Bài ca Trường Nguyễn Văn Trỗi

Nhạc và lời: Hồng Tuyến

Thứ Bảy, 10 tháng 3, 2012

Cơm lính Đại học kỹ thuật quân sự 2 - Mâm 7

Thôi ! Mai nói với trực lớp bị đau răng là có cháo ngay .
Mình đưa ý kiến thế , vì vừa xét thấy hoàn cảnh của một tên cũng y chang tụi mình . Thằng này ăn chậm như trâu nhai lại cỏ . Cho nên dùng chiến thuật kiểu gì thì nó cũng bị đói .
- Nhưng lỡ có nhiều thằng ăn cháo thì sao ? Hắn rụt dè hỏi .
- Ui giời ! Thì cứ có cháo đã . Sau đó mình mang suất của mình đi đâu mà chẳng được . Thế nhé .
Định bước đi thì nó lại hỏi :
- Thế ăn cháo mãi à ? Nghe như vậy sao tiện .
- Ơ hay !... Xoay vòng , phải xoay vòng hiểu không ? Vừa nói ngón tay mình vừa vẽ 5 cái vòng tròn .
Hắn gục gặc cái đầu ra vẻ hiểu .
Bữa trưa hôm sau , khi cả mâm đã yên vị thì hắn mang 1/3 nồi cháo thịt đến .
Chu cha ! Cả bọn sửng sốt . Vừa nhiều lại vừa ngon . Thoáng nghĩ trong đầu : Có khi tất cả báo cháo hết .
Đem ý nghĩ ấy thổ lộ với thằng bên cạnh . Ai dè nó lắc đầu quầy quậy . Nó nói :
- Ăn cháo chỉ no lúc đó thôi . Buổi chiều là thấy hoa cà hoa cải ngay . Nhưng ăn kiểu này thì tất cả cùng no .
Công nhận lính già kinh nghiệm phết .
Mọi việc cứ êm đềm trôi đi tuy thỉnh thoảng cũng bị cấp trên thắc mắc . Nào là : Ăn cháo lâu thế , chưa khỏi à . Hay là cạnh khóe : Hôm qua còn khỏe mà hôm nay đã báo cháo ...
- Chuyện ! Ốm đau thì ở đâu mà không có . Con người chứ có phải gỗ đá đâu .
Nhưng cuối cùng mình cũng thấy lương tâm cắn rứt vì cứ phải nói dối mãi . Phải có cái gì thay đổi nó đi chứ . Khó phết !
Chính lúc đó " sao quả tạ " đã rơi trúng vào cái mâm này .
Số là , cái lũ " trâu chậm " này toàn ra về cuối cùng . Lúc này chị em mới ra dọn dẹp xoong nồi và lau chùi bàn ăn . Mấy thằng vừa ăn vừa ra giúp đỡ tý ti và nhân thể tán chuyện . Mồm mép thì tán con kiến còn chạy đi nhưng thái độ thì cực chân thành nên chị em cũng thấy vui vui .
Một bữa , nhân lúc mọi người về hết . Mình chạy vào nói :
- Đồng chí ơi ! Cho tôi xin ít nước chấm để ăn hết số cơm . Thức ăn hết cả .
Chị nuôi nhìn theo ngón tay mình chỉ thì thấy 6 " con trâu " đang nhai . Thương tình cô ấy múc cho một muôi to . Mình mang ra cho anh em . Lát sau vẫn thấy cô ấy lúi húi ở chỗ phát cơm , mình lại chạy đến .
- Khổ quá ! Đồng chí cho nhiều nước chấm quá nên anh em ăn hết cơm mà vẫn còn nước chấm . Xin đồng chí ít cơm để ăn hết chỗ nước chấm .
Khuôn mặt cô ấy ửng đỏ lên , không nói gì và quay vào mang cho mình nửa nồi cơm . Đặt nồi cơm trước mặt mình , cô ấy vội quay đi với một nụ cười .
Mình mang chiến lợi phẩm về trong sự vui mừng của cả bọn .
Ăn xong , cả bọn còn cẩn thận mang tất cả xoong nồi vào bếp và được rửa bát đũa ngay trong chảo nước nóng .
Trên đường về , một thằng vừa đi vừa xoa bụng :
- No quá !... Hình như cũng gần đến giờ tự tu rồi . Tự nhiên thấy buồn ngủ quá .
Tất nhiên . Căng cơ bụng thì chùng cơ mắt . Nhưng mà đói thì cũng có ngủ được đâu .
Sau vài lần hết xin cơm lại đến nước chấm , hết nước chấm lại xin cơm . Rồi xin cả nước rau luộc ... nên quen .Tuổi trẻ đúng là rất dễ quen , mà đã quen là mến . Bọn mình xưng hô bắt đầu đã khác . Ai ngang tuổi hay già hơn thì xưng chị - em , ai ít tuổi hơn thì xưng tôi - đồng chí . Thỉnh thoảng lại hỏi thăm quê . Rồi đồng hương đồng khói , nói chuyện có vẻ thân thân hơn .
Một hôm trước khi ra về , bọn mình nhìn thấy gần chục mâm cơm trên cái giá . Một thằng bỗng " ngứa " miệng hỏi :
- Đồng chí ơi ! Hôm nay chắc có lớp nào đi thực tập chưa về hay sao mà còn nhiều mâm thế ?
- Không phải đâu . Chỗ cơm đó là để xét nghiệm đấy .
Xét nghiệm ... xét nghiệm ... mình lẩm bẩm một lúc nhưng không hiểu gì hết .
- Tại sao lại phải xét nghiệm hả đồng chí ? Mình hỏi .
Chị nuôi mới giảng giải :
- Trong trường hợp mà các đồng chí ăn xong lỡ có đồng chí nào hay đơn vị nào bị ngộ độc , hay tiêu chảy ... thì sẽ mang chỗ này đi xét nghiệm .
- Thế nếu không ai bị sao thì các mâm kia ... bỏ đi hả đồng chí ?
- Đúng đấy , đồng chí ạ .
- Chết ! Anh em đang đói thế này mà mang đổ đi thì phải tội đấy . Hay là thế này : Đồng chí cứ cho anh em chúng tôi " xét nghiệm " một mâm nhé . Lính chiến trường uống nước trâu đầm , đào được cái gì ăn được chỉ phủi phủi đít quần là ăn mà chẳng làm sao cả . Khoản này đồng chí cứ yên tâm ...
Người ta đã nói là tán hay như tán ăn mà .
Chẳng mấy chốc bọn tôi đã ngồi bên một mâm mới toanh . Chuyện trò rôm rả phết . 7 thằng bên một mâm 6 suất mà chẳng ai thắc mắc gì .
Những lần sau , các đồng chí chị nuôi còn cố ý để cho bọn mình mỗi ngày một mâm vào ca làm của họ .

***
Bây giờ không biết các chị ở đâu , làm gì , sướng khổ ra sao ... Nhưng trong thâm tâm chúng tôi vẫn nhắc về những ngày ấy với một sự biết ơn . Cầu mong các chị luôn bình an .

Sài gòn , 11.3.2012 .

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét