh đạo cuộc Chiến tranh chống Nhật
1945-1948 : Ông lãnh đạo chiến tranh chống Đảng CS TQ (Mao) và thất bại.
1950 : Ông là Tổng thống Trung hoa Dân quốc (Đài Loan)
Francisco Paulino Hermenegildo Teodulo Franco y Bahamonde Saldago Pardo (1892-1975) – người Tây Ban Nha
1936 : Ông là Tư lệnh quân đội Tây Ban Nha – được Vua Tây Ban Nha phong hàm Đại nguyên soái.
Năm 1937 : Ông đã xây dựng nhà nước Phát xít trong Chiến tranh Công dân TBN chống lại lực lượng Dân chủ TG và liên minh với Phát xít Đức, Ý.
1939 : Ông trở thành Quốc trưởng (độc tài) Tây Ban Nha

Kim Il-sung / Kim Nhật Thành
(1912-1994) – người Triều Tiên
Ông là Tổng Bí thư Đảng, lãnh đạo CHDCND Triều Tiên từ 1948
1948-1972 : Ông là Thủ tướng CHDCND Triều Tiên
1972-1994 : Ông là Chủ tịch nước CHDCND Triều Tiên
Từ 1966 : Ông được tôn vinh là Đại nguyên soái - Lãnh tụ Vĩ đại
Than Shwe
(1933 - ) – người Myamar
1992 : Ông là Chủ tịch Hội đồng Phục hồi Pháp luật và Trật tự Nhà nước lãnh đạo thay đổi Chính phủ và là Thủ tướng kiêm Bộ trưởng Quốc phòng Myamar
Năm 1997 : Ông tự xưng là Thống tướng (Đại Nguyên soái)
Từ năm 2003 tới nay : Ông là Lãnh tụ (độc tài) nhà nước Myamar

Ghi chú : Lê văn Tỵ được chính phủ Việt Nam Cộng hòa phong là Thống tướng, nhưng đây không phải là Tướng của các vị Tướng nên không thể gọi là Đại Nguyên soái.

Thứ Sáu, 22 tháng 8, 2008

TẶNG NHỮNG AI TÊN MEO HUYỀN...



Nguồn VnExpess.

Tháng bảy Cô Hồn!

Mấy bữa nay có mấy bài về bánh Trung thu trên diễn đàn Bantroi. Có vẻ như Trung thu được mong đợi vì là tết thiếu nhi (quan niệm xưa?). Bánh được mua, tặng trước cả tháng! Hôm nay tôi muốn lôi các bạn trở lại với thực tại. Mà thực ra ý tưởng này là của chú 4SG, tôi chỉ may mắn được mời tham gia. Ý nghĩa của cúng cô hồn ra sao, tôi hy vọng sẽ được nghe chú Tư thuyết giải dịp này, vì đó vốn là sở trường của chú. Thực tế ra sao, các bạn coi clips dưới đây sẽ rõ.


Người ta nói trà tam tửu tứ - ở đây có 4 người thật. Chỉ vì không tự "chộp" được mình. :P

Thứ Năm, 21 tháng 8, 2008

Con... ga'i

Con gái 8 tuổi như Thể dục dụng cụ, không thằng con trai nào thèm để ý.
Con gái 18 tuổi như bóng đá, 22 thằng tranh một quả.
Con gái 28 tuổi như Bóng rổ,tỉ lệ tranh giảm còn 10 thằng một quả.
Con gái 38 tuổi như Bóng bàn,bạn luôn cố hất sang bên đối phương.
Con gái 48 tuổi như Bóng chày,bạn cố đánh đi thật xa.
Over 58, rất đơn giản, đó là bi-a, mục tiêu duy nhất là cho "xuống lỗ".
Hãy gửi đến tất cả mọi người trong list của bạn, đặc biệt là các bạn nữ để giúp các
bạn ấy chọn chồng đúng lúc đắt khách ......
(Dat bot k8)

Bài hát: Thời hoa đỏ

Chiều nay tôi cùng Tráng "mèo", Bình "mèo" và Tô Tuấn K8 chơi bóng bàn xong, xuống căng tin ngồi uống với một số bạn cùng chơi và được nghe bài THỜI HOA ĐỎ, giai điệu thì thuộc, nhưng lời lại không thuộc, nên chỉ biết " ư ...ư " theo . Bài hát này chắc chắn là anh em ta ai đều cũng đã từng nghe. Ca khúc THỜI HOA ĐỎ được liệt vào một trong những bản tình ca hay nhất của ca khúc Việt Nam thời đổi mới. Những nốt nhạc tha thiết bên những ca từ đẹp, giàu tính tượng hình. Đặc biệt, đoạn điệp khúc vang lên ở đoạn cuối như là tiếng ve và tán phượng hoa tan tác rơi và bên dưới là đôi tình nhân bước đi trong kỷ niệm gợi một tình yêu đẹp đến nao lòng...


Mỗi mùa hoa đỏ về,
hoa như mưa rơi rơi,
mỗi mùa hoa đỏ về…

Hoàn cảnh ra đời tác phẩm : Ca khúc này được sáng tác bởi Lời: thơ của Thanh Tùng, Nhạc: Nguyễn Đình Bảng
Nhà thơ Thanh Tùng viết:

"Tôi viết bài thơ Thời hoa đỏ khoảng năm 1972 khi vừa đổ vỡ cuộc tình cùng người vợ ở Hải Phòng. Thời hoa đỏ là nỗi đau tột cùng thăng hoa thành định mệnh của đời tôi, thành tên gọi của Thanh Tùng. Vài năm sau, Thời hoa đỏ được nhà thơ Phạm Ngọc Cảnh, lúc đó làm trưởng ban thơ Tạp chí Văn Nghệ Quân Đội, xuống đất cảng chơi đã gặp tôi và đem về in lần đầu tiên.

Những năm 80 thế kỷ trước, tôi tình cờ nghe được bài hát của anh Nguyễn Đình Bảng trên sóng phát thanh. Khi ấy, tôi đã thôi làm công nhân ở nhà máy đóng tàu và đang bán sách văn học nước ngoài trên vỉa hè. Cảm giác khi nghe điệp khúc: “Mỗi mùa hoa đỏ về/ Hoa như mưa rơi rơi...” khiến tôi tưởng mình đang bay lên. Âm nhạc của anh Nguyễn Đình Bảng chẳng những chắp cánh cho thơ ca mà còn chắp cánh cho tôi vượt qua những hệ lụy đời thường đang trĩu nặng. Tuy nhiên, tôi cũng hơi tiếc cho vài câu thơ mình tâm đắc lại không vào được khuôn nhạc như: “Anh đâu buồn mà chỉ tiếc/ Em không đi hết những ngày đắm say”.

Bây giờ, thơ tôi cũng được anh Phú Quang phổ nhạc, tôi rất thích bài Hà Nội ngày trở về nhưng “ít sướng” như gần 30 năm trước khi nghe Thời hoa đỏ. Kỳ lạ là lúc gian khó như vậy, thơ tôi cũng không ra khỏi quỹ đạo thơ chống Mỹ, nhưng lại xuất hiện một Thời hoa đỏ thấm đậm vẻ đẹp buồn, trữ tình. Và anh Nguyễn Đình Bảng đã sẻ chia cảm xúc đẹp và buồn đó cùng chúng ta."

THỜI HOA ĐỎ

Lời: thơ của Thanh Tùng, Nhạc: Nguyễn Đình Bảng

Dưới màu hoa như lửa cháy khát khao
Bước lặng trên con đường vắng năm nao
Chỉ có tiếng ve sôi ồn ào mà chẳng cho lòng người yên chút nào
Anh mải mê về một màu mây xa
Cánh buồm bay về một thời đã qua
Em thầm hát một câu thơ cũ
Về một thời thiếu nữ say mê (về một thời hoa đỏ diệu kỳ )
Mỗi mùa hoa đỏ về hoa như mưa rơi rơi
Cánh mỏng manh xao xác đỏ tươi
Như nuối tiếc một thời trai trẻ
Mỗi mùa hoa đỏ về hoa như mưa rơi rơi
Như tháng ngày xưa ta dại khờ
Ta nhìn sâu vào trong mắt nhau
Trong câu thơ của em anh không có mặt
Câu thơ hát về một thời yêu đương
Anh đâu buồn mà chỉ tiếc em không đi hết những ngày đắm say
Mỗi mùa hoa đỏ về hoa như mưa rơi rơi
Sau bài hát rồi em lặng im, cái lặng im rực màu hoa đỏ
Sau bài hát rồi em như thế em của thời hoa đỏ ngày xưa
Sau bài hát rồi anh cũng thế ( hoa như mưa rơi rơi )
Anh của thời trai trẻ ngày xưa
Mỗi mùa hoa đỏ về hoa như mưa rơi rơi
Mỗi mùa hoa đỏ về hoa như mưa rơi rơi
Mỗi mùa hoa đỏ về hoa như mưa rơi rơi