Bài ca Trường Nguyễn Văn Trỗi

Nhạc và lời: Hồng Tuyến

Thứ Năm, 4 tháng 10, 2012

Bốn câu chuyện 'ngược đời' của giáo dục Mỹ

Ở Mỹ, chương trình học của các trường phổ thông không chỉ khác nhau tuỳ theo các bang mà còn khác nhau tuỳ theo từng vùng, từng quận, thậm chí tuỳ theo từng trường. Rất nhiều người không biết rằng rất nhiều học sinh Mỹ không hề biết gì về thuyết Darwin.
Trẻ em Mỹ "không cần" trường
"Không cần" theo nghĩa đen, không phải một cách nói ví von hoa mỹ về một thực tế khác cũng ngược đời nếu so với giáo dục Việt Nam: Nhà trường chỉ là một thành phần, cho dù là một thành phần quan trọng, trong một phức hợp xã hội có nhiệm vụ giáo dục những công dân Mỹ tương lai.
 
Ảnh có tính chất minh họa
 Nhà trường không và cũng không thể thay thế được gia đình, cộng đồng sinh hoạt, các đoàn thể, các tổ chức tôn giáo, văn học nghệ thuật, viện bảo tàng, lễ hội, các phương tiện thông tin đại chúng, các hoạt động thể thao... "Không cần" ở đây có nghĩa là trẻ em Mỹ có thể học ở nhà, theo chế độ homeschooling (học tại gia).

Chế độ "Học tại nhà" (Home schooling) cho phép cha mẹ tự giáo dục con cái thay vì cho chúng đến trường mà không yêu cầu phải có chứng chỉ gì đặc biệt. Nhiều người Mỹ cho rằng đó là cách để trẻ em có thể phát huy tính tự lập, chủ động trong cả 365 ngày chứ không chỉ tiếp nhận kiến thức một cách thụ động trong những lúc đến trường. Đó là một nguyên lý giáo dục khác hẳn, dựa trên quan điểm là mọi bậc cha mẹ đều có thể giúp đỡ con cái học tại nhà.
Nhiều gia đình không hề sử dụng các tài liệu hướng dẫn hay chương trình giảng dạy chính thức, mà căn cứ vào thiên hướng và phong cách cá nhân của trẻ em để áp dụng các phương pháp và nội dung cụ thể.
Ngay cả trong trường hợp có sử dụng các tài liệu hướng dẫn, thời gian học tập hàng ngày cũng không kéo dài quá vài tiếng đồng hồ, thời gian còn lại dùng để du lịch, biểu diễn, tham quan, đọc sách, tiến hành các dự án nghiên cứu hay tham gia hoạt động từ thiện.
Hiện nay có khoảng 1 triệu gia đình ở Mỹ áp dụng và theo thống kê đang tăng lên khoảng 15% mỗi năm.
Trẻ em Mỹ cũng không theo một chương trình thống nhất
Ở Mỹ, chương trình học của các trường phổ thông không chỉ khác nhau tuỳ theo các bang mà còn khác nhau tuỳ theo từng vùng, từng quận, thậm chí tuỳ theo từng trường. Rất nhiều người không biết rằng rất nhiều học sinh Mỹ không hề biết gì về thuyết Darwin.
Ở một số địa phương, đặc biệt là tại các bang ở miền Nam, do ảnh hưởng mạnh mẽ của Thiên Chúa Giáo, giảng dạy thuyết Darwin thậm chí còn bị coi là phi pháp.
Vì không học theo một giáo trình thống nhất, trình độ của học sinh khi tốt nghiệp trung học rất khác nhau. Chính vì lẽ đó, ở năm thứ nhất, các trường đại học Mỹ thường có 3 môn bắt buộc là Học nghĩ, Học nói và Học viết. Trong số 18 sinh viên lớp Học viết (English 101) do tôi phụ trách, có những sinh viên hiểu biết rất rộng và sâu, nhưng cũng có sinh viên thậm chí viết tiếng Anh còn sai chính tả và ngữ pháp.
Tuy vậy, họ có một điểm chung là rất tự tin. Đó là kết quả của một triết lý giáo dục mang tính dân chủ. Việc chấm điểm, chẳng hạn. Nếu ở ta chấm điểm là biện pháp nhằm xếp loại học sinh và đánh giá giáo viên, điều cuối cùng dẫn giáo viên đến tình trạng chạy theo thành tích và rất nhiều học sinh đến tâm lý tự ti.
Không tự ti sao được khi một đứa trẻ từ lớp 1 đến lớp 12 luôn luôn đội sổ, và điều đó được công bố cho tất cả bạn bè cùng lớp. Ở Mỹ, việc chấm điểm là vấn đề tế nhị, thường là giữ kín. Nó là cơ sở để học sinh tự biết mình và để giáo viên điều chỉnh phương pháp giáo dục với từng học sinh.
Nhà trường Mỹ luôn cố gắng để học sinh không cảm thấy thua chị kém em. Ngay cả thi tốt nghiệp phổ thông cũng không có vai trò quan trọng như ở Việt Nam hay ở Châu Âu. Có thể nói, nhà trường ở Mỹ là nhà trường không nhằm mục đích thi cử.
Các trường phổ thông của Mỹ không có SGK chung trong cả nước
Việc lựa chọn các loại sách để dạy trong nhà trường thuộc thẩm quyền của cơ quan chuyên trách địa phương và nhà trường, nhưng vai trò cá nhân của giáo viên và ý kiến của phụ huynh cũng rất quan trọng. Chẳng hạn, cuối tháng 9 năm 2003, khi tôi vừa đến Normal, cuốn sách nổi tiếng của nhà văn Hoa Kỳ đoạt giải Nobel John Steinbeck, "Of Mice and Men" (Hoàng Ngọc Khôi và Nguyễn Phúc Bửu dịch là "Của chuột và người"), cùng hai tác phẩm kinh điển khác là "The Adventures of Huckleberry Finn" (Những cuộc phiêu lưu của Huckleberry Finn) của Mark Twain và "To Kill a Mockingbird" (Giết chết một con chim Mocking) của Harper Lee, bị cha mẹ học sinh các trường trung học phản đối và đòi đưa ra khỏi chương trình văn học.
Hai trường trung học Normal Comunity High School và Normal West High School phải thành lập một chuyên ban, bao gồm hiệu trưởng, một chuyên gia thông tin đại chúng và một giáo viên, để nghiên cứu và trả lời phụ huynh học sinh.
Bà Tripp, phụ huynh học sinh và là tác giả một trong hai lá thư khiếu nại, phê phán cuốn sách của John Steinbeck là chứa đựng thái độ kỳ thị chủng tộc, ngôn ngữ thô tục và báng bổ, "không thể hiện các giá trị truyền thống", "gây phản cảm" đối với con gái bà.
Đây không phải là trường hợp cá biệt. Năm 1992, khi một nhóm độc giả ở bang Ohio chỉ ra 108 chỗ tục tĩu, 12 chỗ chứa đựng thái độ kỳ thị chủng tộc và 45 đoạn báng bổ Chúa, cuốn sách này đã bị buộc đưa ra khỏi chương trình của một trường phổ thông địa phương.
Ngay sau đó, 150 nhà giáo, sinh viên và phụ huynh học sinh đã tổ chức một cuộc hội thảo ca ngợi giá trị của cuốn sách, cuối cùng nó được đưa trở lại chương trình. Mùa hè năm 2003, Hội đồng giáo dục quận Coffee County (Bang Georgia) cũng phải tiến hành thẩm định vấn đề "ngôn ngữ dung tục" của cuốn sách "Of Mice and Men" khi có khiếu nại của một số phụ huynh học sinh. Đầu năm 2003, Hội đồng nhà trường quận George County ở Lucedale (Bang Mississippi) đã nhất trí loại "Of Mice and Men" cùng hai cuốn sách khác ra khỏi chương trình.
Coi nhà trường như doanh nghiệp
Nếu như ở Việt Nam, cho đến nay thương mại hoá giáo dục vẫn gây tranh cãi và bị nhiều người coi là tồi tệ, thì ở Mỹ nó đang tồn tại như một cái gì đó hết sức tự nhiên.
Khác với Việt Nam, các trường đại học Mỹ nói chung không có thi đầu vào. Quan điểm của họ rất đơn giản: Học tập là quyền chính đáng của mọi người, mặc dù xuất phát điểm có thể khác nhau. Nhờ vậy, tất cả những ai có chí đều có thể có cơ hội, ngược lại quốc gia cũng không bỏ phí nhân tài.
Vào thập kỷ 1960, số học sinh Mỹ tốt nghiệp phổ thông học tiếp lên đại học chiếm tỷ lệ 60%. Hiện nay, tỷ lệ này có giảm đi, nhưng vẫn đứng đầu thế giới. Nhưng muốn học, phải trả tiền. Khi anh bỏ tiền để mua kiến thức, anh sẽ có ý thức về việc học tập hơn. Còn nếu anh trả tiền mà không học, tức không nhận kiến thức, thì đó cũng là quyền của anh.
Nói vậy, nhưng việc đăng ký học cũng không phải hoàn toàn chỉ có chuyện tiền nong. Một số trường nổi tiếng khá kén chọn sinh viên. Một số bang cũng ưu tiên nhận sinh viên từ bang mình. Còn đối với sinh viên nước ngoài, điểm thi tiếng Anh (TOEFL) đặc biệt quan trọng. Trường Đại học Y khoa là một ngoại lệ. Muốn vào trường, sinh viên phải có bằng tốt nghiệp đại học thuộc một số ngành như sinh hoá, sinh vật...Chương trình kéo dài 4 năm nữa, sau đó phải thực tập từ 2 đến 4 năm. Như vậy, để hành nghề chữa bệnh, cần phải học và thực tập từ 10 - 12 năm!
Việc học tập ở Mỹ rất tốn kém. Mức chi tiêu tối thiểu của một sinh viên ở các trường công, vào khoảng 10 ngàn USD/năm, còn ở các trường tư khoảng 35 ngàn USD. Vì thế, trừ một số người được nhận học bổng hoặc gia đình giàu có, sinh viên Mỹ hầu hết vừa học vừa làm, một số làm việc ngay tại trường.5.
Chuyện ngược đời thứ năm là bất chấp những chuyện ngược đời vừa kể giáo dục Mỹ vẫn có chất lượng cao nhất thế giới.
Bằng chứng là họ kinh doanh giỏi nhất, nghiên cứu khoa học giỏi nhất, đóng phim giỏi nhất, chơi đàn giỏi nhất, hát hay nhất, chơi thể thao giỏi nhất, và ngay cả trong văn học cũng là một trong những nước có nhiều nhà văn đoạt giải Nobel nhất.
Theo Ngô Tự Lập - Diễn đàn Doanh nghiệp

Toàn dân "làm báo"

Thời buổi Internet có khác, báo mạng dễ làm, nhà nhà làm báo, người người làm báo, ai ai cũng có thể làm báo. Hết "Dân làm báo" rồi "Quan làm báo" đến "Vua làm báo", bây giờ thì Đảng cũng làm báo....Vui đáo để.

Thứ Tư, 3 tháng 10, 2012

Chưa bao giờ người dân lại cô đơn đến thế!



1. Thú thực là tôi đã khóc khi nghe và nghĩ đến Sông Tranh. Trong thời buổi nước mắt (không… cá sấu) là thứ xa xỉ, phải nói thật là cảm xúc chia sẻ với nỗi khổ của nghững người dân nghèo Quảng Nam đang ngày đêm “sống trong sợ hãi” cũng chưa làm tôi bật khóc; song tôi đã trào nước mắt vì uất nghẹn trước sự vô cảm, vô trách nhiệm của những người có trách nhiệm khi họ nói về Sông Tranh.
Bia miệng sẽ để đời câu nói không có tính người của bà Ngô Thị Lư, Đoàn nghiên cứu Viện Vật lý Địa cầu: “Người dân quá kém hiểu biết, chỉ mới nghe động là đã dắt trâu bò, gói ghém đồ đạc bỏ chạy. Chính quyền nên giáo dục lại dân.”
Lòng dân thêm một lần “rung chấn” với phát ngôn: “Dân nên chia sẻ và hy sinh cho thủy điện!” của ông Trần Văn Hải, Trưởng ban Quản lý dự án thủy điện 3.
Xã hội nổi giận trước sự ráo hoảnh “đá bóng trách nhiệm” của quan chức Bộ Công thương về việc phê duyệt “cái gọi là báo cáo tác động môi trường” được làm theo phương pháp “copy and paste”: “Ở đây, Bộ TNMT phải chịu trách nhiệm trong việc xây dựng báo cáo”.
Và dư luận nhếch mép cười ruồi trước lời khuyên “Người dân và chính quyền tỉnh Quảng Nam phải tin vào kết luận của các nhà khoa học vì đó là… chân lý” của ông Phó Trưởng ban xây dựng Tập đoàn… “Điên nặng”.
 2. Khi nghe những phát ngôn này, trong tôi bật lên những câu hỏi:
Tại sao một nhà khoa học (chẳng biết có thật không?!) được nuôi dậy bằng tiền của nhân dân lại có thể quay lại xỉ vả dân như vậy?
Tại sao ông Trưởng ban Quản lý lại có thể mở mồm đòi hỏi thêm ở nhân dân sự hy sinh? Nhân dân đã hy sinh như thế còn chưa đủ hay sao?
Tại sao vị quan chức bộ kia lại có thể điềm nhiên phủi tay với cái báo cáo “thơm mùi mỡ hành” và là liều thuốc đầu độc nhân dân, mà cấp dưới của mình làm “đầu bếp”?
Và tại sao ông Phó ban nọ không tự vấn, vì sao nhân dân lại không tin vào kết luận của các “nhà khoa học”?
 3. Nhìn từ Sông Tranh, người ta thấy rằng, chưa bao giờ sự vô cảm lại… vô cảm đến thế! Chưa bao giờ người dân lại nhiều trách nhiệm đến thế! Và chưa bao giờ người dân lại cô đơn đến thế!
Thuỷ điện Sông Tranh là một vở bi kịch đang được hài kịch hoá.
Khi đến tận cùng nỗi đau, người ta thường trở lên hài hước.
Và khi đến tận cùng nỗi đau, người ta cũng rất dễ vùng lên!

NN st

Thứ Ba, 2 tháng 10, 2012

Triển lãm ảnh của nhà sử học Dương Trung Quốc

Trọng Bảo Sưu tầm
http://quechoablog.files.wordpress.com/2010/01/e2809cmetropolee2809d-khong-phe1baa3i-la-khach-se1baa1n-ra-de1bb9di-se1bb9bm-nhe1baa5t-nhc6b0ng-che1baafc-che1baafn-la-khach-se1baa1n-co-truye1bb81n-the1bb91ng-la.jpg
Métropole” không phải là khách sạn ra đời sớm nhất nhưng chắc chắn là khách sạn có truyền thống lâu bền và tiêu biểu nhất gắn với Hà Nội. Buổi đầu Tây chiếm đóng, một số quán trọ đã xuất hiện tập trung bên Bờ Hồ và dọc Phố Paul Bert (nay là Tràng Tiền).


http://quechoablog.files.wordpress.com/2010/01/cay-trong-bach-the1baa3o.jpg
 Sài Gòn, chỉ một năm sau khi buộc nhà Nguyễn “nhượng đất”, viên Phó đô đốc thực dân Lagrandière đã ban hành quyết định thành lập một Vườn Bách Thảo và Bách Thú vào ngày 10/6/1863. Còn ở Hà Nội, một khu vườn tương tự được khởi công vào năm 1890, tức là chỉ 2 năm sau khi Hà Nội được vua Đồng Khánh trao cho Pháp làm thành phố nhượng địa.
http://quechoablog.files.wordpress.com/2010/01/vuon-bach-thao-1.jpg
Ban đầu nó chỉ là một vườn thí nghiệm, được trao cho một viên dược sĩ hải quân biệt phái về Sở Nông lâm để nghiên cứu phương thức di thực các loại thảo mộc từ nước ngoài, nhất là từ các thuộc địa châu Phi qua để bổ sung cho các loại cây trồng đô thị và phát triển trồng trọt Dần dà cùng với các giống cây, ngày một phong phú là một số thú nuôi thích hợp như hươu nai, đặc biệt thu hút người xem là gấu, cọp và voi cùng
nhiều loại chim muông nên vườn còn đựoc gọi là Bách Thú.

http://quechoablog.files.wordpress.com/2010/01/de1bb81n-hang-hoa.jpg 
Đền hàng hoa
Ban đầu, khu vườn cây trồng và nuôi chim thú này chỉ là một cảnh quan hỗ trợ cho không gian của Phủ Toàn quyền Đông Dương, trên đất của các làng Ngọc Hà, Hữu Tiệp và Khán Xuân.
Không gian này bao lấy môt gò núi đất
nhỏ mà dân vẫn quen gọi là Núi Nùng, nhưng tên dân gian của nó là Núi Sưa vì trên đó mọc nhiều loại cây này. Trên lưng núi, lại có đền thờ Huyền Thiên Hắc Đế, tương truyền là người giúp nhà Lý đánh giặc phương Nam, nên được phong làm thành hoàng của mấy làng trong khu vực. Ngay chân núi lại có mấy hồ nước hơn hẳn vườn ở Sài Gòn. Ở đây từng có một ngôi “đền Hàng Hoa” rất đẹp

http://quechoablog.files.wordpress.com/2010/01/vui-nhe1baa5t-la-che1bba3-de1bb93ng-xuan.jpg
“Vui nhất là Chợ Đồng Xuân
Thức gì cũng có xa gần bán mua”
Câu ca dao này hẳn ra đời muộn hơn năm 1888 là thời điểm chính quyền Pháp bắt tay vào quản lý Hà Nội như một thành phố “nhượng địa” và ngày 6/4/1888 đã ký một quyết định thành lập một ngôi chợ mới.
http://quechoablog.files.wordpress.com/2010/01/che1bba3-de1bb93ng-xuan-dc6b0e1bba3c-le1baafp-de1bab7t-be1bab1ng-khung-thep-va-le1bba3p-mai-ton1.jpg 
Chợ Đồng Xuân được lắp đặt bằng khung thép và lợp mái tôn

http://quechoablog.files.wordpress.com/2010/01/cot-dong-ho-de1bab7t-tren-cai-ce1bb99t-gang-te1bbb1a-nhc6b0-nhe1bbafng-ce1bb99t-den-kha-phe1bb95-bie1babfn-dc6b0c6a1ng-the1bb9di.jpg
Hồi xưa, đồng hồ còn là vật dụng hiếm quý nên Hà Nội chỉ có dăm cái đồng hồ công cộng để báo giờ cho dân chúng. Tuy nhiên, chỉ duy nhất một cái đặt chơ vơ giữa khoảng không gian rộng, trên một cái cột gang, tựa như những cột đèn khá phổ biến đương
thời.

Hoàng thành Thăng Long qua các triều đại có thể to nhỏ khác nhau, vòng thành có thể rộng hẹp khác nhau, nhưng
trên trục hoàng đạo nối từ Cửa Bắc đến Cửa Nam có một địa điểm không khi nào thay đổi, đó chính là Điện Kính Thiên.
http://quechoablog.files.wordpress.com/2010/01/dien-kinh-thien-cong-trinh-phong-the1bba7-ce1bba7a-de1bb99i-quan-chie1babfm-dong1.jpg
Một góc điện Kính thiên-Công trình phòng thủ của quân Pháp
http://quechoablog.files.wordpress.com/2010/01/duong-bo-song-khong-co-de.jpg
Những nhịp cầu rất đặc trưng in trên nền trời giúp chúng ta dễ dàng định vị được con đường được chụp trên tấm ảnh này. Người Pháp gọi chung con đường chạy dọc bờ sông Hồng này là “Quai de Commerce” (Kè Thương mại). Hãy để ý lúc này chưa có đê dọc Sông Hồng
http://quechoablog.files.wordpress.com/2010/01/hang-dao.jpg
Phố hàng Đào. Rue de la Soie – tên gọi chính thức bằng tiếng Pháp trong bản đồ hành chính thành phố Hà Nội – đủ để giải thích tên gọi “Hàng Đào”. Đây chính là phố bán các loại vải vóc, tơ lụa mà có lẽ là loại vải màu điều (đào/đỏ).

Ngôi nhà ngoài cùng bên phải ảnh chính là nhà số 4 nơi cư trú của gia đình cụ Cử Lương Văn Can. Ngôi nhà 2 tầng có lan can màu trắng cách 2 ngôi nhà tiếp theo là nhà số 10 nơi mở trường Đông Kinh Nghĩa Thục.

http://quechoablog.files.wordpress.com/2010/01/die1bb83m-re1babd-ce1bba7a-2-tuye1babfn-xe-die1bb87n-me1bb99t-di-the1bab3ng-vao-hang-dao-di-tie1babfp-te1bb9bi-che1bba3-de1bb93ng-xuan-me1bb99t-re1babd-trai-th.jpg 
Điểm rẽ của 2 tuyến xe điện, một đi thẳng vào Hàng Đào đi tiếp tới Chợ Đồng Xuân; một rẽ trái theo
phố Hàng Gai lên Cửa Nam

http://quechoablog.files.wordpress.com/2010/01/ma-may-xc6b0a-kia-la-2-phe1bb91-ve1bb9bi-hai-de1bab7c-trc6b0ng-hang-nghe1bb81-la-hang-may-e1bb9f-doe1baa1n-ge1baa7n-hang-bue1bb93m-va-hang-ma-vi-e1bb9f-doe1baa1n-sat.jpg
Mã Mây xưa kia là 2 phố với hai đặc trưng hàng nghề là Hàng Mây ở đoạn gần Hàng Buồm và Hàng Mã Vĩ ở đoạn sát Hàng Bạc

http://quechoablog.files.wordpress.com/2010/01/ngc6b0e1bb9di-phap-ge1bb8di-phe1bb91-nay-la-phe1bb91-quan-ce1bb9d-den.jpg
Người Pháp
gọi tên phố Mã Mây là Phố quân Cờ Đen để ghi nhận nỗi kinh hoàng của cả Tây lẫn ta với đám quan quân đến từ Phương Bắc hoành hoành và từng trú quân tại đây.

http://quechoablog.files.wordpress.com/2010/01/nha-the1bb9d-le1bb9bn-ha-ne1bb99i-khanh-thanh-vao-nam-1887.jpg 
Nếu chọn một công trình kiến trúc nào xưa nhất, lại ít thay đổi nhất của Hà Nội còn lại cho đến nay thì đó chính là Nhà Thờ Lớn Hà Nội.
Nhà Thờ Lớn được khởi công vào năm 1884 và khánh thành kịp vào dịp Lễ Thiên Chúa giáng sinh năm 1887. Kể từ đó cho đến nay, kiến trúc dường như không thay đổi. Xem các tấm hình cách đây đã trên dưới một thế kỷ thì thấy rõ điều ấy. Có chăng là sự thay đổi cảnh quan và con người mà thôi.
http://quechoablog.files.wordpress.com/2010/01/ve1baabn-con-nguyen-ve1bab9n-cho-te1bb9bi-te1baadn-ngay-hom-nay.jpg 
Nhờ cuộc xổ số năm 1884 thu đuợc 10 vạn đồng, Nhà thờ Thánh Joseph đã được khởi công ngay trong năm đó và được xây dựng như
diện mạo ngày nay và được khánh thành ngày 23/12/1887, một ngày trước dịp Thiên Chúa giáng sinh.

http://quechoablog.files.wordpress.com/2010/01/pho-cau-go-khu-dich-ve1bba5-ha-thanh-xua.jpg
Phố Cầu Gỗ rất gần Hồ Gươm nhưng bị khuất bởi một dẫy phố nằm kế bên Hồ, có một lối thông sang hồ cũng được coi là một phố (phố Hoàn Kiếm) và đó chính là vị trí của một chiếc cầu làm bằng gỗ bắc qua một con lạch nối Hồ Hoàn Kiếm với một hồ nước không nhỏ có tên là “Thái Cực”,
sau khi bị lấp đã trở thành không gian của các phố nằm phía sau dẫy nhà lẻ của phố Hàng Đào (khu vực nay là chợ Hàng Bè).

http://quechoablog.files.wordpress.com/2010/01/quan-ca-phe-mang-ten-kinh-do-phap.jpg
Cảnh quan Hồ Gươm nhìn từ bờ phía Đông. Dòng lưu bút ghi bên lề tấm bưu ảnh (ngày 10/11/1902) cho biết tấm hình này phải được chụp trước thời gian nó được in thành bưu ảnh và được một khách hàng sử dụng.

http://quechoablog.files.wordpress.com/2010/01/ve1bb8b-tri-nha-ga-nhe1bab1m-c6b0u-tien-se1bb91-dong-khach-cung-hang-hoa.jpg 
Cầu Doumer, nay gọi là Cầu Long Biên khai thông từ năm 1902. Nhưng thưở đầu, mối quan tâm của nhà đầu tư chưa phải ưu tiên giành cho Hà Nội mà tuyến đường sắt chạy từ Cảng Hải Phòng chỉ vượt con Sông Cái (hay Sông Hồng) để đi thẳng lên Vân Nam xâm nhập vào thị trường vùng Tây Nam của cái quốc gia khổng lồ mà tất cả các đế quốc Âu
Tây đang mong ước đựợc dự “bữa cỗ Trung Hoa”.

http://quechoablog.files.wordpress.com/2010/01/ga-de1baa7u-ce1baa7u-tuy-nhe1bb8f-nhc6b0ng-de1bab9p-va-tie1bb87n-le1bba3i-cho-khach-nhe1bb9d-co-2-le1bb91i-len.jpg
Ga Đầu Cầu tuy nhỏ nhưng đẹp và tiện lợi cho khách nhờ có 2 lối lên

http://quechoablog.files.wordpress.com/2010/01/te1baa1i-phe1bb91-nguye1bb85n-xi-co-me1bb99t-cai-ce1bb95ng-nhe1bb8f-di-vao-me1bb99t-re1baa1p-chie1babfu-phim-le1baa5y-ten-la-palace.jpg 
Tại Hotel Grand Café đã có những buổi chiếu bóng đầu tiên rồi dần dần mới ra rạp chuyên cinéma.Bộ phim đầu tiên có tên là “Thần Cọp” và được trình chiếu vào 8/1920.Tại phố Nguyễn Xí, có một cái cổng nhỏ đi vào một rạp chiếu phim lấy tên là Palace

http://quechoablog.files.wordpress.com/2010/01/re1baa1p-pathe-ne1bab1m-e1bb9f-khu-de1baa5t-tre1bb91ng-ce1baa1nh-de1bb81n-ba-kie1bb87u-trc6b0e1bb9bc-me1bab7t-de1bb81n-nge1bb8dc-sc6a1n.jpg 
Nếu như rạp chiếu bóng lớn nhất và cũng tồn tại tương đối lâu bền nhất là Rạp Palace trên đường Paul Bert (nay là rạp Công nhân trên phố Tràng Tiền), chuyên chiếu các bộ phim do Hãng Gaumont sản xuất, thì sau đó không lâu, một rạp chuyên chiếu phim của Hãng Pathé cũng xuất hiện tại khu đất trống bên cạnh đền Bà Kiệu, trước cửa đền Ngọc Sơn.
http://quechoablog.files.wordpress.com/2010/01/toan-canh-truong-nu-sinh-dong-khanh.jpg 
Năm 1918, Trường nữ Sư phạm Hà Nội được thành lập, lúc đầu học ở Hàng Vôi sau chuyển ra Lò Đúc. Năm 1925, trường đổi
thành Nữ Trung học Hà Nội (Collège des Jeunes Filles) ở phố Félix Faure (nay là Bộ Tư pháp ở phố Trần Phú). Địa điểm này bị Tây lấy làm Trường Nữ Trung học Pháp, đổi lại cho xây Trường Nữ Trung học Việt Nam ở phố Hàng Bài.Nay là trường THCS Trưng Vương

http://quechoablog.files.wordpress.com/2010/01/thap-nc6b0e1bb9bc-ha-ne1bb99i.jpg 
Tại ngã sáu, nơi giao nhau của nhiều đường phố: Hàng Than, Quán Thánh, Phan Đình Phùng, Hàng Lược, Hàng Giấy và Hàng Đậu có một công trình xây dựng khá độc đáo, lúc nào cũng đóng cửa kín mít.
Tường của công trình này xây bằng đá hộc, những chấn song sắt và những vòm cửa sổ, cùng cái mái tôn của một toà tháp cao tới 25 mét tính đến chóp, gây cảm giác nặng nề như chốn ngục thất đầy bí ẩn.
Nhưng thực ra đó chỉ là một tháp nước (chateau-d’eau) trong kết cấu của hệ thống cung cấp nước cho đô thị được xây dựng từ cuối thế kỷ XIX. Có lẽ do trục
đường huyết mạch từ cầu Doumer (Long Biên) trực chỉ vào khu thành cổ là nơi đóng binh và đầu não bộ máy cai trị của người Pháp, nên người ta quen gọi đây là “tháp nước Hàng Đậu”.
http://quechoablog.files.wordpress.com/2010/01/pho-hang-chieu.jpg
Sách “Đại Nam nhất thống chí” của triều Nguyễn đã xác định “Phố Đông Hà bán chiếu trơn”. Đông Hà là tên gọi cái
cửa ô mà con đường này từ trong phố đi ra sông Hồng, cái cửa ô này dân thường gọi quen hơn là Ô Quan Chưởng. Đúng là thời xa xưa ở đây có bán chiếu cói nên người Pháp cũng từng định danh là “Rue des Nattes en joncs” ( Phố chiếu cói)

“Hàng Chiếu” có lẽ là cách định danh đúng hơn cả nếu so với 2 cái tên đã từng có, một do Tây đặt là “Jean Dupuis” và một theo cách gọi của dân là “Phố Mới”.

http://quechoablog.files.wordpress.com/2010/01/phe1bb91-hang-ngang-xc6b0a.jpg 
Cho đến nay cái từ “Ngang” của phố Hàng Ngang vẫn là một câu hỏi
về ngữ nghĩa vì nó không phải là một sản vật như các “hàng” khác (như “Hàng Đường, Hàng bạc, Hàng Muối trắng tinh”).

Có nhà nghiên cứu liên tưởng đến một địa danh khác của Hà Nội là phố “Đình Ngang” vốn là con đường cửa
ngõ đi vào trong thành qua cửa phía Tây Nam, vì thế có một cái đình được dựng ngang đường cho một đám quan quân đồn trú để tiện bề kiểm soát người qua lại.

http://quechoablog.files.wordpress.com/2010/01/phe1bb91-hang-dc6b0e1bb9dng-xc6b0a.jpg
Hàng Đường là cái tên có từ trong ca dao xưa và không bị thay đổi, có chăng thêm cái tên phố Cầu Đông, khi có một chiếc cầu đá bắc ngang con sông Tô Lịch. Sông Tô Lịch hồi chưa bị lấp chảy dài từ Hàng Lược qua Hàng Cá, dọc Ngõ Gạch ra sông Hồng đoạn cuối Mã Mây.
Cũng vì có cây cầu
đó mà không gian cận ảnh của tấm hình này xưa kia chính là Chợ Cầu Đông. Sông lấp rồi, cầu không còn, để khai thông con đường từ Bờ Hồ ra Hàng Đậu – là điểm giao với con đường khá quan trọng từ Cầu Sông Cái đi vào khu Thành cổ – nên chợ Cầu Đông xưa mới dịch chuyển sang một bên đường để lập ra cái chợ to và lấy tên hàng tổng là Đồng Xuân.

http://quechoablog.files.wordpress.com/2010/01/san-quan-ngua.jpg
Trường đua ngựa mà nhiều người hay gọi là sân Quần ngựa ở Hà Nội có từ rất sớm. Cuốn “Le Vieux Tokin” (Bắc kỳ xưa) cho biết cuộc đua ngựa đầu tiên ở Hà Nội diễn ra ngày 15/7/1886 trong khuôn khổ những hoạt động mừng Quốc khánh Mẫu quốc năm ấy của đạo quân chiếm đóng và phải 2 năm sau (1888) Tourane (Đà Nẵng) và Nam Định mới có nơi đua
ngựa…

http://quechoablog.files.wordpress.com/2010/01/te1baa5m-bc6b0u-e1baa3nh-de1bb8bnh-ve1bb8b-khong-gian-va-the1bb9di-gian-ce1bba7a-be1baafc-ke1bbb3-de1baa5u-xe1baa3o-ha-ne1bb99i-1902e2809d.jpg
Nếu bạn đến rạp xiếc Hà Nội hiện đặt tại khu vực Công viên Thống nhất, bạn có thấy một đôi tượng sư tử bằng đồng rất đẹp. Đó chính là dấu tích còn lại duy nhất (!?) của một công trình kiến trúc rất đẹp mà thoạt nhìn nhiều người ngỡ tưởng nó ở xứ sở xa xôi nào đó bên châu Âu.

Toà nhà do kiến trúc sư Bussy thiết kế . Còn cuộc Đấu xảo năm 1902 được khánh thành vào ngày 16-11-1902.Toà kiến trúc đã biến mất sau trận ném bom của máy bay Đồng Minh (Mỹ) vào thời kỳ phát xít Nhật đang chiếm đóng nước ta trong thời Đê nhị Thế chiến. Hai bức tượng đồng là phần duy nhất không bị bom đạn huỷ
hoại

Các cuộc “đấu xảo” được tổ chức tại Hà Nội từ cuối thế kỷ XIX, nhưng cuộc “Đấu Xảo-1902” được coi là đặc săc nhất không chỉ là sự kiện diễn ra vào đầu thế kỷ mới (XX) mà năm đó còn diễn ra một sự kiên trọng
đại là khánh thành chiếc cầu thép khổng lồ bắc qua sông Hồng nối đường xe lửa từ Hải Phòng đến Hà Nội và ngược lên phía bắc để tới vùng Vân Nam của Trung Quốc

http://quechoablog.files.wordpress.com/2010/01/truong-be1baa3o-he1bb99-nay-la-chu-van-an.jpg 
Trường Bảo hộ, nay là trường THPT Chu Văn An. 
http://quechoablog.files.wordpress.com/2010/01/tc6b0e1bba3ng-cong-ly-thc6b0e1bb9dng-dc6b0e1bba3c-dan-gian-ge1bb8di-la-tc6b0e1bba3ng-ba-de1baa7m-xoe.jpg 
Nhiều người nhìn tấm ảnh này đều dễ dàng nhận ra bức tượng “Nữ thần Tự do” đã quá quen thuộc, sừng sững ở cửa ngõ TP New York của Hoa Kỳ… Bức tượng trong ảnh này đúng là Tượng nữ thần Tự do, nhưng rõ ràng là nó nhỏ hơn, lại nằm trên một đường phố của Hà Nội.

Với những người từng sống ở Hà Nội trước ngày Nhật đảo chính Pháp (9/3/1945) thì vẫn có cơ hội trông thấy bức tượng này, được dựng tại Vườn hoa Neyret (nay là Cửa Nam) ngay đầu phố Hàng Bông và nhìn sang đường Cấm Chỉ.

Tượng Công lý, thường được dân gian gọi là tượng Bà Đầm Xòe.

Hưởng "sái"

Lọ mọ trên mạng xem thông tin về hội nghị TW6 ĐCSVN đang họp, lại thấy xuất hiện một hội lập hẳn 1 trang WEB ủng hộ Thủ tướng mục đích để tránh những luồng thông tin trái chiều và sai sự thật về TT. Kinh chưa?. May là trang này cùng "họ" blogspot.com nên UT cũng được "ké" phần. Thảo nào mấy hôm nay vào mấy blog Trỗi dễ thế!

Thứ Hai, 1 tháng 10, 2012

HỘI NGHỊ TW6 ĐÃ BẤT NGỜ KHAI MẠC SÁNG NAY

 Trước nhiều diễn biến phức tạp nội bộ cần giải quyết và đối phó khẩn cấp, Bộ Chính trị Đảng Cộng sản Việt Nam đã đột ngột quyết định triệu tập khẩn cấp Hội nghị TƯ6 khóa XI. Sáng nay, 1/10/2012, Hội nghị đã khai mạc tại Thủ đô Hà Nội. Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng cho biết, trong lịch sử Đảng CSVN, chưa Hội nghị Trung ương nào có nhiều nội dung và dự kiến họp dài như Hội nghị lần này. Tất cả các vấn đề bàn và quyết định đều rất quan trọng và cực kỳ phức tạp. Hội nghị sẽ thảo luận, cho ý kiến về quy hoạch Ban Chấp hành Trung ương, Bộ Chính trị, Ban Bí thư và các chức danh cán bộ lãnh đạo chủ chốt của Đảng và Nhà nước. Dự kiến, Hội nghị sẽ kéo dài đến hết 16/10/2012.

Trái với những sắp xếp đã thông báo trước đây, Hội nghị Ban chấp hành Trung ương Đảng lần thứ 6, Khoá XI, khai mạc sáng ngày 1/10/2012 tại Hà Nội sẽ thảo luận, cho ý kiến về các báo cáo, đề án liên quan: Tình hình kinh tế-xã hội năm 2012, Kế hoạch phát triển kinh tế-xã hội và Dự toán ngân sách nhà nước năm 2013; tiếp tục sắp xếp, đổi mới, nâng cao hiệu quả doanh nghiệp nhà nước; chính sách pháp luật về đất đai; đổi mới căn bản và toàn diện giáo dục và đào tạo; phát triển khoa học và công nghệ.

Hội nghị cũng thảo luận, cho ý kiến về quy hoạch Ban Chấp hành Trung ương, Bộ Chính trị, Ban Bí thư và các chức danh cán bộ lãnh đạo chủ chốt của Đảng và Nhà nước; Báo cáo kết quả kiểm điểm tự phê bình và phê bình của Bộ Chính trị, Ban Bí thư theo tinh thần Nghị quyết Trung ương 4 (khoá XI) về xây dựng Đảng và một số vấn đề quan trọng khác.
Theo Hanoimoi online